“Ngươi có nguyện ý tới nhà ta, về sau luôn đi theo ta không?”
“Hả?”, tôi tiếp tục bộ dạng chậm hiểu, yếu ớt nói: “Liễu công tử, tôi là nam”, Liễu nhị công tử này cũng giống thiếu gia không lúc nào thiếu
nữ nhân, sao đột nhiên biến thành đoạn tụ?
“Đương nhiên ta biết rõ ngươi là nam”, hắn cười thân mật chạm lên mũi tôi, “Ngươi không biết sao? Đương kim Hoàng thượng trong hậu cung cũng
có nam thị kia kìa”, quả thực là, hiện giờ thịnh hành nam phong, gia
đình quý tộc cũng không coi đó là chuyện hổ thẹn.
“Ngươi… Ngươi nói… Là tôi… Tôi…”, lần này tôi thật sự thấy dở khóc dở cười.
“Nếu ngươi nguyện ý, về sau ta sẽ không phụ ngươi”, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, rõ ràng là một tiểu hài tử, lại giả bộ như người lớn
Nhẹ nhàng rút tay, tôi lắc đầu, khẽ nói: “Liễu thiếu gia, tôi… vẫn muốn lấy vợ sinh con, nếu như có thể.”
“Hắn đương nhiên muốn lấy vợ sinh con”, giọng nói của thiếu gia bỗng
nhiên vọng tới, làm tôi giật cả mình, “Liễu Nhị, ngươi sao lại cùng Nam
Phong nói mấy lời lung tung đó.”
Liễu nhị công tử ngượng ngùng cười, đứng dậy rời đi, ánh mắt thiếu gia nhìn tôi có chút kỳ quái.
Từ đó về sau, thái độ thiếu gia đối với tôi có chút kỳ quái, không
mang theo tôi ra ngoài, còn thường xuyên nhìn chằm chằm tôi, còn thường
thích kéo kéo tay tôi. Tuy rằng tôi có lo lắng thiếu gia đã quyết định
thử một chút ham mê đồng tính với tôi, nhưng lo lắng nhất không phải
chuyện đó, bởi vì khủng hoảng của tôi tới rồi, tôi đến tuổi dậy thì.
Xem như một dấu hiệu, đặc thù tính nữ của tôi tất cả dần dần hiện ra, khuôn mặt chậm rãi nẩy nở. Kinh nghiệm bản thân cho biết, đã đến lúc
trải qua thời kỳ này, thời kỳ đẹp nhất của thiếu nữ, phi thường “chói
lọi”. Tôi sợ rằng bí mật rất nhanh sẽ không còn là bí mật.
Cuối cùng sư phó quyết định rời đi, trở về quê nhà. Tôi cầm số bạc mấy năm nay gom góp được đưa cho ông, nhưng ông không nhận.
“Sư phó, tôi ở trong phủ không cần dùng đến bạc, sư phó cầm lấy đi. Đây là tâm ý của tôi.”
Ông liếc nhìn tôi, “Năm đó ngươi nói muốn giết người Đột Quyết, hiện tại không quên chứ?”
“Không quên.”
“Vậy chỗ bạc này dùng để chuộc thân cho mình, sao lại đem cho lung tung?”
“Lúc ấy bán thân là văn tự bán cả đời, tuy rằng không nhiều bạc,
nhưng có thể chuộc thân hay không vẫn phải phụ thuộc vào chủ mua. Tình
hình hiện giờ, tôi muốn chuộc thân sợ không dễ dàng. Tôi sẽ nghĩ biện
pháp khác, chỗ bạc này nhất thời không dùng đến.”
Cuối cùng sư phó nhận bạc, rồi rời đi. Ông là một hán tử lỗ mãng, sẽ
không nói mấy lời linh tinh như bảo trọng, mà chỉ lo nghĩ tới tương lai
của tôi. Tôi thật tâm cảm kích ông.
“Đi đâu vậy, vừa rồi không tìm thấy ngươi.”
“Võ sư phó đi rồi, tôi đi tiễn.”
“Tiễn ông ta làm gì, cũng không phải sư phó của ngươi.”
“Không phải hôm qua phu nhân đã dặn dò thiếu gia nhất định phải đưa
tiễn Võ sư phó sao”, tôi khẽ cười nói, “Nếu phu nhân hỏi, tôi sẽ nói
thiếu gia thân thể không khoẻ, nhờ tôi đi hộ. Cũng có lí do thoái thác.”
“Cũng đúng”, thiếu gia gật đầu, kéo tay tôi, “Ngươi giúp ta xoa bóp vai, thấy hơi đau.”
“Ừ”, tôi vừa đấm bóp, vừa suy tư, hiện giờ tôi đã mười bốn, bí mật
của tôi không thể giấu mãi được, Võ sư phó cũng đi rồi, tôi nên chuẩn bị rời đi thôi. Chỉ cần người trong phủ này không biết tôi là nữ nhân, như vậy bỏ đi rồi thay đổi thân phận sẽ không có vấn đề gì, một nữ nhân làm thế nào để sinh tồn mới là vấn đề. Dù sao ở nơi này hình như không có
nữ nhân độc thân, có thể dễ dàng nhận ra điều này.
“Nam Phong, năm nay ta đã cao hơn ngươi.”
“Đúng vậy”, tôi cười nói, “Năm nay vóc dáng của thiếu gia cao hơn không ít.”
“Da của ngươi sao lại trắng như vậy, còn mềm mại nhẵn nhụi nữa?”, hắn cầm lấy tay tôi vuốt nhẹ.
Tôi muốn rút tay ra, lại không rút được, không cẩn thận bị hắn kéo
vào trong ngực. Không dám dùng sức quá mạnh, tôi vẫn chưa muốn chọc giận hắn. Một năm gần đây hắn luôn có những hành động quái dị, nghĩ chúng
tôi cũng có chút tình nghĩa, chắc hắn sẽ không làm gì xấu với tôi. Nhưng nếu chọc giận hắn, thật sự rất khó nói.
“Thiếu gia, đừng nghịch loạn nữa”, tôi thản nhiên nói.
“Ngươi từ chối ta”, hắn thấp giọng nói, “Một năm nay ta cơm ăn không
ngon, đêm ngủ không yên, chính là vì nhớ ngươi. Ngươi thật sự không rõ
sao?”
Rốt cuộc hắn không để lại đường sống cho tôi…”…” Thấy tôi không nói
gì, hắn tiếp tục dỗ dành: “Ta biết ngươi muốn lấy vợ sinh con, ta sẽ
không ngăn cản ngươi, còn có thể giúp ngươi tìm một nha đầu xinh đẹp.
Chỉ cần chúng ta… có thể ở cạnh nhau, dù sao cũng ở trong phủ. Chúng ta
cùng nhau lớn lên, tình cảm của ta với ngươi rất tốt, hồi trước cũng là
ta cầm tay dạy chữ cho ngươi. Bởi vậy ta mới không muốn áp đặt ngươi, hi vọng ngươi tự nguyện. Trước kia ngươi rất nghe lời, sao bây giờ lại
bướng bỉnh thế này?”
“Thiếu gia, tôi…”, bỗng nhiên có cảm giác như bị ôm, lập tức tôi đổ mồ hôi lạnh.
Hắn ra tay rồi, hấp tấp ôm tôi nói: “Ta là rất thích ngươi, tình cảm
đối với ngươi khác với bọn nữ nhân kia. Nếu ngươi không ưng thuận, ta sẽ chết mất”, vừa nói xong đã ôm chặt lấy thắt lưng của tôi.
Tôi vội vàng đẩy tay hắn
