Duck hunt
Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn

Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323702

Bình chọn: 8.5.00/10/370 lượt.

cùng Bách Lăng Phong qua lại “Thân mật” Cô

đối với quan hệ của Bách Lăng Phong cùng Hứa Mạn Tuyết cô hoài nghi khả

năng 2 người họ có qua lại với nhau là rất cao, bọn họ thoạt nhìn chỉ là quan hệ ông chủ và thư ký bình thường.

Hứa Mạn Tuyết là thư ký của anh ở công ty Đài Bắc, chỉ khi nào anh

quay về Đài Bắc thì mới thường xuyên tiếp xúc, hơn nữa Bách Lăng Phong

đến Đài Loan, buổi tối đều cùng Hạ Di Hàng cô ở cùng một chỗ, như vậy

mới nói Bách Lăng Phong cùng Hứa Mạn Tuyết là tình nhân thần bí.

Cô vốn nghĩ, đó chỉ là mấy chuyện tào lao trong công ty, mấy người

rãnh rổi bịa đặt lung tung, nhưng là hôm nay, cô nhìn thấy Hứa Mạn Tuyết thần bí đi vào nơi này, thế nhưng không có từ đại sảnh đi vào, lại trực tiếp đi lên lầu hai ẩn mật, ý vị thật xâu xa.

Cô ấy đến Newyork khi nào? Nếu là vì công việc, lúc trước vì sao

không đi cùng bọn họ? Cho dù lúc đó không có thời gian, như vậy hôm nay

thì sao? Hôm nay nếu đến, vì sao lại phải bí mất như vậy, thật giống

như…… Thật giống như tình nhân lén lút gặp nhau.

Nghĩ đến đây, cô không tự giác cắn môi, Hứa Mạn Tuyết có phải là đến

gặp Bách Lăng Phong? Cho nên mới thần bí như vậy, cẩn thận như vậy.

Lòng hiếu kỳ đột nhiên tăng vọt, cô nhẹ tay nhẹ chân đi tới, muốn tìm kiếm hành tung của Hứa Mạn Tuyết. (anchan: tỷ làm cứ như đi bắt gian ý, Lady: đề phòng cho chắc chứ)

Đại khái đi qua trái phải mười mấy cái phòng, cô đột nhiên nghe được

âm thanh mơ hồ, cũng không xa xa truyền đến, tim đột nhiên đập nhanh

hơn, vừa nặng lại vang.

Cô có nên đi lên nhìn xem, nhưng đây là việc của người ta, cô làm như vầy là nhìn lén, là hình vi không đúng. Lòng của cô kịch liệt giãy dụa, rốt cuộc đi hay không đi đây? Từ nhỏ cô đã tập thành thói quen làm sao

để khi đi không phát ra tiếng động.

“A!” Một tiếng đầy tiếng rên rỉ từ bên trong phòng đột nhiên vang ra.

Đó là…… Cô đã không còn là cô gái đơn thuần không biết gì, đối với

loại thanh âm này sẽ không xa lạ, đó là thanh âm lúc nữ nhân kích tình.

Hứa Mạn Tuyết! Trực giác nói cho cô biết, cái âm thanh mềm mại tới

cực điểm kia chính là Hứa Mạn Tuyết, như vậy nam nhân cùng cô ta hoan

ái, là ai? Có phải hay không, có phải hay không là Bách Lăng Phong?

Đau lòng đến không thể hô hấp, cô từng bước một đi đến phía trước,

sắc mặt trở nên tái nhợt, cô muốn tận mắt nhìn thấy thì mới tin, cô nhất định phải nhìn!

Phòng cách cô vốn là không xa, chỉ hai ba cái phòng mà thôi, nhưng là lúc này đối với cô mà nói, lại giống như tới mấy vạn dặm xa xôi, mỗi

một bước đi thật rất vất vả, tấm thảm dày mềm mại che đi tiếng bước chân nặng trích của cô.

Mồ hôi lạnh theo lưng chãy xuống, khẳng định là do máy sưởi hoạt động quá lớn, nóng quá, nóng quá.

“A…… Nơi đó không cần……” Thanh âm đứt quãng của nữ nhân trong phòng

truyền đến, tuy rằng môn không có đóng chặt, nhưng cách âm vẫn phát huy

hiệu lực đến tối đa, trừ bỏ một hai thanh âm rên rỉ lọt ra ngoài, cô

trên cơ bản không nghe được động tĩnh bên trong.

Như vậy cô có nên đẫy cửa ra? Ngón tay trắng nõn run run đưa lên, cô

không có dũng khí, phá hư chuyện hoan ái của người khác, đều không phải

chuyện của Hạ Di hàng cô, cho dù, cho dù nam nhân bên trong kia là Bách

Lăng Phong, cô làm gì có tư cách quản anh.

Cô, cô chẳng qua chỉ là bạn gái trên danh nghĩa của anh, là bạn gái

mà mọi người không biết cũng không thừa nhận mà thôi, người sáng suốt

đều nhìn ra, cô căn bản chỉ là tình nhân của anh, là cô kiên trì muốn

lừa gạt chính mình.

Như vậy cô đứng ở chỗ này làm cái gì? Thực sự muốn đi xem người ta hoan ái? Loại sự tình này, cô làm không được.

Cắn chặt răng, cô xoay người chuẩn bị chạy lấy người,“Lục Phi Dương,

anh làm cái gì?” Thanh âm nữ nhân xấu hổ và giận dữ nũng nịu giữ lại

bước chân của cô.

“Không cần, a……” Tiếng rên rỉ liên tiếp làm cho người ta nghe xong liền mặt đỏ tim run kịch liệt, làm cho cô đỏ bừng mặt.

Thiên, cái nam nhân bên trong kia, dĩ nhiên là cái người tính tình

quái dị Lục Phi Dương! Lúc này, Hạ Di Hàng hận không thể chạy nhanh biến mất. Đúng, cô phải nhanh rời khỏi nơi này, cúi đầu, cô hướng dưới lầu

phóng đi, ai ngờ lại đụng vào bức tường thịt.

“Bách…… Ngô……” Tay lớn duỗi ra che lấy cái miệng nhỏ nhắn vì kinh sợ mà định la lên của cô.

“Dễ nghe sao, nữ nhân?” Anh nhìn cô, đôi mắt mang theo vài tia hài

hước, làm cho mặt cô đỏ lên gần như là bị thiêu cháy, ai, thật sự là nữ

nhân dễ đỏ mặt, anh trìu mến lắc đầu.

Cô trừng lớn thủy mâu, cảm thấy sắp đỏ mặt đến chết, trời ạ, nghe lén người ta hoan ái còn chưa tính, thế nhưng còn bị Bách Lăng Phong bắt

gặp, anh sẽ nghĩ cô như thế nào? Có thể hay không cảm thấy cô chính là

cảm thây bất mãn, trời ạ, để cô chết đi.

Quả nhiên,“Em muốn thì nói với anh là được rồi, cần chi đến góc tường nghe lén.” Một phen ôm lấy nữ nhân xấu hổ đến ngay cả mặt cũng không

ngẩng lên, đi nhanh vài bước, xoay người mở ra 1 cánh cửa, đi vào.

Dựa vào vết xe đổ của Lục Phi Dương, anh thực sáng suốt đóng cửa, hơn nữa còn cẩn thận khóa lại.

“Anh, anh muốn làm gì?” Lúc anh buông cô ra, cô vôi vàng hỏi.

“Muốn làm cái gì không phải th