inh Nhi chảy ròng
ròng.
“Biết rồi, trong đình tử không chỉ có gà mà còn có người.”
“Nhưng, Linh Nhi có tam tỷ mà.” Đám người đó nhìn thấy tam tỷ, chẳng
phải đều sẽ ngoan ngoãn dâng hết những thứ ăn được cho tỷ ấy sao?”
“Muội đúng là tiểu hồ ly!” Nịnh nọt nghe thật êm tai, Nhưng Bách Tước Nhi đã sống lâu mấy trăm năm rồi, nàng không dám hành động ngông cuồng
khinh suất, từ người nam tử kia toát ra thứ mùi của kẻ mạnh, loại người
đó, không thể đối xử với hắn như những người bình thường được. “Nam tử
kia không dễ đối phó, chúng ta tạm thời quan sát đã rồi hẵng hành động.”
“Á á á!” Linh Nhi là một tiểu hồ ly mới tu thành hình người chưa được ba năm nên đâu nghĩ được nhiều như thế, mặc kệ hắn dễ hay khó đối phó,
có gà ăn là được rồi.
“Yên nào, đợi thêm lát nữa thôi.”
“Á á á.” Mở to mắt nhìn tiểu đồng tóc búi cao trong đình rửa tay, rồi vặt một cái đùi gà, chuẩn bị cho vào miệng cắn một miếng to, Linh Nhi
không thể đợi thêm được nữa. “Linh Nhi muốn ăn, để lại cho Linh Nhi!”
Đột nhiên nàng nhảy về phía trước, trước khi Tước Nhi kịp phản ứng,
bóng dáng hồ ly nhỏ bé đã vọt vào trong đình, chí chá kêu mấy tiếng, rồi nhảy lên bàn.
“Tam tỷ mau đến đây, có nhiều đồ ăn ngon lắm, mau đến đây đến đây!”
“Linh Nhi ngốc nghếch!” Bách Tước Nhi nghiến răng trèo trẹo, không dám đột ngột hiện thân, mà ở nguyên chỗ nấp, đợi thời cơ.
“Trời ơi, đây là một con… hồ ly?” Khi Linh Nhi dùng tiếng của hồ ly để gọi tỷ tỷ, Kính Phi kinh ngạc kêu lên.
“Chẳng qua chỉ là một con hồ ly thôi mà?” Trong mắt Hàn Thu Nguyệt
ánh lên sự hứng thú, bàn tay to lớn túm lấy cổ chú hồ ly có bộ lông
trắng như tuyết, nhấc “nàng” tới gần mặt mình hơn. “Còn là một con hồ ly đẹp tuyệt vời nữa chứ.”
“Buông ra buông ra, Linh Nhi muốn ăn gà, muốn ăn gà!”
Tiểu hồ ly ngốc nghếch quên mất rằng giờ mình đang mang hình dáng hồ
ly, những lời nàng nói đương nhiên cũng là ngôn ngữ của hồ ly, Thu Hàn
Nguyệt nghe, cũng chỉ cảm thấy những âm thanh chí chí chít chít mà thôi. Nàng giãy giụa muốn thoát khỏi bàn tay to lớn của hắn, nhưng càng giãy
càng giống như kiến cắn cây, chẳng có tác dụng gì.
Thu Hàn Nguyệt nhếch môi cười, “Tiểu tử, có phải thấy mùa đông sắp
đến gần, nên cố ý tặng cho thành chủ một chiếc khăn lông cáo không?”
“Không phải, không phải đâu, Linh Nhi muốn ăn gà, muốn ăn gà!”
“Xì, lông tự nhiên, may áo lông cáo thì hợp lắm đây. Tiểu nha đầu có
huynh đệ tỷ muội nào mập mạp hơn người chút không, mau gọi họ tới đây
hiến thân cho thành chủ ta, thế nào?”
“Hu hu hu, người xấu người xấu người xấu, không cho Linh Nhi ăn gà…”
Kính Phi cúi đầu. Mặc dù rất thông cảm với tiểu hồ ly tự mình dâng
tới miệng cọp này, nhưng có nó ở đây, sự chú ý của chủ nhân sẽ không còn tập trung vào mình hắn nữa, hắn cuối cùng cũng có thể ăn một bữa cơm
ngon lành rồi… Tiểu hồ ly, xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của con người.
Linh Nhi sau khi giãy giụa hồi lâu đã mất kiên nhẫn, ngửi thấy đôi
môi đang khép vào mở ra trước mặt mình thấp thoáng có mùi thịt gà, không kìm được, thè cái lưỡi nhỏ xíu màu hồng ra mà liếm…
Thơm thơm, cũng mềm mềm nữa…
Lại liếm… thơm quá thơm quá.
Lại liếm… mềm quá mềm quá, Linh Nhi muốn ăn nữa…
“Tiểu tử, người đang lấy lòng bổn thành chủ đấy à?” Thu Hàn Nguyệt
không muốn thừa nhận cảm thấy hứng thú khi bị một tiểu hồ ly trêu chọc,
bèn dịch nàng ra xa một chút, đặt nàng lên lòng bàn tay, tay còn lại
nghịch nghịch đôi tai nhỏ dựng đứng của nàng. “Chi bằng theo thành chủ
ta về, ta sẽ vỗ béo ngươi, rồi lột da ngươi làm một chiếc áo ghi lê, thế nào?”
Thu Hàn Nguyệt mặc dù không hiểu tiếng động vật, nhưng thấy đôi mắt
to tròn đen lay láy nhìn con gà trên đĩa đầy thèm muốn lập tức hiểu
ngay, ha ha, đây là một con tiểu hồ ly tham ăn bị dụ đến đây bởi mùi gà
nướng?
“Cái này, cho người ăn.” Chàng cầm con gà đã bị mình vặt mất cái đùi
đưa lên miệng tiểu hồ ly. Nuôi cho nó béo, bộ lông đẹp đẽ này mới có
ích.
Linh Nhi giơ đôi chân trước lên, ôm chặt lấy con gà, rồi cắn một
miếng thịt gà to, ngấu nghiến nhai xong nuốt vội, cổ họng phát ra những
tiếng ư ư ư ư rất thỏa mãn.
Thấy cảnh ấy, tiểu nô bộc Kính Phi gần như muốn khóc thét: tài nghệ
nấu ăn thiên tài của hắn, cuối cùng đã tìm thấy tri âm, cho dù đấy là
một con hồ ly nhỏ cũng được…
“Tiểu tử, nhìn ngươi ăn ngon thật đấy, khiến bổn thành chủ đây cũng
bắt đầu thèm.” Thành chủ đại nhân liếc xéo tiểu ái đồng đang rưng rưng
nước mắt đứng cạnh, “Tiểu Phi Phi, ngươi nói xem, thịt hồ ly nấu thế nào mới ngon?”
“…Thành chủ… thành chủ… ngài…” Trong lúc quá đỗi kinh hãi, Kính Phi
lắp ba lắp bắp, “Ngài không định… Ngài không thể làm thế…” Tiểu hồ ly
ngốc nghếch kia, còn không mau chạy đi, ở đó mà ăn mãi, sắp bị hầm thành một nồi thịt rồi!
“Ngươi muốn nói bổn thành chủ không thể làm chuyện tàn nhẫn như thế, phải không?”
“…Vâng, đúng thế, thành chủ…” Lẽ nào đôi mắt làm say mê bao nhiêu
thiếu nữ kia của ngài không nhận ra tiểu nha đầu này đáng yêu biết bao,
đẹp biết bao, khiến người ta yêu thích biết bao?
Anh bạn nhỏ Kính Phi đáng thương lại không ngờ rằng, chủ nhân nhà hắn l