àm là vượt qua trước mặt tôi, hiểu chưa?" Tề
Hiên nhíu mày nói, dùng ánh mắt đe dọa Tề Triển.
"Ha ha, đã biết, chú đây lập tức biến
mất." Bộ dạng Tề Triển giả bộ như không có chuyện gì, gượng cười sau đó
tiếp tục đi về phía trước.
Một ngày nào đó, ông phải cho tên Tề Hiên này quỳ
xuống, cung kính dập đầu với ông. Hôm nay nếu không vì ông và Lữ Lỵ Liên hẹn hò
trong này, ông mới sẽ không như vậy mà đã đi rồi, nhất định sẽ tìm hiểu căn
nguyên, biết cho rõ Tề Hiên đến bệnh viện làm gì?
Tề Triển vừa đi, vừa cắn răng nghiến lợi thầm
nghĩ, trong nội tâm cực kỳ khó chịu. Tuy nhiên hiện tại ông không thể biết rõ,
nhưng mà sau khi có thể biết rõ, nói không chừng từ nơi này ra tay, ông có thể
bắt lấy nhược điểm của Tề Hiên ở trong tay!
Tề Hiên không để ý tới ông ta, mà đi con đường
của mình, tiếp tục đi tìm Ngãi Giai Giai, nhưng mà anh đại khái đã đoán ra Tề
Triển đang suy nghĩ cái gì.
Tề Triển muốn giết anh, đã không phải là chuyện
ngày một ngày hai rồi, nếu như cái này anh cũng không thể đoán được, chỉ sợ
sớm đã chết trên tay ông ta rồi.
Tề Hiên buông chuyện của Tề Triển, chuyên tâm
tìm Ngãi Giai Giai, đi tới thì phát hiện phía trước đã là đầu bậc thang, không
còn bất kỳ đường nào nữa, trong lòng nghĩ Ngãi Giai Giai sẽ không ở trong này,
vì vậy xoay người, muốn quay đầu đến nơi khác tìm.
Nhưng mà mới xoay người, chợt nghe thấy tiếng
khóc rất nhỏ, lại cẩn thận nghe thì phát hiện đó là tiếng của Ngãi Giai Giai,
vì vậy vội quay người trở lại, từng bước một tới gần nơi phát ra tiếng.
Ngãi Giai Giai lấy tay che mặt của mình tự ti
khóc, trong lòng nghĩ đến thiếu chủ bởi vì cô không xinh đẹp mà không yêu mến
cô, vô cùng thương tâm, thậm chí cảm thấy mình sống còn có ý nghĩa gì nữa.
Từ nhỏ đã thiếu dinh dưỡng trầm trọng, lại làm
nhiều việc của osin nữa, cô sao có thể xinh đẹp được. Cô biết rõ, các bé trai
đều yêu thích cô bé xinh đẹp, cô không trách thiếu chủ không thích cô, chỉ tự
trách bộ dạng xấu xí của mình.
"Thiếu chủ, anh đừng không thích em được
không?" Ngãi Giai Giai đột nhiên nức nở cầu khẩn.
Tề Hiên đã đi tới, anh chưa kịp khom người nhìn
vào bên trong, thì chợt nghe thấy những lời này, lập tức lông mày hơi nhíu lại.
Anh khi nào thì nói qua không thích cô, nếu như
không thích cô, anh sẽ vì cô mà làm nhiều như vậy sao, thật là một cô bé ngốc.
"Ô ô, thiếu chủ không thích mình, mình nên
làm cái gì bây giờ?" Ngãi Giai Giai không biết Tề Hiên đứng ở bên ngoài,
nên thương tâm khóc lóc.
Tề Hiên thật sự không chịu được bị cô bịa đặt
lên án, vì vậy lạnh lùng hỏi, "Ai nói cho em biết, anh không thích
em?"
Ngãi Giai Giai biết là mình đang lầm bầm lầu bầu
một mình, căn bản là không có người sẽ trả lời vấn đề của cô, chính lúc này đột
nhiên lại có người trả lời vấn đề của cô, rất là kinh ngạc, thân thể không
ngừng co vào bên trong.
Sẽ không phải là quỷ sai đến đây a, quỷ sai tới
bắt cô, không muốn.
"Quỷ sai đại ca, van cầu ngài không cần
mang ta đi được không?" Ngãi Giai Giai vừa trốn vừa cầu khẩn.
Tề Hiên vốn muốn ngồi xổm xuống nhìn xem người
phía dưới, nhưng mà đột nhiên nghe được những lời này của cô, thì càng im lặng
hơn.
Anh khi nào thì thành quỷ sai rồi?
Xem ra sức tưởng tượng của cô bé này thật sự là
phong phú, Thiên Mã Hành Không (???)
gì đó cô cũng nghĩ tới.
Tề Hiên cảm thấy rất thú vị, anh mỉm cười rồi
sau đó ngồi chồm hổm xuống, nhìn cô bé con ở bên trong, nhìn xem rốt cuộc cô bị
dọa thành dạng gì?
"Không muốn, tránh ra, không được bắt ta,
thiếu chủ cứu em." Ngãi Giai Giai hai tay ôm đầu gối, cái đầu cong ở trong
đầu gối, và trong miệng nói không ngừng, căn bản cũng không nhìn xem người ở
bên ngoài là ai.
Vừa kêu anh tránh ra, vừa muốn anh cứu cô, cô bé
con này, thật đúng là quá mâu thuẫn rồi.
"Em nhất định muốn anh đi sao?" Tề
Hiên ôn hòa hỏi, trong giọng nói tràn đầy yêu mến.
Nếu như anh mà không lên tiếng, cô bé con này
chắc sẽ bị trí tưởng tượng của mình hù chết.
Ngãi Giai Giai sợ tới mức toàn thân phát run,
song khi nghe được giọng nói quen thuộc thì tất cả sợ hãi đều để qua một bên,
trong nội tâm lộ vẻ nghi vấn.
Cái giọng nói này rất quen thuộc, giống như nghe
qua ở đâu rồi?
Ngãi Giai Giai cố gắng hồi tưởng, cuối cùng hưng
phấn ngước lên, kích động mà hô to, "Thiếu chủ."
Cô nhớ rõ cái giọng nói này, cái giọng nói này
chính là cái giọng đêm qua đã nói với cô, cái giọng nói này là của thiếu chủ,
lúc này cô nhớ rất rõ ràng.
"Giai Giai, thân thể em còn chưa khỏe, chớ
ở bên trong nữa mau đi ra đi bằng không sẽ lạnh đó." Tề Hiên cởi áo khoác
của mình, sau đó phủ lên cho cô, tiếp theo thì ôm cô ra .
"Thiếu chủ, em không muốn ở trong bệnh
viện, anh dẫn em đi được không?" Ngãi Giai Giai cong người ở trong ngực Tề
Hiên và cầu khẩn.
"Được, từ nay về sau anh sẽ mời thầy thuốc
gia đình cho em, như vậy em cũng không cần phải đến bệnh viện." Tề Hiên
cưng chìu nói, ôm cô hướng cửa chính bệnh viện mà đi.
"Thiếu chủ, em không xinh đẹp, anh còn quan
tâm đến em không?" Ngãi Giai Giai ngây ngốc hỏi.
"Giai Giai, sau này trưởng thành