Polaroid
Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài

Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322322

Bình chọn: 10.00/10/232 lượt.

nh trở thành cô chủ của bọn họ, mà sáng sớm

nào cũng “thỉnh an” cái kiểu này, có ngày chắc cô nổi điên. (@@)

“Đến giờ ăn điểm tâm rồi sao?” Cô nhẹ giọng hỏi người đang đứng gần mình nhất.

Người đàn ông khi biết cô đang nói chuyện với mình thì khẩn trương đến nổi phát run.

Ôi! Lớn như vậy rồi hắn vẫn chưa gặp qua cô gái nào xinh đẹp lại đứng gần mình như thế, làm hại tim hắn nhảy loạn nhịp không thôi.

“Đúng, đúng vậy, đã đến giờ, giờ ăn điểm, tâm, tâm rồi.” Mặt đỏ lên, đầu hắn cúi xuống càng thấp.

“Vậy sao?” Cô nở nụ cười dịu dàng: “Có thể phiền anh dẫn tôi đến đó không?”

Người đàn ông dùng sức gật đầu, vội vàng dẩn cô đến phòng ăn.

Vân Vi đi vào phòng ăn, đã có ba người ngồi tại đó, cô lịch sự lên tiếng chào hỏi: “Thật xin lỗi, con đến muộn.”

“Tối qua ngủ ngon giấc không?” Kurosawa Vũ Lang vừa thấy con dâu

tương lai đi đến, lập tức bảo cô ngồi xuống ăn cơm. Hắn cố ý sắp cô ngồi cạnh Sâm Xuyên, để tạo cơ hội cho hai người.

“Xin chào.” Trên mặt cô cố ý nở nụ cười thật tươi, chủ động chào hỏi Sâm Xuyên.

“Ừ.” Sâm Xuyên hơi nâng mắt, đối với giọng điệu trước sau luôn thay đồi của cô, hắn thật sự nghi ngờ.

Hắn nghĩ, ngày hôm qua cô chấp nhận đề nghị của hắn thì hôm nay chắc

hẳn phải có hành động gì mới đúng, sao có thể tốt bụng nói chào buổi

sáng với hắn.

“Tôi nói xin chào.” Vân Vi chớp mắt, một lần nữa nói lại câu nói, vẫn là vẻ mặt dịu dàng.

“Ừ.” Sâm Xuyên cũng ừ lần nữa, tỏ ý hắn cũng nghe rõ.

Thấy thế, Vân Vi keng một tiếng, đem bát đũa đặt lên bàn.

Hai người ngồi ở phía đối diện bị hành động của cô dọa cho phải ngẩng đầu.

Vân Vi nhìn thẳng Sâm Xuyên, không khách khí nói:“Khi người ta cùng

anh lịch sự chào hỏi thì coi như tôn trọng anh, anh cũng phải lịch sự

đáp lại chứ, chứ không phải đầu cũng không ngẩng lên mà chỉ ừ hử một

tiếng.”

Theo như cô biết, đàn ông Nhật Bản rất có tinh gia trưởng, nhất là

những người có gia thế, có thể nói, phụ nữ trong nhà tuyệt đối không

được nói nhiểu, huống chi là chỉ trích chỗ sai của đàn ông, mà cô lúc

này………đang ở trước mặt cha mẹ hắn, chỉ trích hắn!

Cứ như vậy, thế nào cha mẹ hắn cũng thấy cô không có văn hóa, không có phẩm chất của một nàng dâu Nhật Bản, sau đó sẽ ghét cô.

Hay là, tên đàn ông đáng ghét bên cạnh cô sẽ nghĩ cô không cho hắn mặt mũi, chút nữa lại kêu cô cút xéo.

Nói không chừng………..không cần đến một tháng, chỉ cần một ngày là cô

có thể đi, ha ha! ( eo ơi chị ấy cũng có bệnh vọng tưỡng như anh ý.)

Cô ấy có ý gì? Nghe thấy Vân Vi nói, Sâm Xuyên buông bát đũa, quay đầu nhìn cô.

Cô nhìn vẻ mặt không biểu cảm của người đàn ông bên cạnh, không thèm

quan tâm nói:“Là vợ chồng, sao lại có thể lạnh lùng như hai người xa lạ, cho nên…….nếu anh cho rằng anh là chồng tôi, thì phải để tôi cảm thấy

mình được tôn trọng.”

Cô lại tiếp tục nói: “Tôi không phải người Nhật Bản như mọi người,

chuyện gì cũng nhẫn nhục chịu đựng, đánh không đánh lại, mắng cũng không nói lại, nếu như anh cho rằng————–“

“Chào buổi sáng.”

Vâm Vi còn chưa nói xong, lại nghe Sâm Xuyên nói một câu như vậy, sau đó lại nâng bát đũa tiếp tục ăn cơm, không thèm để ý đến cô.

Nghe được hắn nói, Vân Vi khẽ nhìu mày.

Cô có nghe nhầm không, đầu gỗ bự lại không tức giận!? Người ta không phải nói………………………………..

Sao lại có thể?

Thấy thế, hai người ngồi đối diện nhẹ thở ra một hơi.

Bọn họ biết Vân Vi đang trêu chọc con mình, nhưng nhìn Sâm Xuyên

không để tâm lắm, hai người cũng xem như không có gì xảy ra, tiếp tục

ăn.

Ăn chưa được vài đũa, Vân Vi lại buông bát, nhìn hắn cười dịu dàng:“A…….Sâm Xuyên, tôi có thể gọi anh là Sâm Xuyên được chứ?”

( ==’’ bó tay)

Sâm Xuyên không có trả lời, hắn chỉ nhìn cô, cũng không cự tuyệt.

Đột nhiên cô vươn tay kéo ông tay áo hắn, mở miệng nói: “Sâm Xuyên, tôi muốn uống canh.”

Sâm Xuyên nhếch mày thật cao, trong lòng dường như hiểu ra gì đó.Vì vậy hắn không chút động đậy, chờ cô mỡ miệng nói.

“Chăm sóc vợ một chút, ngay cả như vậy anh cũng không muốn sao? Anh

cho là tôi phải đến chăm sóc anh mới đúng ư? Cha tôi nói, đàn ông phải

chăm sóc phụ nữ mới là đàn ông tốt, như thế khi gả cho hắn mới hạnh phúc cả đời……….”

Ha ha ha! Cô cười to trong bụng, cha cô còn chưa từng nói những lời như vậy.

Nghe vậy, Sâm Xuyên cũng không nói một lời, thả bát đũa xuống, cầm

cái bát không ở trước mặt cô, mặt không biểu cảm tốt bụng vì cô múc

canh, sau đó để trước mắt cô.

“Cảm ơn, anh thật tốt.” Vân Vi cười tươi, vui vẻ nhâm nhi thưởng thức.

Sâm Xuyên cái gì cũng không nói, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, Chẳng qua, hắn lại lần nữa khẳng định ý nghĩ vừa rồi của mình.

Chẳng lẻ cô nghĩ làm như vậy, hắn sẽ làm ra chuyện gì đó làm tổn thương cô, ví dụ như hắn sẽ tức giận? mắng cô?

Nếu cô thực sự nghĩ như vậy thì đã quá xem thường hắn rồi.

Hai người, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

Đứa con này thật quá đáng, hắn lớn như vậy, chưa bao giờ thấy hắn vì mẹ mình mà tốt bụng múc canh.

Ngọc Diệp dĩ nhiên biết Vân Vi cố ý, nhưng cũng giống như chống mình, cái gì cũng không nói, yên lặng chờ xem kịch vui.

“Uống thật ngon.” Vân Vi kêu lên, quay đầu nhìn Sâm Xuyên