thê thảm gọi một tiếng, giọng nấc nghẹn,
“Thần thiếp đáng chết, thần thiếp tội đáng muôn chết!”.
“Nàng không
đáng chết, Thiệu nhi đã mất đi phụ thân, sao có thể mất thêm cả mẫu
thân?” Hà Túc nở nụ cười buồn bã. Sau khi đăng cơ, xung quanh có biết
bao mỹ nhân, Hà Túc lại say mê vương quyền nên ngày càng lạnh nhạt với
Vương hậu, giờ đến lúc từ biệt, Hà Túc mới biết nữ nhân ấy đã ở bên mình bao nhiêu lâu nay, chính là người mình thực sự không muốn mất nhất, nên dịu giọng: “Ngày thành thân, ta đã hứa sẽ yêu thương, bảo vệ nàng suốt
đời suốt kiếp. Nhưng bao năm qua ta đã quên mất lời thề này, chỉ đến hôm nay, không biết tại sao mới chợt nhớ tới. Vương hậu đừng khóc, ta chỉ
đang thực hiện lời hứa của mình thôi”.
Hà Hiệp đứng một bên, ánh mắt lạnh lùng.
Hà Hiệp ôm
hận đến đây, chinh phạt Quy Lạc, cả chặng đường đại quân Vân Thường đã
đạp bằng mọi gian khó, bất khả chiến bại. Cho đến hôm nay, đại quân ấy
đang bao vây dưới thành, không tốn chút hơi sức đã ép được Hà Túc dâng
lên ngọc tỷ, tự tìm đến cái chết. Cứ tưởng Hà Hiệp phải thở phào khoan
khoái, phải vui sướng đến chừng nào… Nhưng, chiến thắng không phải tiên
dược vạn linh, giành được Quy Lạc không những không trị được tâm bệnh
của Hà Hiệp, mà khi vào đến thành đô, vương phủ Kính An hoang vu lạnh
lẽo này càng khiến Hà Hiệp cảm thấy thêm phần mất mát.
Thấy Hà Túc
dịu dàng từ biệt thê tử, Quy Lạc vương hậu đau đớn buồn thương, Hà Hiệp
lặng lẽ đứng một bên, nhìn xung quanh, không có một ai, chỉ còn vương
phủ Kính An hoang tàn điểm xuyết những tấm lụa đỏ gấm xanh, nỗi cô quạnh ngập tràn trong tim.
Nỗi hận bị người đời phản bội, bỏ rơi như núi lửa bùng phát, nhấn chìm Hà Hiệp.
“Ngươi cũng
không bắt buộc phải chết. Nể mối giao tình thuở nhỏ của chúng ta, bản
phò mã cho ngươi một cơ hội”, Hà Hiệp cười gằn, “Ba người của vương tộc
Quy Lạc, chỉ cần một người bằng lòng tự vẫn, thì có thể bảo toàn tính
mạng cho hai người còn lại, thế nào?”.
Vương hậu
không ngờ tình thế bỗng nhiên thay đổi, liền nín thinh nhìn sang Hà
Hiệp, thật thà hỏi: “Tiểu Kính An vương nói có thật không?”. Nếu được
như thế, chỉ cần Vương hậu bằng lòng nhận lấy cái chết là có thể bảo
toàn mạng sống của phu quân và hài nhi.
Hà Hiệp chưa kịp trả lời, Hà Túc đã trầm giọng: “Vương hậu đừng nên nhiều lời. Việc này đã quyết, không cần phải thay đổi”.
Hà Hiệp
không ngờ Hà Túc lại kiên quyết đến thế, mặt bỗng biến sắc, một tay đặt
lên chuôi kiếm, cười lạnh lùng. Nhớ đến Diệu Thiên, từng lời, từng cử
chỉ, ánh mắt của hai người trước mặt đều như những lưỡi dao cứa vào tim
Hà Hiệp, khiến sát khí trào dâng.
“Đại vương…”, Vương hậu mắt đỏ hoe, khẩn cầu: “Thần thiếp chết không đáng tiếc, chỉ cần Đại vương có thể…”.
“Có thể làm
sao!” Hà Túc trừng mắt, ánh nhìn xót thương vô hạn, thấy Vương hậu đẫm
lệ bèn cúi xuống, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt. Biết đây là cơ
hội cuối cùng được trò chuyện cùng thê tử, giọng Hà Túc càng dịu dàng,
thở dài: “Ta là phu quân của nàng nên phải bảo vệ nàng. Khắp thiên hạ
này có phu quân nào lại nhẫn tâm nhìn thê tử chết ngay trước mắt mình?”.
Hà Túc không biết rằng khi rút gan rút ruột nói với thê tử những lời này, cũng là lúc đâm thẳng một đao vào tim Hà Hiệp.
Khắp thiên hạ này, có phu quân nào lại nhẫn tâm nhìn thê tử chết ngay trước mắt mình?
Nghe những
lời này, trong đầu Hà Hiệp bỗng nổ ầm một tiếng, vỡ tung, trước mắt
trống rỗng, toàn thân chao đảo, cố gắng lắm mới đứng vững được, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Hà Hiệp không cần suy nghĩ, rút kiếm ra, nghiến
chặt răng: “Ngươi thật đáng chết!”.
Hà Túc ngẩng đầu, ánh kiếm đã tới trước mắt. Sinh ra đã là vương tử, tuy không bản
lĩnh bằng Hà Hiệp, nhưng Hà Túc cũng là người kiêu ngạo, lại có sẵn chủ ý hy sinh tính mạng để bảo vệ thê nhi, nên không hề kinh sợ mà nhắm mắt
đứng nguyên chỗ cũ, đợi cơn đau đến.
Bảo kiếm
vung lên, thấy Hà Túc thần thái tự tại, nhắm mắt chờ chết, lửa hận trong lòng Hà Hiệp lại càng bừng cháy, cảm thấy nhát kiếm này quá nhân nhượng với Hà Túc. Ánh mắt nhìn sang Vương hậu đang phi thân nhào tới chắn
ngang đường kiếm, Hà Hiệp kiếm pháp cao siêu, lưỡi kiếm ngay lập tức đổi hướng, hơi chuyển xuống dưới.
“A!” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Hà Túc mở trừng mắt, cúi xuống nhìn, thấy thê tử đã nằm trong vũng máu.
“Vương hậu! Vương hậu!” Hà Túc quỳ xuống, ôm Vương hậu vào lòng, giọng đã khản đặc.
Vương hậu
trúng một kiếm vào giữa họng, máu trào ra như suối, toàn thân mềm nhũn,
chỉ có thể lặng lẽ nhìn phu quân, ánh mắt vô cùng thanh thản, rồi từ từ
nhắm mắt.
Thấy hai tay Vương hậu thõng xuống không còn động tĩnh, Hà Túc toàn thân băng lạnh,
từ từ ngẩng lên nhìn Hà Hiệp, hai mắt đỏ ngầu, gằn từng tiếng: “Tại sao
ngươi làm vậy?”.
Khóe mắt khẽ co, khuôn mặt đờ đẫn như người mất hồn, Hà Hiệp lạnh lùng: “Bản phò mã
chỉ muốn nói với ngươi rằng, chính xác trong thiên hạ vẫn có phu quân
phải tận mắt chứng kiến thê tử chết ngay trước mặt mình”.
“Hà Hiệp!”, Hà Túc gầm lên, đứng bật dậy, “Ngươi sẽ chết không toàn thây!”.
Cứ ngỡ ngày
càng xa cách với
