XtGem Forum catalog
Công Chúa Quý Tính

Công Chúa Quý Tính

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326705

Bình chọn: 8.00/10/670 lượt.

ột cái: “Rốt cục đã hoán đổi trở lại, trời cao đúng là có mắt.”

… Hóa ra hắn lại cùng ta có ý nghĩ giống nhau như đúc, thật sự là đáng giận.

Ta phẫn nộ nói: “Đều tại ngươi, hại ta đau đầu muốn chết.”

Vô Mẫn Quân cười với ta: “Cũng may tuy rằng người ngã vào người ta nhưng chỉ có trầy da đầu một chút.”

Nghe hắn nói như vậy, ta mới phát hiện cái trán của Vô Mẫn Quân cũng hơi hơi bị trầy da, ta bỗng nhiên nhớ tới ngày ta đi ám sát hắn, nguyên nhân

chúng ta hoán đổi thân thể chính là hai người cùng ngã đập đầu vào nhau.

Lần này phỏng chừng chắc cũng là do nguyên nhân như vậy, chính là không tính đồng thời…

Ta lòng còn sợ hãi: “Về sau chúng ta trăm ngàn không thể đụng đầu vào nhau”

Vô Mẫn Quân thâm sâu đồng ý.

Thân thể hoán đổi trở lại thật sự là cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Vô

Mẫn Quân ngựa quen đường cũ, tiêu sái đến bên giường, cầm lấy tấm chăn

ẩm ướt ở trên giường lên, có vẻ không còn dùng được nữa, nhưng phía dưới chăn thật ra có thể miễn cưỡng dùng một chút.

Vô Mẫn Quân đi

tới, cúi người nhìn ta, hắn dựa vào là rất gần, ta hơi có điểm ngượng

ngùng, dù sao tuy rằng trước kia hắn rất thích không có việc gì cũng dựa vào nhưng dù sao đó cũng là mặt ta, hiện tại lại gần gũi Vô Mẫn Quân

một nam nhân như vậy, tự nhiên là ta có chút thẹn thùng. “Vì sao lại cúi đầu, ta ôm ngươi đi đến bên giường.” Vô Mẫn Quân nhíu

mày “Sau khi hoán đổi, trở về với thân thể của chính mình, rốt cục ngươi cũng biết thẹn thùng sao?”

“… Ta vốn hay thẹn thùng, ta cũng rất hay dễ dàng bị đỏ mặt”

“Khi ngươi ở trong thân thể của ta, ta cũng chưa từng thấy ngươi đỏ mặt.”

“Đó là do da mặt ngươi quá dày.”

“…”

Vô Mẫn Quân không nói hai lời, tuyệt không nhẹ nhàng trực thiếp giúp ta

đứng lên ngồi lên trên giường: “Nghỉ ngơi cho tốt đi, ta đi tìm rượu.”

“Rượu?” Ta nghi hoặc hỏi lại.

“Đúng vậy… Trước kia có rượu được chôn ở chỗ này, bằng không năm ngày này sẽ

rất khó khăn.” Vô Mẫn Quân nói là làm, lại thắp lên một cây nến khác, mở cái ngăn kéo đầu tiên có mùi hôi tận trời, đem mấy thứ bên trong mang

ra, chính là đồ ăn đã không còn nhìn ra hình dạng gì, sau đó đập gãy

ngăn kéo, cầm lấy một mảnh gỗ nhỏ đi đến một góc khác, ngồi xổm xuống,

dùng góc sắc bén của mảnh gỗ đào.

Từ lúc quen biết Vô Mẫn Quân

đến nay, chưa bao giờ ta nhìn thấy bộ dáng như lúc này của hắn —— trên

đầu dính một chút máu, quần áo trên người thì cáu bẩn, trong tay cầm một mảnh gỗ nhỏ, từng chút từng chút một đào mặt đất cứng rắn.

Thế

nhưng bản thân hắn lại tựa hồ như không có chuyện gì, chậm rãi cúi mặt

đào, trong lòng ta bỗng nhiên có một cảm giác xuacs động kỳ quái tựa như trong lòng biến thành một cây cầm mà có người đang vụng trộm gảy.

Vô Mẫn Quân đào được một nửa, bỗng nhiên quăng mảnh gỗ đi, đi về phía ta.

Ta: “?”

Vô Mẫn Quân thổi tắt ngọn nến, nằm ngã vào bên cạnh ta: “Mệt chết, không đào nữa.”

“…”

Dây đàn bị chặt đứt

Hoàn toàn bị chặt đứt…

“Vậy phải làm sao bây giờ…” Ta dở khóc dở cười.

Vô Mẫn Quân xoay người: “Tối nay lại đào, nghỉ ngơi đã.”

Đầu của ta cũng rất đau: “Được.”

Giường rất nhỏ, hai người chúng ta cùng nằm rất chật chội, trên cơ bản không

có biện pháp không đụng phải đối phương, lần đầu tiên lấy thân phận một

cô nương ngủ trên cùng giường với nam nhân khác, thật sự thẹn thùng

không yên, chẳng qua nghĩ tới người kia là Vô Mẫn Quân, lại lập tức

thoải mái không ít, dù sao, à, cẩn thận ngẫm lại, chúng ta đối với lẫn

nhau đều không có hứng thú gì…

Hơn nữa dựa vào gần nhau cũng có lợi, dù sao nơi này âm u, lạnh lẽo, ẩm ướt, tới gần một chút liền thấy ấm áp hơn một chút.

Không bao lâu ta chìm vào giấc ngủ, trải qua mấy tháng, ta rốt cục cũng được

dùng thân thể của mình để ngủ, trừ bỏ cơn đau trên đầu, tất cả đều rất

tốt đẹp.

Sau đó ta nằm mơ.

Trong mơ, Vô Mẫn Quân nhe răng

cười kéo ta lên pháp trường, nói: “Thân thể đã hoán đổi trở lại, ngươi

đi cầu Nại Hà của ngươi, ta đi con đường rộng của ta, sau này không

gặp!”

Ta tuôn lệ: “Đi cầu độc mộc ta còn hiểu được, vì sao lại muốn ta đi Cầu Nại Hà ? ! ! !”

Vô Mẫn Quân tiếp tục nhe răng cười: “Chỉ khi ngươi chết, ta mới yên tâm.”

Ta cứ như vậy bị áp giải lên pháp trường, tên đao phủ kia cũng nhe răng

cười với ta như hắn, sau đó uống một ngụm rượu rồi phun lên trên mặt đại đao lắc lắc: “Yên tâm, phun rượu lên sẽ không đau đớn.”

Sau đó đại đao chói lọi cứ như vậy bổ tới.

Ta bừng tỉnh trong nháy mắt, đầu đầy mồ hôi lạnh, chớp mắt phát hiện ra

tay Vô Mẫn Quân đang cầm một bình rượu màu ắng, hắn đang uống rượu…

“…” Ta yên lặng nhìn Vô Mẫn Quân.

Vô Mẫn Quân thấy ta tỉnh, nói: “Ôi chao, có khát không, có muốn uống chút rượu không?”

Ta không còn sức lực nói: “Vì sao ngươi thừa dịp lúc ta ngủ đi uống rượu… rất dọa người có biết không…”

Vô Mẫn Quân: “?”

Ta thở dài, thật sự là ngày suy nghĩ gì đêm nằm mộng đấy… Ai, tuy rằng ta không biết hiện tại là ngày hay đêm

Nhưng trong lòng ta quả thực đang lo lắng vấn đề này, hiện tại thân thể của

ta và Vô Mẫn Quân đã hoán đổi đã trở lại, đợi sau khi ra ngoài… thậm chí ở ngay trong này, hắn có thể giết ta diệt khẩuhay