Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210481

Bình chọn: 8.00/10/1048 lượt.

ấy được hoa hồng sắp thành hình trái tim gần nửa phòng. Cô bị hương hoa ngào ngạt xông đến thiếu chút nữa là ngất xỉu. Cũng không biết Tần Thành dậy sắp xếp khi nào, im hơi lặng tiếng, ngay cả cô luôn ngủ không sâu cũng không có nghe được.

Cho nên giữa trưa ăn cơm, Tưởng Tịch càng lo lắng Tần Thành gióng trống khua chiêng chuẩn bị, cho đến khi đến văn phòng anh thấy chỉ có mấy món điểm tâm và thức ăn tinh xảo thì mới yên tâm.

Thư ký đóng cánh cửa lại. Tưởng Tịch ăn bánh dứa, bỗng nhiên liếc thấy bóng dáng mình trên màn hình máy tính.

Cô sửng sốt.

Tần Thành đang gắp thức ăn cho cô, thấy cô không ăn thì cũng nhìn theo.

Màn hình máy tính màu đen, lại không lớn lắm, trừ khi đến gần, nếu không thì sẽ không nhìn rõ được nét mặt của một người.

Nhưng Tưởng Tịch chắc chắn khoảnh khắc Tần Thành nhìn thấy cô “nhìn” chính mình như một người xa lạ.

Thật ra không tính là xa lạ. Kiếp trước, mấy năm mới ở chung với Nguyên Tấn Thần, cô cũng thường xuyên là cái dạng này – vẻ mặt thả lỏng, mặt mày đều ấm áp nụ cười.

Nhưng kiếp này, trong mắt trên mặt cô dường như có thêm vài phần thanh thản phóng khoáng.

Thì ra hiện trạng cô và Tần Thành ở chung là như vậy. Không có phòng vệ, có cảm giác an toàn.

“Em có yêu tôi không?” Tần Thành nắm bắt cơ hội tìm câu trả lời.

“Có lẽ.” Tưởng Tịch ngoảnh đầu lại cười, ăn cơm. “Tôi không khẳng định được.”

Mặt Tần Thành tối sầm lại.

Tưởng Tịch híp mắt nhìn anh, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Hai ngày nay cô thường hay như vậy, vừa thấy Tần Thành là muốn cười, không có nguyên nhân, chỉ là nhìn thấy anh thì cảm thấy hứng thú.

Ăn một chút, Tưởng Tịch nghĩ đến một chuyện cô muốn hỏi từ lâu mà đã quên hỏi.

“Công ty lưu truyền tôi được anh bao nuôi khi nào?”

“Em không biết?”

Tần Thành nói: “Không phải là em vừa mới vào công ty là bắt đầu sao?”

“Vừa mới vào công ty?” Tưởng Tịch nghĩ tới khi cô vừa mới vào công ty thì đắc tội Vu Ninh Lâm, Tần Thành thường xuyên vài ngày lại trêu chọc cô, cho nên Vu Ninh Lâm liền cực lực bôi nhọ Tưởng Tịch. Sau đó giữa các học viên nổi lên tin tức cô quyến rũ Tần Thành để cố đạt tới vị trí cao.

Hèn chi hiện tại người trong công ty thấy cô ở chung với Tần Thành thì đi qua nhìn không chớp mắt. Là luyện thành thói quen a!

Nhưng cuối cùng cũng không thể tưởng tượng được hai người bọn họ đã là vợ chồng đi!

Buổi chiều Tưởng Tịch đi phòng ghi âm thử giọng. Album của Ti Dục không ai dám sơ xuất, chỉ sợ xảy ra một chút sai lầm nào trong album.

Tưởng Tịch thử tới thử lui hơn mười lần, dưới sự chỉ đạo của Chu Tống sửa lại mấy chỗ sai nhỏ. Cho đến khi Chu Tống rốt cuộc gần như vừa lòng thì đã là đêm tối.

Trong di động có năm cú điện thoại, một tin nhắn.

Tin nhắn là Vương Mộng gởi tới, nói đêm nay quay về công ty, ngày mai là có thể theo cô đi làm. Bốn cuộc điện thoại là của Tần Thành, một cuộc là từ số không biết.

Tưởng Tịch gọi lại cho Tần Thành trước.

“Bà Tần.” Tần Thành mang chai rượu đỏ để lên bàn ăn được trải khăn. “Khi nào thì em về?”

“Khoảng nửa tiếng.” Tưởng Tịch nhìn đồng hồ, bảy giờ hơn. Tần Thành tan ca lúc năm giờ, thần thần bí bí đi trước, nói là về chuẩn bị.

Đối với việc này, Tưởng Tịch thầm nghĩ: bề ngoài lạnh lùng cao ngạo đều là giả tạo.

Trong nhà chắc chắn lại bị Tần Thành làm khổ.

Hy vọng trước khi cô trở về thì gần nửa phòng đầy hoa hồng kia đã được xử lý.

Mang giỏ xách đi vào bãi đỗ xe vắng vẻ, Tưởng Tịch bỏ điện thoại vào túi, lấy chìa khoá xe ra.

Đỗ bên cạnh xe của cô là một chiếc Lexus màu bạc, nhưng vì cửa kính đã được làm sậm màu nên không thể nhìn thấy bên trong là ai.

Nhưng người có thể lái được một chiếc xe mấy triệu không phải là cấp cao của công ty thì chính là minh tinh. Khi Tưởng Tịch kéo cửa xe thì nhân tiện cười một cái với kính chiếu hậu của xe kia, xem như chào hỏi.

Nhưng mà ngay lúc cô mở cửa xe ra, một chân bước vào xe thì cửa xe bên cạnh mở ra, một gã đàn ông mặt thẹo xuống xe, theo sau là một gã đàn ông trọc đầu.

Tưởng Tịch nheo mắt, vội vàng lên xe. Nhưng một gã đưa tay tóm lấy cửa xe cô, một gã thì cầm súng chỉa vào đầu cô.

“Cô Tưởng.” Gã đàn ông cầm súng nói: “Cô đi theo chúng tôi một chuyến đi!”

“Các người là ai?” Tưởng Tịch bình tĩnh nhìn gã đàn ông.

“Chúng tôi làm việc cho người ta.” Tóm lấy cửa mở ra. “Hy vọng cô Tưởng đừng làm khó chúng tôi, cũng không nên làm khó mình.”

Họng súng đen ngòm đối diện với mình, Tưởng Tịch không thể động đậy, dao phòng thân cũng không dùng được.

Cô ngắm nhìn bên ngoài, không có ai cả.

“Cô Tưởng.” Gã đàn ông mặt thẹo thứ ba thúc giục. “Tốt nhất là cô ngoan ngoãn phối hợp với chúng tôi, súng đạn không có mắt, cuối cùng cô bị thương cũng đừng có trách tụi tôi.”

Lời thoại trong phim đều được dùng tới, xã hội đen bây giờ đều có văn hoá như vậy sao?

Tưởng Tịch kéo kéo khoé miệng, xuống xe nói: “Tôi đi cùng các người.”

Ngay sau khi được hai gã đưa vào xe, Tưởng Tịch lập tức bị bọn họ dùng dây thừng trói lại, miệng cũng bị dán băng keo, mắt bị miếng vải đen bịt lại. Chỉ còn lại duy nhất là lỗ tai cảm thụ được hoàn cảnh bên ngoài.

Xe chạy hơn mười phút thì ngừng lại mấy ch


Duck hunt