với Vô Mẫn Quân.
Hắn là thái tử duy nhất, chắc hẳn Tây Ương hoàng đế đối đãi với hắn rất
tốt bởi vậy mới nuội dậy hắn thành cái loại tính tình âm dương quái khí
như vậy nhưng vì sao một chút tình cảm đối với phụ thân mình hắn cũng
không có?
Nghi hoặc lại nghi hoặc, ta tiếp tục lên tiếng khóc
lớn, lão nhân gia tóc trắng xoá cùng công công bên cạnh đều đến an ủi
ta, ta ứng phó lung tung, lại nghe thấy Vô Mẫn Quân nhỏ giọng nói với
ta: “Để cho bọn họ đi ra ngoài hết đi, nói người và Hưu ấp vương muốn
yên lặng một chút.”
Ta nhanh chóng nói: “Các ngươi đều đi ra ngoài trước đi, để cho ta cùng thúc phụ cùng nhau ở bên cạnh phụ hoàng…”
Lão nhân gia tóc trắng xóa kia nói: “Dạ vâng…” Dừng một chút, lại nói: “Bi
thương trước mặt nhưng thái tử cần phải nghe di chỉ lưu lại của tiên
hoàng trước đã —— Tào công công, đọc đi.”
Tào công công kia gật
gật đầu, lau lau nước mắt, được nhắc tới thì đứng lên, ta cũng không có
văn hóa gì nghe cũng không hiểu lắm, mơ hồ chỉ nghe thấy cái gì mà
“Trước đây tiên hoàng của chúng ta đều có đức tính của Nghiêu Thuấn,
nhưng trẫm không sánh được… Vô Mẫn Quân phẩm hạnh thiện lương, văn võ
song toàn, nay giao Tây Ương quốc này, nguyện lấy hiếu liêm chi đức, bảo vệ thiên hạ dân chúng, lấy dũng mãnh chi tư, bình tứ phương loạn thế…”
Nói ngắn gọn, ngôi vị hoàng đế này xác định nhường lại cho Vô Mẫn Quân là
không thể nghi ngờ, ta vụng trộm liếc liếc mắt một cái về phía Vô Mẫn
Quân, thấy thần sắc của hắn quả nhiên thả lỏng không ít, nhưng mà sắc
mặt Hưu Ấp vương thì không được tốt lắm.
Ta vừa khóc vừa tiếp
chỉ, hai người kia liền mang theo hạ nhân còn lại đi ra ngoài trước,
thuận tiện còn muốn thông báo cho người khác tin hoàng đế đã băng hà.
Bởi vậy, bên trong phòng ngủ to như vậy chỉ còn lại ba người là ta, Vô Mẫn Quân và Hưu Ấp vương.
Hưu ấp vương khóc một hồi, lại dần dần chuyển hướng về phía ta: “Vô Mẫn
Quân… Ai, hiện tại ta còn gọi người là Vô Mẫn Quân, về sau phải gọi
người là Hoàng Thượng rồi.”
Ta không tiếp lời, dù sao có lẽ là hắn không muốn thừa nhận chuyện này là thật.
Hắn tiếp tục nói: “Chính là… vị cô nương bên cạnh người là ai? Vừa nãy Thái Sư cùng Tào công công bởi vì bi thương quá độ mà không phát hiện ra
nàng ta, nhưng ta lại thấy … nàng ta đến tột cùng là ai, hử?”
Hưu ấp vương này thật là rất lớn mật, Vô Mẫn Quân vừa tiếp chỉ phải làm
hoàng đế, hắn lại dám đến chất vấn, có thể thấy được tâm tư. Ta há miệng thở dốc, đang chuẩn bị trả lời, Vô Mẫn Quân bên cạnh lại bỗng nhiên lấy từ trong tay áo ra cái gì, trước lúc ta và Hưu ấp vương chưa kịp phản
ứng, đã hung hăng đâm vật này vào bên trong ngực Hưu ấp vương.
Ta chỉ cảm thấy một trận gió xẹt qua trước mắt, tập trung nhìn chỉ thấy
Hưu ấp vương đã ngã xuống, quan phục màu xanh bị chất lỏng màu đỏ dần
dần nhuộm ướt, để lộ ra sắc thái quỷ dị… Ta run run vươn tay sờ sờ cổ
Hưu ấp vương, đương nhiên… đã chết. Sửng sốt cả nửa ngày ta mới phản ứng lại được, nhìn Vô Mẫn Quân thần sắc thản nhiên ở bên cạnh hô to: “Vô Mẫn Quân! Ngươi…ngươi tự nhiên…”
Ta không phải là chưa từng thấy người chết, cũng không phải chưa từng giết ngươi, nhưng Vô Mẫn Quân đột nhiên giết người thân của mình như vậy,
vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Vô Mẫn Quân phất tay nhìn ta,
khiến cho ta im lặng: “Phụ vương mất, ta là hoàng đế, nhưng việc kết
minh cùng Đông Nguyên quốc là chuyện rất nặng, cũng không phải chỉ do
tân hoàng đế như ta nói là được, Thái Sư vừa rồi là nguyên lão tam
triều, việc này ít nhất cũng cần ông ta gật đầu, ông ta lại là một lão
hồ li, rất khó đáp ứng dễ dàng. Nếu thúc phụ ta không chết, ít nhất cũng cần thúc phụ ta phải gật đầu —— hiện tại sẽ không phiền toái như vậy,
thúc phụ ta đã chết —— Hưu Ấp vương mơ tưởng vương vị, mưu toan ám sát
tân đế, tân đế quá mức bi thống, không kịp phát giác, may nhờ Trường
Nghi công chúa bên cạnh cứu giúp…”
Nói xong, Vô Mẫn Quân bỗng hạ
người xuống, lục tìm trên người Hưu Ấp vương một lát, quả nhiên đúng là
tìm ra một thanh chủy thủ, mở bao thanh chủy thủ ra, bên trong chủy thủ
rất sắc bén. Vô Mẫn Quân cười lạnh một tiếng, cầm lấy chủy thủ của chính mình, cứa mạnh một phát vào lòng bàn tay: “…Nhưng lại vì thế mà bị
thương. Nói như vậy, Thái Sư đã có thể đáp ứng .”
Ta nhìn hắn,
trợn mắt há hốc mồm, ta nghĩ có rất nhiều lời muốn nói, ví dụ như vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà hắn lại có thể nghĩ nhiều như vậy, hoặc là vì sao bây giờ hắn vẫn còn có thể cười bình tĩnh như vậy, rõ ràng
máu của Hưu Ấp vương còn bắn tung tóe trên mặt hắn… Nhưng thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng chỉ kết thành một câu: “Ngươi đừng làm xằng bậy được
không, kia là tay của ta… Ngươi cắt trên tay ta, ta sẽ nhắm phía dưới
ngươi mà cắt…” =))
Vô Mẫn Quân yên lặng nhìn ta, nói: “Ngươi cho là chỉ có ngươi có sao, ta cũng có thể cắt của ngươi được… Ngươi còn có hai cái…”
Nói xong, hắn lại dừng một chút: “Không đúng, ngươi không có…”
… … … …
Sau khi hai chúng ta dùng ngôn ngữ thương tổn, đả kích lẫn nhau, lại rất
nhanh nghĩ tới chuyện trước mắt, ta nói: “Ngươi vừa mới làm cái gì