không phải là người chịu trách nhiệm cũng được, tính tôi rất tốt, em không cần chịu trách nhiệm.
Cô cầu còn không được , chẳng qua cô cảm thấy sự tình không thể giải
quyết dễ dàng như vậy được. Không đợi cô nói chuyện, hắn nở nụ cười quái dị rồi nói tiếp:
- Tôi - Thượng Quan Sở đường đường là đấng nam nhi không thể để người ta mắng tôi không có trách nhiệm được! Vậy để tôi chịu trách nhiệm, được
không?
- Tôi không cần!- Diệp Thanh Linh ý thức được rõ ràng là nam nhân này đang đùa giỡn.
- Nhưng tôi cần!- Thượng Quan Sở nói một câu lại lộ ra nụ cười làm điên đảo chúng sinh.
- Anh là đồ không phân rõ phải trái!- Diệp Thanh Linh gần như hờn dỗi nói.
- Cho đến bây giờ tôi cũng không phải là người không phân rõ phải trái!
Phải trái là gì? Hắn không biết, từ trước đến giờ hắn đều là dùng tiền và quyền cùng người khác nói chuyện.
- Anh không thể xằng bậy!
- Chịu trách nhiệm với em, không gọi xằng bậy!
- Rốt cục anh muốn gì?- Gặp phải người không nói đạo lý này cô chỉ có thể thỏa hiệp.
- Cưới em.
-Tôi không lấy chồng!- Lên giường một lần thì đòi cưới cái này không phải là tình yêu mà là sự rung động.
- Không cưới cũng không sao chúng ta có thể hẹn hò trước!- Thượng Quan Sở bất đắc dĩ cười mang theo chút cưng chiều.
Diệp Thanh Linh nghẹn họng nhìn hắn trân trối, nam nhân này sao có thể
đem chuyện đùa giỡn nói đến hợp tình hợp lý như vậy. Căm tức hắn, cô
mắng:
- Bệnh thần kinh!
Bị mắng, Thượng Quan Sở không giận lại cười, xốc lên chăn đứng dậy.
Nhìn nam nhân trần truồng trước mặt, Diệp Thanh Linh không dám nhìn, quay mặt sang một bên:
-Anh không biết thẹn!
- Tối hôm qua, lúc chúng ta cuồng nhiệt như vậy,em cũng đâu nói thế!- Hắn cười trêu tức nói.
Nhắc đến chuyện hôm qua cô liền đỏ mặt, chỉ giải độc thôi hắn đâu cần
tận tâm như vậy chứ. Hắn giống như hổ như sói, người nhìn qua không biết còn tưởng hắn là người trúng mị dược. Nghĩ nhiều cũng vô ích,cô liền
quay đầu thản nhiên nhìn hắn. Nhìn bộ dạng thản nhiên của cô, hắn sửa
sang quần áo xong liền nói:
- Đi thôi, tôi đưa em về!
- Không cần!
-Chẳng lẽ em luyến tiếc không muốn về !- Vẻ mặt Thượng Quan Sở hưng phấn.
Cô liếc hắn rồi nhìn ra cửa sổ:
- Để bọn họ đưa tôi về là được rồi !
Nhìn cô muốn rời xa hắn làm hắn có chút nhụt chí, xấu xa hắn dán sát vào cô:
- Bọn họ đông như vậy, đi một lần rất lãng phí!
Vẫn là không cho người khác đưa cô về, như vậy cô phải đành thuận theo hắn mà ngồi lên chiếc xe xa xỉ của hắn vậy.
Xe bắt đầu đi,ngay sau đó liền có 7, 8 chiếc xe chạy theo sau. Diệp
Thanh Linh không nói gì nhìn lên trời, cứ như hoàng đế đi tuần, như vậy
là không lãng phí chắc? Má Trương, mẹ con đã trải qua một đêm kinh hồn, cả đêm không ngủ, bữa
sáng cũng chưa ăn, cả đêm nhìn chằm chằm cửa lớn nhà họ Diệp.
Diệp Thanh Linh thấy Thượng Quan Sở đi theo phía sau, dừng bước chân : “Tôi đến nhà rồi.”
“Em không muốn mời tôi vào uống nước sao?” –Xem nhẹ ý tứ đuổi người của
Diệp Thanh Linh, trưng ra khuôn mặt cười cười nhìn Diệp Thanh Linh
“Hết nước rồi.” –Diệp Thanh Linh nhìn thấy má Trương cùng Trương Đình Đình đang lao tới.
Rõ ràng không chào đón hắn mà, Thượng Quan Sở cũng không so đo, cười hỏi má Trương: “Má Trương, hôm nay hết nước sao?”
Má Trương không hiểu gì, nhìn Thượng Quan Sở còn đẹp mắt hơn cả phụ nữ, lúng túng lắc đầu, “Không có”.
Về phần Thượng Quan Sở có thể nhận ra được Má Trương, Diệp Thanh Linh
một chút cũng không lấy làm lạ, lấy thực lực của hắn, hẳn đã đem cô cùng những người có quan hệ đều điều tra hết .
Nhìn thấy Thượng Quan Sở cười đến đắc ý, cô cũng không để ý lắm bước vào nhà .
“Thanh Linh, cổ cậu làm sao vậy ?” Vừa vào cửa, Trương Đình Đình liền
lôi kéo Diệp Thanh Linh kiểm tra hết một lượt , trong mắt mang theo áy
này và tự trách.
“Không có gì, bị chó cắn.” Diệp Thanh Linh nhíu mày , không mặn không nhạt nói.
Nghe thế, vẻ mặt đắc ý của Thượng Quan Sở chuyển thành tối tăm. Cô gái này mắng chửi người cũng không mang chút thô tục nào.
Trương Đình Đình yên lặng vài giây, mới nghĩ ra là vết hôn.
Nhìn về sắc mặt tối tăm của Thượng Quan Sở, căm giận nói :” Con chó này thật đáng chết, cắn người cũng không biết nhẹ chút.”
“Đừng có hi vọng gì ở động vật cấp thấp này.” Diệp Thanh Linh liếc mắt
nhìn sắc mặt đen xì của Thượng Quan Sở, tùy ý mà nhìn về phía Trương
Đình Đình, “ Sao lại rảnh như vậy? Không cần đi làm sao? ”
“ Không phải vì mình lo bạn bị người ta ăn hiếp sao?” Trương Đình Đình lúc này mới nghĩ đến mình cũng nên đi đến công ty.
Diệp Thanh Linh tiến vào trong phòng, bụng có chút đói kêu, ”Má Trương ,ăn cơm.”
Má Trương nghe xong, thở dài vào phòng bếp. Con bé này thực làm cho
người ta đau lòng, rõ ràng đang bị uất ức, lại muốn tự mình yên lặng đón nhận.
Chỉ chốc lát sau, Má Trương bưng bát canh trứng gà đến trước mặt Diệp
Thanh Linh, “ Thanh Linh, hôm nay dì quên nấu cơm, ăn chút mì này đi, cứ lấp đầy dạ dày trước đã.”
Diệp Thanh Linh biết má Trương cùng Đình Đình bởi vì lo lắng cho cô mà
không có nấu cơm, có chút đau lòng nhìn má Trương :”Dì cũng ăn đi.”
Má Trương nước mắt dâng trào