lỗi, là sơ sẩy của
chúng tôi, tôi cam đoan từ nay về sau không có chuyện như vậy phát sinh
nữa."
"Giai Giai, em làm sao rồi, có bị thương
không?" Tề Hiên không để ý tới bảo vệ nói xin lỗi, lo lắng nhìn người
trong ngực.
"Thiếu chủ, chiếc xe kia thật đáng
sợ." Ngãi Giai Giai kinh hoảng nói, ôm Tề Hiên thật chặc, chui vào trong
ngực của anh.
Nhìn thấy chiếc xe kia lao đến phía cô, nhưng cô
không biết bây giờ nên làm cái gì mới tốt, chỉ có thể trơ mắt mà đứng ở nơi đó,
sợ tới mức toàn thân như nhũn ra, ngay cả hô hấp cũng quên, chỉ biết mình sẽ bị
xe đẩy đụng vào.
"Không sao đâu, có anh ở đây, sẽ không có
chuyện gì." Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai, hứa hẹn.
Thiếu chút xíu nữa, thiếu chút xíu Giai Giai của
anh liền bị thương.
"Tiên sinh, vị tiểu thư này có phải bị
thương không, có cần gọi xe cứu thương không?" Bảo vệ tiếp tục hỏi.
"Ông tốt nhất tra rõ ràng cho tôi, xe đẩy
tại sao lại chạy đến, chuyện này tôi sẽ truy cứu đến cùng." Tề Hiên nói
cảnh cáo, sau đó ôm lấy Ngãi Giai Giai rời đi.
Chuyện này không phải chuyện ngoài ý muốn, nhất
định là do người gây ra, xem ra đã có người ra tay với Giai Giai của anh. Anh
bảo vệ cô bốn năm, để cho cô bình an vượt qua trong bốn năm, song bốn năm sau,
anh cũng sẽ cố gắng bảo vệ cô.
Nghe xong những lời này của Tề Hiên, bảo vệ chảy
mồ hôi lạnh, bị khí thế của Tề Hiên làm cho người ta sợ hãi sợ tới mức có chút
phát run.
Một người con trai trẻ tuổi tránh trong góc tối,
rất là tức giận, sau đó lấy điện thoại ra, gẩy một dãy số, "Tiểu thư, kế
hoạch thất bại."
"Phế vật, nhận nhiều tiền như vậy, ngay cả
con gái cũng không đối phó được, các người làm ăn cái gì không biết." Diệp
Tầm Phương ở đầu điện thoại bên kia tức giận rống to.
Cô chính là nhìn thấy Tề Hiên dẫn Ngãi Giai Giai
đi sân chơi, cho nên mới phái người đi giáo huấn con nhỏ Ngãi Giai Giai kia một
chút, đáng tiếc thất bại.
Tề Hiên mang danh hiệu vị hôn phu của cô cùng
những con đàn bà khác hẹn hò, cái này mặt cô để ở đâu, cho nên con nhỏ Ngãi
Giai Giai kia vì thế phải trả giá thật nhiều.
"Tiểu thư, xin cô cho tôi một cơ hội nữa,
lúc này tôi sẽ diệt trừ cô ta." Gã đàn ông tin tưởng vững chắc mà nói.
"Hai ngày, tôi chỉ cho anh thời gian hai
ngày, hai ngày sau đó tôi muốn nghe được tin tức nó tử vong." Diệp Tầm
Phương nổi giận nói.
"Vâng" Gã đàn ông cúp điện thoại, sau
đó nhìn bóng lưng Tề Hiên cùng Ngãi Giai Giai rời đi, tính toán sẽ tìm cơ hội
ra tay.
Tề Hiên ẵm Ngãi Giai Giai vào xe, đặt cô lên trên ghế
lái phụ, cài chặt dây an toàn cho cô, sau đó ở bên cạnh, đau lòng xoa mặt của
cô.
"Giai Giai, vừa rồi thật sự làm anh sợ muốn
chết."
"Thiếu chủ, đừng lo lắng, em hiện tại không
sao mà." Ngãi Giai Giai nặn ra nụ cười, cười nói.
Thiếu chủ quan tâm cô như thế, cô cảm giác thật
hạnh phúc a!
"Giai Giai, gọi anh Hiên." Tề Hiên ôm
cô, kích động nói.
"Vì sao?" Ngãi Giai Giai ngây ngốc
hỏi.
Gọi thiếu chủ không phải tốt lắm sao, tại sao
phải đổi xưng hô ?
"Bởi vì anh thích em gọi tên anh." Tề
Hiên ôm lấy mặt Ngãi Giai Giai, thâm tình nói.
"Được, Hiên." Ngãi Giai Giai ngây thơ
nói.
Cô không biết vì sao thay đổi một cái xưng hô,
thiếu chủ lại vui vẻ như vậy, nhưng chỉ cần anh vui vẻ, thì cô liền vui vẻ.
"Từ nay về sau có chuyện gì gọi cho anh,
anh em đưa trở về trước a, bên ngoài không an toàn." Tề Hiên lo lắng nói.
"Được." Ngãi Giai Giai với vẻ mặt tràn
đầy hạnh phúc mà nói.
Tuy hôm nay có chút mạo hiểm, nhưng cô vẫn rất
vui vẻ, bởi vì đây là lần đầu tiên cô cùng thiếu chủ đi ra ngoài chơi đùa, có
một loại cảm giác yêu đương.
Thời điểm ở trường học, thường xuyên có nam sinh
ghi thư tình cho cô, nhưng cô rất ít xem, bình thường đều là cho Trần Tiểu
Ngoạn cầm lấy xem, xem xong liền ném, dần dà, không có người nào ghi thư tình
cho cô nữa. Trong mắt cô chỉ có thể đặt Tề Hiên cái người khác phái này, các gã
đàn ông khác nhiều nhất chỉ là xã giao vài câu với bọn họ.
Tề Hiên chuyên tâm lái xe, rất đặc biệt chú ý
tình huống chung quanh, bởi vì anh cảm giác có người nhìn bọn họ chằm chằm, có
lẽ những người này chính là người tạo sự kiện xe đẩy.
Tề Hiên nhìn vào gương ngoài cửa sổ xe theo dõi
xe của bọn họ, tà ác cười, sau đó lại nhìn thấy Ngãi Giai Giai ngồi ở bên cạnh
ngủ, lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cho Nghiêm Chính Phong cùng
Nghiêm Chính Khí.
"Tôi ở phố X bị người theo dõi, nhưng không
biết làm thế nào vứt bỏ hắn, các cậu nhanh chóng bắt người cho tôi." Tề
Hiên nói xong, lập tức cúp điện thoại, sau đó vòng quanh đại lộ tới tới lui lui
rồi tách ra, người theo dõi cũng vòng quanh theo anh.
Nghiêm Chính Phong cùng Nghiêm Chính Khí nhận
được điện thoại, lập tức lái xe đuổi tới phố X, tụ hợp với Tề Hiên, trùng hợp
nhìn thấy một chiếc xe con đi theo xe của thiếu chủ bọn họ không tha, vì vậy
đuổi theo.
Tề Hiên nhìn thấy anh em họ Nghiêm đến, vì vậy
chạy xe vào trong ngõ nhỏ, chạy đến nơi không có người.
Người theo dõi anh cũng đi theo lái xe đến trong
ngõ nhỏ, nhưng mà chờ thời điểm hắn ta ý thức được đã trúng kế, muốn tìm cách
chạ