Snack's 1967
Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài

Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322521

Bình chọn: 8.5.00/10/252 lượt.



Sáng sớm một ngày nọ, Sâm Xuyên rời nhà sớm một chút.

Trước khi rời đi, hắn đi đến trước phòng Vân Vi, muốn xem cô có còn

ngủ hay không, nhưng lại nhớ đến cô vì không muốn cùng hắn dùng cơm nên

mới trốn trong phòng không chịu ra ngoài, nên lại thôi.

Cuối tuần này, Vân Vi yên lặng một cách lạ thường, không có bất kì

hành động gì, khiến hắn sinh ảo giác rằng cô đang dần chấp nhận cuộc hôn nhân của bọn họ, nhưng trên thực tế, hắn biết đó là chuyện không thể

nào.

Dù cô không làm bất kì hành động nào trêu chọc hắn, như thái độ trước sau lạnh như băng của cô đối với hắn cũng không khó nhận ra cô không

thích.

Hắn đứng trước cửa phòng Vân Vi, một lúc sau mới rời đi.

Đợi đến khi hắn rời đi, xác định hắn đến công ty, lúc này Vân Vi ở trong phòng mới bắt đầu mở cửa đi ra.

Cô không nói hai lời lập tức đi vào thư phòng của hắn, quan sát sắc thái u ám đến dọa chết người của căn phòng này.

Mấy ngày trước bước vào căn phòng này liền bị màu sắc khó coi muốn chết của căn phòng này làm cho tâm tình cung không vui.

Há! Nếu hắn vẫn muốn cô trở thành nữ chủ nhân ở nơi này, thì chắc hẳn cô có quyền lợi chỉnh sửa nơi này đúng chứ?

Làm bộ an phận mấy ngày cô đã sớm không chịu nổi.

“Chờ coi đi! Tôi không làm anh nổi điên đến chủ động hủy hôn, tôi, Hạ Vân Vi liền theo họ anh.” Cô tràn đầy tự tin cười ra tiếng.

Nếu hắn trở lại thấy kiệt tác hoàn mỹ của mình chắc chắn là giận đến nghiếng răng.

Cô gọi một đám người đến, ai thấy cô cũng rất cung kính, không chút nào chậm trễ.

“Cô chủ, xin hỏi có chuyện gì?”

:“Tôi muốn mọi người giúp tôi, mang nơi này sủa sang lại một chút “

Vân Vi chỉ chỉ thư phòng đang rất ngăn nắp nói, làm mọi người có chút

không hiểu.

“Cô chủ, nơi này……..rất sạch sẽ rồi ạ.” Tại sao muốn sửa sang lại? Một người có vẻ từng trải không hiểu hỏi.

“Màu sắc này……….làm người ta nhìn vào thật mất sức sống, lạnh như

băng không có tí nhiệt độ, vì muốn tốt cho cậu chủ, tôi quyết định mang

nó đổi thành màu khác, như vậy anh ta cũng sẽ không lãnh đạm như vậy

nữa, làm người ta khó mà thân thiết.” Cô chớp mắt nói, trên mặt toàn là

vẻ lo âu và quan tâm đối với Sâm Xuyên.

Mọi người đối với lời nói của cô cảm thấy rất đúng, đều gật đầu đồng ý.

Cậu chủ đúng là tính tình lãnh đạm khiến người ta khó tiếp cận, bình

thường chỉ cần nhìn vào đôi mắt kia là đã làm bọn họ sợ hãi rồi.

Chỉ là……………

“Nếu chúng ta đụng vào thư phòng của cậu chủ, cậu ấy nhất định sẽ tức giận.” Lời của người nọ đưa đến cho mọi người một nhận thức mới, họ lại lần nữa gật đầu.

Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lẽo cùng tàn khốc của Sâm Xuyên, trong lòng mọi người không khỏi rùng mình một cái.

Trên mặt cô hiện lên nụ cười trấn an, trong lòng tràn đầy tự tin nói:“Đừng lo, có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Ai thèm quan tâm hắn có tức giận hay không, cô đây chính là muôn chọc cho hắn nổi giận đấy.

Cô nở nụ cười ngọt ngào, ánh mắt cầu xin nhìn mọi người.

“Được rồi! Nếu như cô chủ đã lên tiếng vậy chúng tôi không thể không

làm theo.” Không thể chống lại đợt tấn công dịu dàng của Vân Vi, mọi

người quyết định giúp đỡ.

“Tốt, vậy mọi người mang giấy dán tường này đổi hết đi, tôi muốn những màu sắc này………………..Sau đó………………”

Cứ như vậy, mọi người dốc toàn lực, mang thư phòng của Sâm Xuyên triệt để biến đổi thành một không gian ấp áp.

———–@@@—————–

“Này! Mọi người có phát hiện gì không? Tâm trạng của tổng tài hình

như không tệ.” Một chủ quản vừa đi ra từ phòng tổng tài, hướng về phía

thư kí nói.

“Đúng a! Tổng tài gần đây lúc thấy tôi còn chào buồi sáng với tôi đấy.”

Một vài người bị lời nói của thư kí làm cho giật mình kêu to, còn vài người còn lại thì hoài nghi, nói thẳng không thể nào.

“Thật, hôm nay tổng tài đi họp, mặc dù không nói chuyện, nhưng nhìn qua cũng thấy anh ta ôn hòa khá nhiều.”

Mọi người, anh một lời tôi một lời, ai nấy đều tò mò, không biết

nguyên nhân gì đã khiến tổng tài luôn lãnh đạm của bọn họ trở thành cái

dạng như thế này.

Lo lắng sao?

Mọi người dùng sức lắc đầu, dĩ nhiên không rồi.

Nếu để bọn họ biết được người làm tổng tài bọn họ thay đồi là ai,

nhất định mõi người sẽ tự mình đến cảm tạ người đó, cảm ơn người đó đã

để mọi người trải qua một ngày yên bình như thế này.

Phải nói, mỗi ngày đến công ty, thấy sắc mặt tổng tài có chút biến đổi là tất cả mọi người khẩn trương cả ngày.

Nhất là thời điểm đi họp, mọi người giống như tiến vào pháp trường

vậy, bị dọa cho sợ muốn chết, chỉ sợ hắn liếc nhìn một cái,là bị dọa đến nỗi tối hôm đó về gặp ác mộng.

Một gã nhân viên trẻ tuồi nói:“Đúng rồi! Tôi nghĩ chúng ta nên tìm

bạn bè đối tác của tổng tài hỏi thăm, nói không chừng sẽ biết nguyên

nhân.”

“Lương Điền, mang vào giúp tôi một tách cà phê.”

Đột nhiên, điện thoại nội bộ truyền ra giọng nói của Sâm Xuyên, dọa mọi người sợ đến nổi im bặt không dám lên tiếng.

“Tổng tài gọi tên tôi!” Người làm thư kí cho Sâm Xuyên bốn năm lớn tiếng nói.

Mọi người đều biết, Sâm Xuyên kếu nhân viên, bình thường chỉ gọi “anh”(hay cô), chưa bao giờ nghe hắn gọi tên ai bao giờ.

Mọi người nghĩ là do nhân viên quá nhiều nên hắn không nh