phạm rồi. Ngài là bề trên đừng trách kẻ dưới.”Quan sát một loạt động tác vừa rồi, chủ tịch Quách quanh năm lăn lộn trên đường biết con nhỏ này không tầm thường. Tuyệt đối không đơn giản chỉ là một trợ lý, xem ra Tần Vịnh đã đề phòng từ đầu.“Sao chứ, chủ tịch Quách, ông nên quản đám thuộc hạ này cho kỹ, đừng thả ra cắn người bậy bạ đó.” Tần Vịnh rộng lượng nói, sao hắn không biết tâm tư của lão già họ Quách này.Nói xong cũng không thèm nhìn vẻ mặt khó coi của chủ tịch Quách, đi thẳng ra cửa, Lâm Phàm cẩn thận đi đằng sau, đề phòng có kẻ đánh lén sau lưng.“Không sao chứ?” Lên xe rồi, Tần Vịnh quay sang nhìn Lâm Phàm ngồi ở ghế phụ.“Không sao, chuyện nhỏ.” Lâm Phàm không để ý, cười cười.Tần Vịnh trợn trắng mắt khởi động xe, mình không có việc gì đi quan tâm vớ vẩn.“Ông tổng, anh thấy người này có quan hệ với người đứng sau lưng lão Lý không?”“Từ chuyện hôm nay mà nói, mười phần là ông ta.” Tần Vịnh thờ ơ đáp.“Vậy sao giờ?”“Tôi sẽ có cách, đói chết rồi, đi ăn cơm trước đã.” Tần Vịnh nói đầy tự tin, còn sờ sờ bụng.“Ông tổng, anh sờ là bụng, đói là dạ dày mới đúng.” Lâm Phàm nghiêm chỉnh đính chính lại động tác của hắn.“Hả?” Lần này đổi lại đến phiên Tần Vịnh phát ra từ đơn.“Chỗ này mới là dạ dày.” Hiểu biết Tần Vịnh rồi, Lâm Phàm cũng chẳng câu nệ gì nhiều, đưa tay ấn lên chỗ dạ dày Tần Vịnh, nghiêm túc nói cho hắn biết, đó mới là dạ dày.Tần Vịnh bình tĩnh lái xe, kỳ thật linh hồn đã bay vọt lên rồi. Hôm nay tiếp xúc tay chân nhiều quá… Bàn tay ấm áp cách một lớp vải chạm lên da thịt, cảm giác rất rõ rệt…“Ông tổng…” Đột nhiên Lâm Phàm lo lắng lên tiếng.“Hả?”“Anh… anh chảy máu mũi rồi…” Lâm Phàm rút khăn giấy trong hộp ra bịt mũi Tần Vịnh, sốt ruột “Mau tấp xe vào lề.”
Ngồi trong nhà hàng, Tần Vịnh hận không thể tìm được cái lỗ nào chui xuống, mất mặt quá sức. Đời này chưa từng mất mặt như thế bao giờ.“Ông tổng, ngày mai tôi hầm canh đậu xanh cho anh nhé, chắc chắn anh bị nóng quá mới chảy máu mũi.” Lâm Phàm nhiệt tình nói, sức khỏe ông tổng kém thật đấy!“Ừ!” Tuy hắn có chút khinh bỉ Lâm Phàm nhiều chuyện nhưng dù sao cô cũng vô tình cho hắn bậc thang leo xuống.Nhân viên phục vụ hợp thời xuất hiện bê đồ ăn lên. Lâm Phàm cẩn thận nhìn đủ loại đồ ăn ngon lành, chờ Tần Vịnh gắp miếng đầu tiên xong cô mới tỉ mỉ thưởng thức.Ừm, cá này chắc chắn lăn bột chiên trước sau đó mới nấu. Thói quen vừa ăn vừa nghiên cứu cách làm từng món.Đợi cô nghiên cứu thấu đáo toàn bộ xong, ngẩng đầu lên thì thấy Tần Vịnh dựa vào ghế, khoanh tay nhìn cô với vẻ mặt sâu xa khó lường.“Ông tổng, anh không ăn à?” Không phải hắn nói đói sao? Ăn có một miếng vậy? Nuôi chim sẻ à?“Khó nuốt, tôi muốn ăn cơm chiên cô làm bữa trước.” Tần Vịnh ghét bỏ nhìn đồ ăn thơm phức trên bàn.Lâm Phàm lầm bầm trong bụng, rõ ràng ăn rất ngon mà. Lưu Mai nói không sai, nhà tư bản đúng là bóc lột sức lao động của quần chúng. Mình từ bảo vệ thăng cấp lên vệ sĩ, giờ còn phải làm đầu bếp tư nhân nữa?Nhưng mà ăn xôi chùa thì phải quét lá đa, ai kêu ông chủ tịch trả thù lao cao kinh hồn cho cô làm chi. Lâm Phàm không có khí phách mà thỏa hiệp.“Nhưng buổi chiều còn phải đi làm…” Vẫn ráng giãy dụa chút đỉnh.“Giờ còn sớm, tới kịp.” Tần Vịnh bắt đầu đổi giọng, Lâm Phàm thức thời gật đầu.Lúc tính tiền đột nhiên Lâm Phàm nói với phục vụ: “Làm phiền gói mấy thứ này lại cho tôi.”Cả một bàn đồ ăn bỏ thế quá tiếc, bao nhiêu người nghèo khổ ngay cả cơm cũng không có mà ăn.Tần Vịnh bất mãn trừng Lâm Phàm “Gói làm gì, bỏ trong xe có mùi.”“Có thể bỏ vào cốp, mấy món này đều chưa động vào, bỏ như thế là lãng phí thức ăn…”Dưới yêu cầu cực lực của Lâm Phàm, rốt cuộc Tần Vịnh thỏa hiệp. Nhân viên phục vụ không thấy lạ, nhanh nhẹn gói đồ đàng hoàng đưa cho Lâm Phàm.Hai người ra khỏi nhà hàng thì vừa vặn đối diện có mấy nhân vật áo quần bảnh bao đi tới, thấy Tần Vịnh nhiệt liệt chào hỏi, Tần Vịnh cũng hiếm khi treo bộ mặt tươi cười chân thành.“Cô đi khởi động máy trước, mở máy lạnh ra, một lát tôi qua.” Tần Vịnh quăng chìa khóa xe cho Lâm Phàm, quay người tiếp tục trò chuyện với các anh em. Lâm Phàm nghe lời cầm chìa khóa tới bãi đậu xe, tìm thấy chiếc việt dã quen thuộc xong mở máy lạnh ra, hơi nóng trong xe cuồn cuộn ập vào mặt.Chui ra khỏi xe cách xe mấy bước, cô nhìn bóng Tần Vịnh từ xa, bảo đảm hắn an toàn.“Cô là… Lâm Phàm?” Một cô gái quần áo đẹp đẽ đứng bên cạnh cô hỏi chừng.“Vâng, cô là…?” Lâm Phàm nheo mắt nhìn người trước mặt, đầu óc nhanh chóng xoay tít thử tìm người phù hợp với hình tượng này.“Tớ là Chu Lị nè! Cậu quên rồi à? Lúc trước ở gần nhà cậu, nhà tớ bán đồ ăn sẵn đó.” Chu Lị cười hi hi, trong ấn tượng của cô ta Lâm Phàm là người nghèo mạt rệp, tuy nhà mình cũng chỉ buôn bán nhỏ nhưng so với Lâm Phàm mà nói là cách biệt trên trời dưới đất, với lại bây giờ mình phát đạt rồi, không thể không khoe khoang.“À! Tôi nhớ ra rồi!” Lâm Phàm nghĩ ra, chẳng trách nhìn thấy rất quen.“Sao cậu ở thành phố S?” Chu Lị xách cái giỏ Chanel của mình lên, cố ý huơ huơ trước mặt Lâm Phàm, đáng tiếc Lâm Phàm hoàn toàn không rành mấy thứ này.“Tôi làm việc ở thành phố S.” Lâm Phàm lại nhìn Tầ