Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210354

Bình chọn: 9.5.00/10/1035 lượt.

ngốc, chẳng hiểu ý tứ gì cả." Gương mặt anh tuấn của Đơn Triết Hạo nâng lên nụ cười, cưng chiều sờ sờ đầu của cô.

Giản Nhụy Ái lắc đầu, liếc nhìn ra bên ngoài.

Gió nhẹ thổi qua gương mặt của cô, khiến tóc của cô bay bay trong gió, mang đến chút cảm giác xe lạnh, vội vàng kéo cửa kính xe lại, thoải mái tựa vào ghế ngồi, dần dần mí mắt trở nên nặng nề, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

Đến lúc cô đói đến hoảng sợ, thân thể lạnh đến phát run mà thức tỉnh, Đơn Triết Hạo vẫn cứ lái xe, trong xe phát lên những bản hòa tấu bằng Piano, chung quanh là màu đêm đen kịt.

Rốt cuộc Giản Nhụy Ái chẳng nhịn được nữa, lên tiếng hỏi "Hạo, anh muốn ăn cơm ở sao Hỏa sao?"

"Nếu như có thể đến sao Hỏa ăn cơm thì cũng không tồi."

Giản Nhụy Ái không thấy thú vị quệt mồm một cái, bụng thầm thì kêu, không nhịn được hỏi "Hạo, anh lái xe xuống đi, em đói muốn chết rồi." Cô dựa vào thành ghế, trợn trắng mắt, kháng nghị.

Thời điểm cô dần đánh mất lý trí, trước mắt đã có một ngọn đèn lớn, cảm nhận được mùi thơm ngào ngạt phát ra từ đó, nghe cả tiếng sóng biển rì rào.

Xe từ từ chạy đến nơi sáng ngời đó, thấy rõ ràng trước mắt là một bờ cát biển, mùi thơm càng thêm nồng đậm, không hiểu hỏi: "Hạo, anh dẫn em đến bờ biển ăn thịt sống sao?!"

Không ngờ ngồi xe hai giờ, bụng đói chỉ để đến cái bờ biển này, hơn nữa ban đêm đen thùi lùi, cô chẳng còn chút sức lực nào để ngắm cảnh cả.

"Nhìn nơi đó?" Đơn Triết Hạo chỉ vừa quẹo cua.

Giản Nhụy Ái nhìn theo hướng chỉ cánh tay anh, thấy một tòa nhà cao tầng, ánh đèn phát ra từ bên kia, có chút ly kỳ, vì sao lại có một khách sạn to lớn ở nơi ‘khỉ ho’ này, là cố ý hay sao?

Đang nghi ngờ không hiểu, thì Đơn Triết Hạo đã lái xe vào, nhìn chằm chằm chung quanh đều là các xe của thương hiệu lớn.

Mắt cô đột nhiên sáng lên, chắc toàn người có tiền đến đây ăn không, chẳng lẽ người có tiền đều là ăn no căng không có việc gì làm, ăn một bữa cơm mà phải chạy xa như thế sao, còn chưa chờ cô phản ứng kịp, Đơn Triết Hạo đã lôi kéo tay cô, cùng cô đi vào tòa cao ốc.

Cô ngước mắt nhìn ‘Quán Sơn Quả Tinh’, hai mắt mở to, cho là mình nhìn lầm rồi, làm sao anh lại mang cô đi ăn lẩu tự chọn? Chẳng lẽ mới vừa rồi anh thấy cô nhìn chầm chầm vào quán lẩu sao.

Ánh mắt kia chỉ một thoáng thôi mà! Giản Nhụy Ái có chút cảm động nhìn bóng lưng cường tráng của anh, ngoài miệng bất tri bất giác nâng lên nụ cười hạnh phúc.

Đơn Triết Hạo cảm nhận được bước chân chậm lại của Giản Nhụy Ái, nghiêng đầu chống lại ánh mắt cảm động của cô, trên mặt mang vẻ lúng túng và ngượng ngùng.

Anh thu hồi tất cả, lạnh lùng nói: "Không cần tự cho là đúng, anh muốn ăn lẩu, đi, nhanh lên một chút."

Giản Nhụy Ái bĩu môi, cô biết Đơn Triết Hạo nói lớn như thế là anh đang chống chế, mặc cho anh kéo cô đi vào. Mới vừa vào cửa đã nhìn thấy bên trong phòng khách, những nam nữ với quần áo sang trọng, có lẽ những cô gái đến đây đều bỏ rất nhiều thời gian để trưng diện, họ quay sang nhìn cô, cảm giác mình và họ là người của hai thế giới khác nhau

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của mọi người, là chẳng thèm ngó tới cô, ngay cả cười cũng không thành tiếng.

Cô hận không thể dúi đầu xuống đất, làm sao cô lại quên? Mặc dù gọi là đi ăn lẩu, nhưng cái lẩu mà Đơn Triết Hạo đưa cô đi ăn, khẳng định cũng bất đồng với những cái lẩu khác, phải gọi là lẩu thượng hạng.

Đơn Triết Hạo nhìn qua bốn phía cúi đầu chào hỏi, rồi mang cô ngồi vào một bàn đã chuẩn bị trước.

Phục vụ mặc áo xanh vui vẻ đi tới, mang theo rất nhiều rau cải và nguyên liệu ăn lẩu ra, cái gì cần có, cái gì rất khó tìm… tất cả đều có đủ.

Giản Nhụy Ái nhìn các món ăn ngon, sung sướng không gì bằng, những chuyện lo lắng lập tức quên mất, đôi môi cắn chiếc đũa cười hì hì, con mắt di chuyển đến cạnh người phục vụ, thỉnh thoảng nhìn Đơn Triết Hạo, tròng mắt vui vẻ nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn, mím môi cố nén nước miếng đang chảy ra .

"Ông Đan, các món ăn ông đặt đã mang lên đầy đủ, xin mời ông dùng!" Phục vụ khom người cung kính nói, thái độ phục vụ tuyệt đối tốt.

Đơn Triết Hạo hướng về phía người phục vụ gật đầu một cái, Giản Nhụy Ái nở một nụ cười nhìn vào mắt của anh, thật là tham ăn như quỷ, đúng là gặp thức ăn là cái bao tử nở ra, cằm đũa lên gắp một miếng thức ăn trong nồi, cẩn thận cầm rau xà lách lên cuốn lấy lươn tiêu và một chút hương liệu, đưa cho Giản Nhụy Ái: "Cho em!"

"Cho em!" Giản Nhụy Ái vui vẻ thò tay mà tiếp nhận, nhai vài miếng, hương vị ngọt ngào, mùi vị dễ chịu, thật không cách nào hình dung nổi: "Ăn ngon!"

"Em cứ ăn từ từ đi, cẩn thận nuốt chậm, nơi đây là nơi bán lẩu tự chọn nổi tiếng cả nước, trong tiệm dung nạp những món ăn nổi tiếng nhất thế giới, nếu như muốn ăn các món ăn ngon của thế giới, thì có thể đến đây, không nên đến những quán ăn nhỏ ngổn ngang, ăn không dinh dưỡng, hơn nữa thức ăn đều không còn tươi nữa, ừm! Lấy được."

Giản Nhụy Ái vui vẻ nhận lấy gói thức ăn của Đơn Triết Hạo, vừa ăn vừa nói: "Anh cho rằng ai cũng giống như anh sao! Muốn ăn cái gì thì ăn cái đó? Khi còn bé em chỉ có năm xu để mua mì ăn liền, hôm nay sống được là tốt rồi, thân thể


Snack's 1967