Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327920

Bình chọn: 9.5.00/10/792 lượt.


Trời vào cuối thu, không khí trong lành mát mẻ. Trên nền trời xanh

thăm thẳm bỗng chốc có một chiếc máy bay vụt qua, dần dần hóa thành một

điểm trắng nhỏ dần dần biến mất khỏi tầm mắt mọi người giữa cái nền xanh mây trắng thơ mộng.

Dăm phút sau, chiếc máy bay đó hạ cánh xuống sân bay mới xay của

thành phố A. Loa phát thanh lập tức vang lên, cơ man vô số người thân

của hành khách vội vã tụ tập tại cửa chờ đón.

Một lát sau, từng dòng người túa ra khỏi đó. Hầu như mỗi người khách

lúc tìm thấy một gương mặt quen thuộc trong đám người chờ đón, lập tức

trên môi bừng nở một nụ cười vô cùng sáng lạng, một nụ cười xuất phát từ niềm vui thật sự trong nội tâm dành cho phút hội ngộ sau những ngày

tháng cách xa.

Lại một lát sau, ở cửa khách ra mọi người cả thân nhân lẫn khách đi

máy bay hầu như đã về hết, chỉ còn lác đác vài bóng hành khách còn chưa

về cùng với đám nhân viên sân bay đang làm việc. Và cũng chính lúc đó,

một bóng áo vàng nhạt kéo va li hành lý xuất hiện trong sảnh lớn.

Chân mang giày vải, quần thể thao, áo khoác rộng thùng thình che

khuất mấy đường cong lả lướt. Mái tóc vốn dài giờ được chải gọn rồi túm

lại sau đầu buộc thành chiếc đuôi ngựa lúc lắc, lộ ra một gương mặt

thanh tú, lấp lánh đôi mắt đen lay láy như sao đêm, so với ba năm trước

đây bớt đi phần ngây ngô thiếu nữ mà thêm một chút quyến rũ của phụ nữ

trưởng thành.

Đúng lúc đó, một bàn tay nam giới vươn ra từ phía sau, nhận lấy hành lý, tay còn lại theo thói quen choàng qua vai cô gái kia.

"Bà xã, từ rày việc nặng như thế này em không được làm nữa đâu nhé!"

Trên đời này, có thể khiến hai chữ bà xã vốn tầm thường giờ trở nên

mềm dịu êm tai tới thế, ngoài chàng trai đó, thì còn ai vào đây?

Tiêu Thỏ bĩu môi. "Chỉ là kéo hành lý thôi mà, trước đây một mình em có thể bê hai va li nha!"

"Đó là trước đây..." Lăng Siêu nhìn xuống bụng cô, cười vô cùng mờ ám.

Thế là, mặt Tiêu Thỏ lại đỏ bừng lên lần thứ N trong đời.

Chà, thoáng chốc đã ba năm trôi qua, quả là vẫn không thể không trông mong ngày về lại nơi này nhỉ!

Lần này hai người Tiêu Thỏ Lăng Siêu quay về, không phải là về chơi,

mà là về để tuân theo mệnh lệnh của bốn vị phụ mẫu đại nhân, kết hôn!

Lại nói ba năm trước đây, Lăng Siêu và cô cùng nhau tới phía Bắc làm

việc. Vốn Lăng Siêu chỉ được phái tới chi nhánh giao lưu học tập một

năm, nào ngờ hắn ta ở đâu cũng đều như cá gặp nước, hết kỳ hạn một năm,

vị quản lý ở chi nhánh công ty còn lôi đơn từ chức ra để đe dọa không

cho tổng công ty rút người về. Diệp Tuấn vốn cũng khá đau đầu về chuyện

quản lý ở chi nhánh này với tính cách khó gần ai cũng không hợp, ai dè

anh ta lại vô cùng vừa ý với sự hợp tác Lăng Siêu, thế nên cũng phóng

tay để cho hắn ngồi luôn vào vị trí phó giám đốc chi nhánh kia, thôi thì tiện thể đôi đường.

Còn về phía Tiêu Thỏ, tới bệnh viện mới, nhờ sự cần cù nỗ lực công

tác, lại thêm tính cách khiêm tốn nhu thuận, rồi thì gương mặt lại đáng

yêu vô cùng, thế nên được toàn bộ đồng nghiệp lẫn bệnh nhân vô cùng yêu

mến. Sau một năm thử việc, cô được giữ lại đó công tác tới giờ.

Những ngày đó trôi qua đầy bình yên, nhưng cũng vô cùng 'phong phú'.

Tiêu Thỏ vốn nghĩ cứ thế tiếp tục sống dài lâu. Ai dè tháng trước xảy ra một chuyện hơi ngoài ý muốn. Hai người... à... ờ... không phòng tránh

tốt, thế nên... à... ờ... 'dính' rồi.

Theo lời Lăng đại công tử nhận xét thì là: "Cũng ba năm rồi, mua vé

xổ số mãi cũng phải có một lần trúng chứ. Không có gì ngạc nhiên cả!"

Có điều Tiêu Thỏ vẫn cảm thấy mọi chuyện tới quá đột ngột. Mỗi buổi

tối, cô nhẹ vuốt ve bụng mình, cứ nghĩ tới bên trong đang có một mầm

sống nho nhỏ ngọ nguậy, là lại cảm thấy thật khó tả.

Ngay sau hôm cô biết chính xác mình mang thai, cô lập tức gọi điện

báo cáo hai vị cấp trên ở nhà, vốn chỉ là muốn kể lể một chút với họ. Ai dè ba mẹ cô vừa nghe tin, còn kích động hơn là chính họ có thai nữa,

lập tức gào thét đòi hai đứa quay về kết hôn.

Việc này có chút liên quan tới phong tục ở quê. Con gái có chửa mà

chưa lập gia đình, quả thật không dễ nghe cho lắm. Nhưng không phải lý

do hoàn toàn vì thế, mà là do chính bốn vị đại nhân ấy kìa. Nhà Tiêu Thỏ thì sợ Lăng Siêu nhỡ ra hối hận, so với việc cứ thấp thỏm lo lắng không yên, chi bằng cứ kiếm cái giấy đăng ký đỏ đỏ cái đã cho yên tâm. Mà nhà Lăng Siêu thì đã sớm coi Tiêu Thỏ là dâu con trong nhà, nếu trước sau

gì cũng cưới, chi bằng cưới sớm một chút, để hai ông bà cũng có đứa cháu mà ôm.

Nói chung cưới thì chắc chắn là phải cưới rồi, mà hơn nữa, phải về nhà cưới!

Mà ngay trong lúc bốn ông bà vội vã chuẩn bị hôn lễ cho đôi trẻ, bên

quản lý nhân sự của Tuấn Vũ cũng có sự thay đổi. Gần đây, Tuấn Vũ đã trở thành kỳ tích về việc gây dựng sự nghiệp, trở thành một công ty lớn nổi danh toàn quốc. Khách hàng tới càng ngày càng nhiều, thế nên ở phía

tổng công ty bắt đầu có sự thiếu hụt nhân tài, cần gấp gáp bổ sung. Diệp Tuấn nhìn danh sách công ty mà lo nghĩ mấy ngày, cuối cùng dồn hết sự

chú ý tới hai kẻ có công trạng tốt nhất hai năm qua: Quan Tựu và Lăng

Siêu.

Hai người đó do chí


pacman, rainbows, and roller s