trên mặt đất, còn dùng chân đạp phía sau lưng của bà, làm cho bà không có
năng lực chống cự.
"A —— mấy ngừơi muốn làm gì, thả tôi ra
——" Bà mẹ kế không ngừng giãy dụa.
Nghiêm Chính Phong đi lên trước, dùng sức kéo
dây chuyền ở trên cổ của bà ta xuống, bà mẹ kế lập tức đau đớn mà kêu to tiếng.
"A ——"
"Cho bà cũng nếm thử loại khi dây chuyền bị
giật xuống, để lại đau đớn ở trên cổ." Nghiêm Chính Phong cầm dây chuyền,
rồi nhíu mày nói.
"Mấy người rốt cuộc là ai?" Bà mẹ kế
khóc và hỏi.
Bà đại khái đã có thể đoán được hai người này là
vì Ngãi Giai Giai tới, nhưng mà con nhóc này lúc nào thì có người lợi hại như
thế bảo vệ, bà làm thế nào mà không biết, có lẽ hai người này là do người đựơc
gọi là ông Lâm và bà Lâm phái tới .
"Anh, anh nói tay của bà ta làm thế nào mà
đoạt dây chuyền ?" Nghiêm Chính Khí giẫm lên bà mẹ kế, đắc ý hỏi.
"Không biết, dứt khoát đều phế cả hai đi
nha, đỡ cho sau này bà ta lại làm chuyện xấu nữa." Bộ dáng của Nghiêm
Chính Phong làm bộ nói không sao cả.
"Không thể, mấy người không thể làm như
thế, làm như vậy là phạm pháp." Bà mẹ kế nghe thấy bọn họ nói muốn phế tay
của bà đi, thì sợ hãi nói, và muốn chạy trốn, nhưng mà lại bị người ta giẫm
lên, nên căn bản là không thể nhúc nhích.
"Phạm pháp, vậy bà đối đãi với người khác
như vậy, sao mà lại không nghĩ tới đây là phạm pháp ." Nghiêm Chính Phong
ngồi xổm xuống, vỗ mặt bà mẹ kế, tà ác nói ra.
"Có đạo lý." Nghiêm Chính Khí phụ họa,
không đợi bà mẹ kế có phản ứng, dùng sức đem hai tay của bà ta gập lại, lập tức
bẻ gãy hai cánh tay của bà ta. (ôi mẹ ơi, sợ quá)
Ken két —— một tiếng xương cốt đứt gãy.
"A ——" Bà mẹ kế đau đớn kêu một tiếng,
rồi cuối cùng ngất đi.
Anh em họ Nghiêm thấy thế, cầm vĩnh hằng chi tâm
rời đi, nhìn cũng không liếc nhìn người ở trên mặt đất .
Ngãi Giai Giai khẽ mở mắt, nhìn thấy mình ở
trong một cái phòng lạ lẫm, mặc dù có chút sợ hãi, nhưng mà dù sao so với khi
tỉnh lại, mà phát hiện mình ở bệnh viện thì tốt hơn, hơn nữa gian phòng này so
với phòng của cô ở nhà mẹ Lâm thì đẹp hơn rất nhiều, thoạt nhìn rất ấm áp.
Cô nhớ hơi rõ, khi dây chuyền bị mẹ kế đoạt lấy,
kế tiếp là mắt thấy ở trong lồng ngực một gã đàn ông đẹp mắt, mà về sau sao lại
ở nơi này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cô căn bản cũng không rõ ràng.
Chuyển động cổ của mình, giống như không có đau
đớn vậy, mười ngón tay lạnh buốt, không biết thoa cái gì mà làm cho cô cảm thấy
rất thoải mái.
Trong trí nhớ mơ hồ, cô nhớ rõ có một người đàn
ông ôm cô chạy, hơn nữa giống như vô cùng khẩn trương, chẳng lẽ đây là mộng
sao?
Chính là cô cảm giác đây không phải là mộng,
khẳng định có người này tồn tại, rốt cuộc người đó là ai?
Ngãi Giai Giai nghĩ nửa ngày cũng nghĩ không ra,
vì vậy muốn xuống giường, mới vén chăn lên, liền phát hiện trên cổ của cô đeo
dây chuyền đã bị mẹ kế cướp đi, lập tức vô cùng vui vẻ mà hô lớn.
"Dây chuyền của mình đã trở lại, dây chuyền
của mình đã trở lại."
Bà Lâm nghe được tiếng hoan hô của cô, đẩy cửa
vào, nhìn mặt cô cười tràn đầy vui vẻ, sau đó đi đến, ngồi vào bên cạnh Ngãi
Giai Giai, ôm cô hỏi.
"Giai Giai, con đã tỉnh, cổ còn đau không,
ngón tay sao rồi, có còn đau không?"
"Mẹ Lâm, người xem, dây chuyền của con đã
trở lại, nó không có bị cướp đi, con thật vui vẻ nha." Ngãi Giai Giai ở
trong ngực bà Lâm, nói rất là hưng phấn.
"Giai Giai, sợi dây chuyền này đối với con
rất quan trọng sao?" Bà Lâm cố ý hỏi như vậy.
"Đương nhiên quan trọng, nó là do người
quan tâm con tặng, hơn nữa là lần đầu tiên trong năm năm qua có người tặng lễ
vật cho con, với con mà nói rất quan trọng." Ngãi Giai Giai nắm thật chặc
dây chuyền treo lủng lẳng, nghiêm túc nói.
"Kỳ thật dây chuyền là bị mẹ kế của con
đoạt đi, nhưng mà do thiếu chủ phái người đi lấy trở lại." Bà Lâm mắt nhìn
Ngãi Giai Giai nói ra.
"Mẹ Lâm, thiếu chủ là ai, chẳng lẽ là người
quan tâm con sao?"
Bà Lâm nghe xong lời Ngãi Giai Giai nói..., khẽ
gật đầu.
"Nguyên lai người quan tâm con gọi là thiếu
chủ, con thật vui vẻ a, rốt cuộc biết tên của ông ấy." Ngãi Giai Giai vẻ
mặt thỏa mãn nói.
Ngãi Giai Giai chưa từng thấy qua khuôn mặt, cho
rằng ‘ thiếu chủ ’ là cái tên.
"Cái này ——" Bà Lâm muốn nói lại thôi,
cuối cùng vẫn là không nói ra.
Thôi đi, thiếu chủ đã không muốn cho cô bé này
biết rõ sự hiện hữu của ngài, bà cũng không nên lắm miệng, miễn cho bị phạt, dù
bà rất muốn làm như thế.
"Mẹ Lâm, nơi này là nơi nào, con sao lại ở
chỗ này?" Ngãi Giai Giai nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của bà Lâm, vì thế
nói sang chuyện khác.
Cô biết rõ mẹ Lâm lại gặp chuyện khó nói rồi,
cho nên không muốn lại tiếp tục truy vấn vấn đề này nữa, vì vậy nói sang chuyện
khác, cô sẽ không để cho người quan tâm ở bên cạnh cô phải khó xử.
"Nơi này là một ngôi biệt thự riêng của
thiếu chủ, mẹ kế con không phải đuổi con ra khỏi nhà sao, thiếu chủ quyết định
cho con ở lại trong này, do ta cùng ông Lâm chiếu cố con, con nói được
không?" Bà Lâm thân mật hỏi giống như người mẹ.
"Được, đương nhiên là được, chỉ cần có thể
ở chung một chỗ vớ