Polaroid
Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài

Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322305

Bình chọn: 10.00/10/230 lượt.

ị, cô bé đều không để trong mắt, lần này làm sao giữ cô bé lại

đây? Thật phiền não.

Nhìn lại con trai cô một chút xem, vẫn là mặt lạnh, cứ như chuyện này không liên quan đến hắn, ngoại trử vẻ băng lãnh qua mấy thế kỉ cũng

không thay đồi kia thì không có gì cả.

Vì sao vậy? Cô không hiểu. Không phải hắn rất mong Vân Vi có thể gả vào sao? Tại sao lại không lo lắng? Hắn định bỏ qua sao?

Kurosawa Vũ Lang ở một bên bất đắc dĩ lo lắng, hắn làm sao không biết suy nghĩ của vợ mình, nhưng cô gái này kiên quyết như vậy, sợ không dễ

thuyết phục.

Trong khi hai người còn đang lo lắng thì Kurosawa Sâm Xuyên đột nhiên mở lời, giọng điệu kiên định——–

“Tôi phải cưới em.”

Vân Vi nghe hắn mở miệng nói, trong nhất thời cũng kinh ngạc, nhưng

rất nhanh cô đã bình tĩnh lại, vẫn là nụ cười ôn hòa như trước.

“Tôi có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ này, trừ khi…….em có biện pháp có thể khiến tôi từ bỏ suy nghĩ đó. Tôi cho em thời gian ba tháng, ba

tháng này em ở tại đây, nghĩ biện pháp thuyết phục tôi.” Mặt hắn không

thay đồi, khiến người ta khó mà nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

Đợi lâu như vậy, chính là muốn cô trở thành cô dâu của mình, dù cho

cô không đồng ý cuộc hôn nhân này, hắn cũng bắt buộc cô phải tiếp nhận!

Trong mắt hắn lộ ra sự kiên quyết, xem ra không phải đang nói đùa.

Hắn hạ chiến thư rồi, chỉ thấy hắn nhướng cao mày, biểu hiện trên mặt như muốn nói: em không dám nhận thách đấu với tôi.

Hừ! Vân Vi trong lòng cười lạnh.

Quả nhiên như trong dự tính của cô, hắn thế nào cũng nói như vậy.

Muốn cưới cô?! Phải xem hắn có bản lĩnh này hay không.

“Cưới tôi rất phiền phức.” Cô nghiêng đầu, dịu dàng cười, tốt bụng nhắc nhở hắn.

“Tôi vừa nói, trừ khi em có biện pháp khiến tôi từ bỏ ý nghĩ, nếu

không tôi nhất định phải cưới em.” Vẻ mặt hắn vẫn lạnh như băng cùng

kiên quyết.

“Anh không sợ tôi chạy trốn sao?”

Sâm Xuyên lạnh giọng nói:“Nơi đây là Nhật Bản, chỉ cần nhà Kurosawa lên tiếng, không kẻ nào dám dẫn em đi.”

Vân Vi cười nhạt: “Vậy sao? Vậy cũng tốt! Tôi chấp nhận đề nghị của anh.”

Vân Vi trong mắt đắc ý, trong lòng bắt đầu tính toán.

Có lẻ chỉ cần một tháng! Chỉ một tháng thôi, cái gia đình này từ trên xuống dưới, nhất định sẽ khẩn cầu cô rời đi nhanh một chút.

Cô ấy đang làm trò gì vậy? Giống như chỉ chờ hắn nói ra câu này vậy,

tựa như…………hắn nhíu mày, vẻ mặt vô cùng khó chịu, hắn có cảm giác giống

như bị người điều khiển.

Vẻ mặt đơn thuần lại vô hại của cô có thể gạt được người khác, nhưng

không gạt được hắn, mặc dù vậy, ý muốn cưới cô cũng không mất đi mà lại

còn thêm mãnh liệt.

Mà hai người bên cạnh, nghe Vân Vi chấp nhận đề nghị của con trai

mình cũng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù bọn họ không biết hắn có biện pháp

gì, nhưng mà cũng rất vui vẻ.

Hai người vui vẻ gật đầu, lập tức sai người làm thay Vân Vi chuẩn bị phòng.

Kurosawa Vũ Lang nói: “Con ở lại là tốt rồi, muốn ở bao lâu thì ở. Ta và bác gái con phải đi thăm một người bạn cũ, chừng hai tháng sau mới

trở lại, hai con hãy chung sống thật tốt.”

“Vậy xin phiền.” Lễ phép gật đầu, Vân Vi ưu nhã đứng lên, chuẩn bị

rời đi, trước khi đi, cô không quên nở nụ cười với người nãy giờ vẫn

chăm chú nhìn mình, trong mắt mang vài tia khiêu khích.

Sâm Xuyên vẻ mặt lạnh lùng nhìn bóng lưng cô rời đi, không ai biết được trong giờ khắc này, tâm hắn có bao nhiêu là chấn động.

Hắn giận cô vì cô đã bỏ trốn, cũng giận cô vì cô kiên quyết đòi hủy

hôn, nhưng mà……..không thể phủ nhận, sự xuất hiện của cô, lại làm lòng

hắn thật sự vui sướng.

Cô tự tin có thể thuyết phục khiến hắn hủy bỏ hôn ước, vậy hắn cũng

tự tin có thể khiến cô tiếp nhận hôn ước trong khoàng thời gian này.

Chiến tranh sắp bắt đầu, đến cuối cùng ai thắng, ai thua?

Sáng sớm, nhà Kurosawa đã bị bao bọc trong một bầu không khí kì lạ.

Hầu như người làm ai ai cũng bận rộn, nhưng toàn bộ họ lại tập trung

trong một căn phòng ở trong sân, quét quét dọn dọn, tưới hoa tưới hoa,

cộng thêm người ở hồ cá cho cá ăn, người chăm hoa và cây cảnh, thì ít

nhất cũng phải mười mấy người.

Bời vì căn phòng này trong sân tương đối bẩn, nên mới cần nhiều người dọn dẹp sao?!

Không! Là bởi vì người trong căn phòng này là cô chủ tương lai của bọn họ.

Ngày hôm qua, khi thấy cô khí chất thanh thuần hòa cùng nét kiều diễm trên gương mặt, dù là nam hay nữ, ai cũng bị vẻ đẹp của cô thu hút, cho nên sáng sớm mọi người mới đợi ở đây cũng chỉ muốn sớm có thể gặp cô.

(==’’ làm như chưa thấy người đẹp bao giờ ấy ><)

Mọi người đa số tuổi tác cũng khá cao nên lại càng cao hứng suy nghĩ

xem làm sao chăm sóc thật tốt cô chủ mà họ đã chờ đợi từ rất lâu.

“Chào buổi sáng.”

Hôm nay, Vân Vi một thân trang phục màu hồng nhạt xuất hiện trước tầm mắt của mọi người. Vừa thấy cô, tất cả mọi người đều chìm đắm trong nụ

cười mê người cùng chiếc lúm đồng tiền như muốn câu mất linh hồn họ.

( @@ chém )

Cô chủ bọn họ thật sự đẹp đến nỗi làm người ta “thần hồn điên đảo”

“Cô chủ, chào buổi sáng.” Mọi người hướng về phía Vân Vi cúi đầu chào, thái độ cung kính này làm cô không khõi âm thầm nhíu mày.

Thật ra cô không có ý đị