Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210741

Bình chọn: 10.00/10/1074 lượt.

h kìa."

"Bà nội, bà không biết Tiểu Nhụy đang mang thai. Ở trên đường lớn chạy như thế rất nguy hiểm."

‘Mang thai’ hai chữ này khiến mặt mày bà nội hớn hở; mừng vui gấp bội. Niềm vui lớn phủ khắp nhà họ Đơn. Xem ra ông trời phù hộ, bà lôi kéo tay Giản Nhụy Ái bảo cô ngồi xuống sopha.

Bà nắm lấy tay Giản Nhụy Ái, dịu dàng nói: "Đứa bé, con đã có thai mấy tháng rồi?"

Giản Nhụy Ái đối mặt với sự nhiệt tình của bà nội. Cô không biết nên làm sao.

Khuôn mặt cô ửng hồng, lẩm bẩm nói: "Hai tháng rồi ạ."

"Hai tháng. Tốt. Thật tốt quá. Bà muốn ôm cháu đích tôn. Thật sự là quá tốt. Ông trời phù hộ, cháu cứ ở đây đi, bà sẽ không ngăn cản hai người." Đôi mắt bà nội ngập tràn nước mắt. Đó là nước mắt kích động và hưng phấn, bà nắm lấy tay Giản Nhụy Ái. Trong miệng lẩm bẩm nói: "Thật tốt quá. Thật tốt quá. . . . . ."

Dì Tần nghe nói Giản Nhụy Ái đã mang đứa bé của Đơn Triết Hạo. Nụ cười trên mặt càng chẳng thể che giấu. "Cái gì? Thật sự là quá tốt! Bà chủ, tôi sẽ đi hầm cho Tiểu thư Giản đây một ít canh lót dạ. Phải cố gắng bồi dưỡng." "À đúng rồi. Dì Tần, vậy dì đi làm đi, đem tổ yến và những thức bổ dưỡng khác lấy ra hầm chung nhé."

Giản Nhụy Ái nghe được lời nói của hai người lớn, vội vã ngăn cản: "Bà nội, dì Tần, không cần phiền toái như thế. Không cần."

Cô xoay qua nhìn Đơn Triết Hạo, thấy anh thoải mái và nhàn nhã ngồi trên ghế salon xem ti vi. Một điểm cũng không quan tâm đến chuyện cô đang nhìn trộm anh.

"Làm sao lại không cần. Thuốc bổ là phải uống. Nó rất tốt cho cả phụ nữ mang thai và đứa bé, thật sự rất tốt. Ông trời bảo vệ hai mẹ con" Bà nội mặt mũi nhăn nheo nhưng cười rất tươi, lôi kéo Giản Nhụy Ái đến ngồi gần mình.

Ghế sa lon làm bằng da thật mềm mại, ngồi vô cùng thoải mái.

"Đứa bé ngoan, trong nhà của con còn những ai."

Bị hỏi đến vấn đề này thân thể Giản Nhụy Ái trở nên cứng ngắc. Ấp a ấp úng nói: "Con là cô nhi, con không có cha cũng không có mẹ. . . . . ."

Bà nội ngẩn người, trong mắt mang theo một tia đau lòng nhìn Giản Nhụy Ái. "Đứa bé tội nghiệp, về sau nhà họ Đơn chính là nhà của con. Hạo, con để cho Tiểu Nhụy ở đây đi, bà nội sẽ chăm sóc cho cô ấy như vậy bà nội mới yên tâm."

Giản Nhụy Ái vừa nghe được câu nói đó, vội vàng muốn cự tuyệt. Đơn Triết Hạo lập tức lôi kéo vạt áo cô. Thì thầm vào tai của cô: "Bà nội rất khó được vui vẻ như thế. Em đừng chọc cho bà mất vui."

Cô giương mắt nhìn Đơn Triết Hạo. Đôi mắt của anh rất thâm thúy, cũng không nhìn ra tâm tư trong đó, không biết nên nói gì mới tốt.

"Đúng vậy. Tiểu Nhụy. An tâm ở đây, con cứ coi đây là nhà mình, không cần gò bó, bà nội sẽ là bà nội của con." Bà nội mỉm cười nhìn Giản Nhụy Ái.

Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo lại nhìn bà nội. Cũng biết rằng đây là chủ ý của hai người, không thể làm gì khác, chỉ có thể làm mặt dày… ở đây trước rồi tính sau.

Chuyện sau này, cũng chỉ có thể chờ sau này rồi nói.

Đơn Triết Hạo ngoài miệng lộ ra nụ cười gian tà. Có thể để cho Giản Nhụy Ái bình yên là điều khiến anh vui nhất.

"Con thật là một cô gái nhân hậu. Hạo nhà chúng ta có được một người bạn gái như thế, nhà họ Đơn cũng lấy làm cảm tạ trời đất." Bà nội có chút cảm động nói.

Giản Nhụy Ái cắn môi. Trên mặt lộ ra nụ cười rực rỡ: "Cảm ơn bà nội. Người thật là tốt."

Bà nội vui mừng nhìn Giản Nhụy Ái, giống như nhìn cháu gái ruột thịt của mình. "Xem ra nên chuẩn bị hôn lễ khẩn trương cho hai đứa rồi. Đứa bé sẽ lớn rất nhanh, khi nó to ra thì chẳng thể mặc vừa quần áo cưới nữa."

Giản Nhụy Ái nghe đến chuyện này thì mặt đỏ lên. ‘Hôn lễ’ cô còn chưa nghĩ đến vấn đề này. "Bà nội. Hôn lễ… còn sớm lắm."

Đơn Triết Hạo ôm chầm lấy Giản Nhụy Ái, trêu đùa: "Cái gì mà còn sớm nè. Chẳng lẽ em chuẩn bị gả cho người khác sao?."

"Em không có, làm sao em lại đi lấy người khác. Em chỉ muốn gả cho anh thôi." Giản Nhụy Ái ra sức giải thích, giọng nói ngượng ngùng mang theo kiên định.

"Ha ha ha. . . . . ." Bà nội cười to lên, không nghĩ đến Giản Nhụy Ái lại đơn thuần như vậy. Xem ra là một cô gái vừa lương thiện vừa trong sáng, thật giống ý của bà quá.

"Hả. Anh cũng giễu cợt em." Giản Nhụy Ái càng không để ý đến hình tượng thục nữ mà thét lên.

"Ai bảo em ngốc."

Nhà họ Đơn rơi vào trạng thái ấm áp, cái mà bao lâu nay chưa bao giờ có được. Bây giờ trên mặt mọi người đều lấp đầy nụ cười, những nụ cười này đều là do Giản Nhụy Ái mang đến.

**************

Mấy ngày sau, Giản Nhụy Ái đợi tại biệt thự nhà họ Đơn. Trở thành con heo danh xứng với thật, cơm đến thì há mồm, cứ bị người ta gọi là cô chủ.

Đơn Triết Hạo sợ cô đi ra ngoài lại thấy việc nghĩa mà hăng say đến quên mình. Tận lực hạn chế số lần ra ngoài của cô. Mỗi lần ra cửa đều phải có anh đi cùng. Hơn nữa ra cửa không thể đi đến những nơi nhiều người bon chen, không thể chơi những trò chơi mang đến kích thích và mạo hiểm.

Bị anh hạn chế, Giản Nhụy Ái thành công bị dưỡng thành một con heo đủ tạ.

Vẻ mặt Đơn Triết Hạo đại biến, ngồi ở vị trí ông chủ, nắm lấy hộp điều khiển ti-vi, tay càng nắm càng phát ra sức, nắm thật chặt. Lông mày anh tuấn nhíu chặt, giọng nói lạnh lẽo: "Các người giải thíc


Disneyland 1972 Love the old s