Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327454

Bình chọn: 7.00/10/745 lượt.

sao.” Tưởng Tịch nhắm chặt mắt lại, bức nước mắt trở về trong mắt.

Cùng uống chút rượu, ăn một bữa cơm mà thôi, cũng không phải bán mình… Nhưng trong giới hỗn tạp này, loại người sau lưng không có lợi thế giống như cô thì sớm muộn gì cũng phải bán mình.

Sống lại kiếp này, Tưởng Tịch nghĩ mình có thể bình tĩnh đối mặt với Nguyên Tấn Thần, nghĩ có thể bình tĩnh đối mặt với quy tắc ngầm trong giới. Nhưng đến khi thật sự xảy ra, cô phát hiện, tự cho là đúng này, tất cả đều là con mẹ nó vô nghĩa.

Hiện giờ cô chỉ cần cảm nhận được từng luồng ánh mắt thèm thuồng bên cạnh là muốn tới cho bọn họ một cái tát.

“Là Tưởng Tịch phải không?” Bàn tay sờ mó của tổng giám đốc Lưu đi lên, Tưởng Tịch không nhúc nhích, được một tấc lại muốn tiến một thước di chuyển lên eo, sau đó thì…

“Thật xin lỗi.” Tưởng Tịch ho khan một tiếng, mở mắt ra, không do dự đẩy tay của tổng giám đốc Lưu ra. “Tôi có chút không thoải mái, muốn đi ra ngoài một chút. Tổng giám đốc Lưu, ông từ từ uống nhé.”

Nụ cười trên mặt Lý Mặc nhất thời cứng ngắc.

Tưởng Tịch không nhìn ông ta, sống lưng thẳng tắp mở cửa đi ra ngoài.

Tầng lầu này đều là phòng bao xa hoa, cô chỉ sợ bị người ta nhận ra mình, vội vàng chạy đến cầu thang an toàn đi xuống lầu.

Hành lang bên cạnh có một toilet, Tưởng Tịch bịt miệng chạy vào, mở cửa một gian ra, rầm một tiếng đóng lại.

Cô vịn vào cửa, ngực phập phồng kịch liệt.

Cho đến khi gian bên cạnh truyền đến tiếng nói.

“Em yêu, đúng vậy, anh đang ở khách sạn…”

Là giọng nam? Sao lại thế này, đàn ông sao lại vào toilet nữ?

Tưởng Tịch bối rối quay đầu thì nhìn thấy một thứ không nên xuất hiện ở toilet nữ.

Nói như vậy, đây là toilet nam?

Tưởng Tịch bối rối.

Hai kiếp cộng lại cũng coi như sống được hai mươi sáu, hai mươi bảy năm, kết quả lại vô thức đi vào toilet nam. Hơn nữa, không biết khi nào thì sẽ có người khác đi vào, tạm thời không thể đi ra.

Xem ra buổi tối hôm nay thế nào cũng phải để Lý Mặc leo cây rồi.

Cái này coi như là lợi ích của việc đi nhầm đường đi.

Tưởng Tịch dựa vào cửa buồng vệ sinh, cười tự giễu.

Tề Minh Lật không đợi được Tưởng Tịch trở lại, nhìn mặt của Lý Mặc và mấy người đầu tư ngày càng đen, mặt không đổi sắc cầm di động đứng lên: “Tôi đi tìm Tưởng Tịch, các vị dùng trước. Còn nữa, Nghiêm Nham, anh mau lại đây giúp tôi một chút.”

Nghiêm Nham đang lo làm sao dứt ra cái ông già vừa nhìn là cảm thấy có hứng thú với đàn ông, vừa nghe Tề Minh Lật gọi mình thì như được đại xá.

Hai người đi ra ngoài, mới vừa đi đến chỗ quẹo thì chân Nghiêm Nham mềm nhũn đứng không vững.

“Minh Lật, thật cảm ơn cô.” Nghiêm Nham bụm mặt, một người suốt ngày bị Lý Mặc rống đến mấy chục lần mà không khóc bỗng chốc đỏ mắt.

“Trước kia tôi nghe người ta nói giới giải trí có bao nhiêu dơ bẩn, luôn không tin. Bây giờ tôi tin, nói thật, tôi thực khâm phục cô, ngồi xuống ở bên kia, nghiêm mặt lạnh lùng, ai cũng không dám động tới.”

“Không cần khâm phục tôi.” Tề Minh Lật mở di động ra, tìm được số điện thoại của Tưởng Tịch, nhấn xuống.

Nếu sau lưng cô không có ông nội, không có nhà họ Tề thì Lý Mặc chắc chắn sẽ không bảo vệ cô ở trước mặt mấy nhà đầu tư.

Nghiêm Nham ngừng trong chốc lát, thấy cô ta ấn dãy số thì kêu lên: “Di động của Tưởng Tịch ở chỗ tôi, đừng gọi.”

Tề Minh Lật: “…”

Nghiêm Nham nhìn cô ta trong chốc lát, cảm thấy mới khóc ở trước mặt một cô gái thật không có phẩm chất, gãi gãi đầu nói: “Không thì chúng ta đi tìm một chút.”

“Cũng được.” Tề Minh Lật đóng di động lại, đang tính cất vào thì lại nghĩ tới cái gì, một lần nữa mở ra, gởi đi một tin nhắn vào dãy số không có tên. “Sao thế, có chuyện gì xảy ra?” Tần Thành nhìn thấy bạn thân đang cúi đầu xem di động, quơ quơ cái ly.

“Không có gì.” Tề Dịch thả di động vào lại trong túi, rót đầy ly rượu, uống ực một ngụm. Chất lỏng kích thích chảy vào cổ họng, rồi sau đó anh ta mặt không đổi sắc ăn cơm.

Tần Thành chẳng nói gì cả.

Hôm qua Tề Dịch mới từ nước ngoài trở về một chuyến. Hai người bạn thân lâu rồi không gặp mặt tụ họp với nhau. Kết quả, cả đêm cậu ta xem di động tám lần, thật vất vả chờ được tin nhắn này, lại vẫn còn mặt nhăn mày nhó.

Ngoài Tề Minh Lật ra, anh thật nghĩ không ra ai có thể khiến cho cái vị thiếu gia nhà họ Tề, hai mươi ba tuổi liền nổi tiếng cả thành phố C, này lo lắng.

“Tần Thành.” Tề Dịch làm dịu tâm trạng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Tần Thành: “Các nghệ sĩ mới của công ty cậu phải chủ động đi uống rượu với nhà đầu tư sao?”

“Hả?” Tần Thành bị anh ta hỏi nên sửng sốt một chút, qua một lúc thì hỏi trêu tức: “Sao, nhìn trúng người mới nào của công ty tôi? Có muốn tôi giúp cậu hay không?”

Hai người quen nhau từ khi mặc quần yếm, hơn hai mươi năm qua, Tần Thành còn chưa từng thấy qua Tề Dịch bàn luận về một người phụ nữ nào ngoài Tề Minh Lật. Hiện tại, thật vất vả nói ra một người phụ nữ không phải là Tề Minh Lật, anh là bạn thân tự nhiên sẽ tận hết sức lực đứng giữa giật dây. Đương nhiên nhà gái có bằng lòng hay không thì phải dựa vào bản lãnh.

Tề Dịch vừa thấy sắc mặt của Tần Thành, liền nghĩ ra cậu ta đang suy nghĩ chuyện lộn x


The Soda Pop