XtGem Forum catalog
Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327284

Bình chọn: 9.5.00/10/728 lượt.

, nhưng đồng thời anh cũng sợ muốn chết.

Bác sĩ nói phụ nữ có thai cảm xúc dễ dàng dao động, không thể chịu kích thích. Tần Thành nhẫn nhịn, sắc mặt như băng: “Anh sắp bị em hù chết rồi.”

Vừa nghe nói cô té xỉu, anh liền quẳng viên chức của công ty đang chờ họp, chạy tới. Còn chưa đứng vững ở cửa phòng bệnh đã nghe Vương Mộng ở bên kia ném qua một quả bom “Tưởng Tịch và em bé có thể xảy ra chuyện gì không”.

Ngày hôm nay, anh trải qua thật là nhấp nhô.

May mà người lớn và em bé không xảy ra chuyện gì.

Tưởng Tịch biết đã doạ anh thật thảm, nắm tay anh lên, chủ động nhận lỗi: “Thật xin lỗi, em không phải là cố ý gạt anh.”

Có thể là sắp sửa làm mẹ, Tần Thành cảm thấy trên người Tưởng Tịch có một tầng sáng ấm áp. Anh hừ một tiếng, trong ngoài không đồng nhất, nói: “Anh tha lỗi cho em, nhưng mà phim…”

“Phần diễn của em chỉ còn nửa tháng nữa là xong.” Tưởng Tịch nói: “Em muốn chụp cho xong phần cuối cùng.”

Tần Thành lập tức đưa ra ý kiến phản đối: “Không được. Bác sĩ nói em mệt nhọc quá độ, cần phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Tưởng Tịch học bộ dáng làm nũng của anh, kháng nghị: “Bộ phim chỉ còn lại có một chút cuối cùng.”

“Cục cưng của chúng ta quan trọng hơn phim.” Rồi đột nhiên Tần Thành nghẹn giọng. “Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ? Em mỗi ngày bị đeo tới đeo lui, rất không an toàn.”

“Em sẽ chú ý chăm sóc bản thân mình. Hơn nữa, chẳng phải anh cách một ngày là đến phim trường một lần sao?”

Liên quan đến vấn đề an toàn của hai mạng người lớn nhỏ, Tần Thành kiên quyết không thoả hiệp. “Anh không thể diễn thay em, anh có đến, em vẫn phải đeo dây treo.”

Tưởng Tịch: “…”

Tần Thành kiên nhẫn dỗ dành: “Em lo lắng cho cục cưng của chúng ta, hử? Về phía bộ phim, anh đi thương lượng với đạo diễn, tất cả tổn thất TRE sẽ chịu trách nhiệm.”

Đều nói phụ nữ mang thai sẽ trở nên ngu ngốc, vậy đàn ông tại sao cũng biến thành ngu? Tưởng Tịch không thể đeo dây treo thì có thể tìm người thế thân, tại sao phải nhất định tốn mấy triệu bồi thường? Đứng ở cửa nghe nghe lóm trong chốc lát, Vương Mộng tỏ vẻ cô nên lên sân khấu.

Gõ gõ cửa, Vương Mộng cười cười với Tưởng Tịch, hít sâu một hơi, đối diện với Tần Thành, nói: “Tổng giám đốc Tần, trong kịch bản chỉ còn lại bảy buổi diễn phải đeo dây treo, còn lại không có nhiều động tác lớn. Tôi nghĩ diễn đeo dây treo có thể do thế thân làm, những cái khác Tưởng Tịch chắc là không thành vấn đề.”

Tần Thành ngồi chuyến bay nhanh nhất đến Thuỵ Sĩ.

Giữa trưa ngày hôm sau Tưởng Tịch đến Thuỵ Sĩ, anh đã xuất hiện trong khách sạn.

Anh dự định một bụng tức giận sẽ phát ra với Tưởng Tịch, nhưng mà khi nhìn thấy cô thân mật gọi món ăn cho anh thì không hiểu sao lòng mềm xuống.

“Sau này em không thể không nói tiếng nào mà bỏ đi.” Tần Thành ôm người ngồi vào trên đùi, vùi đầu vào hõm vai cô, nói: “Anh rất sợ em gặp chuyện không may.”

“Thật xin lỗi.” Tưởng Tịch nghiêng đầu áp vào tóc Tần Thành, nói: “Là em sai rồi.”

Cho dù có ngàn vạn lý do, cô cũng không nên không để lại một câu mà rời đi.

Cô biết rõ anh sẽ lo lắng, nhưng vẫn dứt khoát rời khỏi nhà.

Lúc này đây thật sự là lỗi của cô.

Nhưng…

Tưởng Tịch ngẩng đầu lên, nói: “Ngày đó tại sao anh nổi giận?”

Nếu nguyên nhân chỉ là một kịch bản, Tần Thành không nên hất ngã đồ rồi bỏ đi.

“Anh ghen.” Tần Thành nói: “Anh ghen với kịch bản, ghen với đạo diễn. Em vì bọn họ mà bằng lòng bỏ qua anh.”

Miệng Tưởng Tịch há thành hình chữ O.

Tần Thành tiếp tục nói: “Anh không xác định được anh xếp thứ mấy trong cuộc sống của em, giống như mặc cho anh làm cái gì, em đều hiếm khi biểu hiện ra ngạc nhiên mừng rỡ hoặc là khó chịu. Anh sợ em thổ lộ với anh chỉ là vì xúc động, anh sợ một ngày nào đó thức giấc, em sẽ vì kịch bản phim mà tuyệt tình nói: Tần Thành, chúng ta chia tay đi.”

“Sao anh lại nghĩ như vậy?” Hơn nữa, nếu anh vẫn nghĩ như thế này, vậy mỗi ngày anh ở công ty tươi cười đều là giả bộ sao?

Tưởng Tịch bỗng nhiên cảm thấy hai người bọn họ cần khẩn cấp tiến hành trao đổi thấu đáo một lần.

“Tần Thành.” Tưởng Tịch di chuyển đến đối diện Tần Thành, ngồi xuống, nhìn thẳng anh: “Em nghĩ em sẽ không bởi vì xúc động mà đi thổ lộ với một người đàn ông, có lẽ…” Cô ngừng vài giây, nói: “Anh nghe xong cảm thấy có thể không quá tin được. Trên thực tế, trước Liên hoan phim Kim Ảnh em đã muốn thổ lộ với anh, nhưng anh đã vì em mà làm rất nhiều, nên em nghĩ tiến hành công khai thổ lộ một lần, để cho tất cả mọi người biết em yêu anh. Liên hoan phim Kim Ảnh đúng lúc là một cái bậc.”

“Từ sau Liên hoan phim Kim Ảnh, em chưa bao giờ nói em yêu anh nữa.” Lúc này Tần Thành giống như một đứa con trai mới lâm vào bể tình, ra sức muốn được càng nhiều bằng chứng Tưởng Tịch yêu anh.

“Em cảm thấy ba chữ em yêu anh không phải là đầu môi chót lưỡi, còn nữa, em yêu anh chẳng phải là nên cảm thụ từ trong cuộc sống sao?”

Cô cho rằng Tần Thành có thể cảm nhận được.

“Anh có thể cảm thụ. Nhưng mà Tưởng Tịch, em phải biết rằng em là một diễn viên, phần lớn thời gian trong cuộc sống của em là diễn kịch, có đôi khi anh nhìn không ra khi nào là em đang không di