cảm thấy toàn
thân rét run, khó trách người ta nói, muốn ở trong công ty nghe tám
nhãm, đồn bậy, toilet tuyệt đối là nơi đầu tiên, thứ hai là gian nước
trà, quả nhiên không sai.
Ngón tay gắt gao nắm lấy góc áo, cô tự nhận ngày thường ở công ty
luôn an phận thủ thường, nhưng vẫn là khó tránh khỏi trở thành tiêu điểm để người khác lôi ra làm thứ tiêu khiễn trong lúc trà dư tửu hậu, ha
ha, cũng là, ai sau lưng không nói người, ai sau lưng không người nói.(
anchan: chổ này hơi lu bu, hiểu đơn giản là: ai ko nói xấu sau lưng
người khác và không bị người khác nói xấu lại)
Cô cần gì phải để ý mấy lời ra tiếng vào đó?
Trở lại văn phòng ngồi xuống, cô theo bản năng mở văn kiện ra đặt lên bàn, trong lòng cô trở nên rất loạn, tựa hồ có cái bí mật trọng đại, bị người công khai sáng tỏ, vừa thẹn lại quẫn không biết như thế nào cho
phải.
Cô cho tới bây giờ đều không có nghĩ tới, nếu cô cùng Bách Lăng Phong quan hệ một khi bị phát hiện, như vậy cô phải giải quyết như thế nào,
toàn công ty nhiều người như vậy, còn có cấp dưới của cô sẽ đối xử với
cô ra sao.
Đến lúc đó, có phải là quan hệ giữa bọn họ cũng sắp kết thúc? Giờ này khắc này, lòng của cô giống như con mèo đang đùa với sợi len, rối rắm
thành một đống, giải đều không giải được.
Hạ Di Hàng ngây ngốc trừng mắt nhìn mấy chữ màu đen, nhưng không có
cái nào đi vào trong đầu, cô hiện tại toàn bộ tâm tư đều suy nghĩ, cô
cùng Bách Lăng Phong đoạn quan hệ này, cuối cùng sẽ như thế nào.
Vẫn tiếp tục như vậy, không có khả năng, cũng không sự thật, cô vốn
không có tư sắc làm cho quân vương cười, vài năm sau, chỉ sợ Bách Lăng
Phong ngay cả dục vọng đối với cô đều không có đi? Lẽ nào phải đợi đến
lúc đó cô mới có thể rời xa anh.
Không được, Cô không thể đánh mất tôn nghiêm như vậy, em trai cô cũng đã gần tốt ngiệp, nếu ở nới xa xôi đó, nó biết được chuyện của cô, vậy
nó sẽ như thế nào?
Tính tình quật cường nó, có phải sẽ thực khinh thường bản thân đã có
một người chị như vậy? Yên lặng ở lại bên cạnh một người đàn ông, gọi là bạn gái hay là tình nhân cũng không khác, cô phải dùng bộ mặt nào để
đối mặt với em trai của mình.
Bất quá cho dù không thể đối mặt với toàn thế giới, cô cũng sẽ không
cảm thấy khổ sở, cô chỉ là sợ…… Đang sợ cái gì, cô nói không nên lời,
cảm giác trong lòng đến bây giờ cô vẫn không hiễu được, có lẽ cô muốn
trốn tránh, không muốn làm rõ ràng.
Toàn bộ buổi sáng, đau đầu, xương sống thắt lưng, còn có tâm tư phức
tạp, làm cho cô không thể làm được việc gì, nếu không phải điện thoại
đột nhiên vang lên, chỉ sợ cô đến bây giờ còn gắt gao nhìn chằm chằm vào văn kiện.
“Xin chào, tôi là Hạ Di Hàng.” Tâm tình tuy không tốt nhưng việc vẫn phải làm.
“Là anh.” Cúi đầu, nam âm theo ống nghe truyền đến, cô sợ tới mức
thiếu chút nữa vứt bỏ điện thoại trong tay, sắc mặt của cô thoạt nhìn
giống như là bị cái điện thoại cắn 1 ngụm.
“Em lập tức lên đây 1 chuyến.” Nói xong liền ngắt điện thoại, không cho cô có cơ hội trả lời.
Thở dài, này nam nhân sợ là đời này đều không sửa được cái tính bá
đạo, hở chút lại ra lệnh, cho tới bây giờ cũng không chịu bị người khác
cự tuyệt.
Nhưng là cô lại không thể không đi lên, dù sao người ta là tổng tài
đại nhân cao cao tại thượng, cấp trên có lệnh, cấp dưới không dám không
theo?
“Chuẩn bị một chút, buổi chiều hôm nay đi Newyork.” Đại lão bản nói
một câu, làm cấp dưới phải liều mạng đuổi theo, xem anh nói thật là
thoải mái, đi Newyork giống như không phải là vượt qua cả Đại Tây Dương, mà là ra khỏi công ty đến nhà hàng dùng cơm.
Vì đêm mai có 1 bữa tiệc tối, cô phải đi tới một nữa Địa Cầu, này
cũng khó tin đi? Kết quả, mặc dù không có chuẩn bị tốt, cô vẫn là mạc
danh kỳ diệu(ù ù cạc cạc, không hiểu vì sao) ngồi trên máy bay xa hoa
đến nỗi khiến người không nói nên lời, cùng Bách Lăng Phong đến cái nơi phồn hoa kia.
Suốt mười mấy giờ bay, còn không kịp nghỉ ngơi điều chỉnh sai giờ, đã bị Bách Lăng Phong lôi cô đến thẫm mỹ viện đắc đến chết người, sau đó
là một loạt các hành động trang điểm rườm rà đáng sợ.
Cái người gọi là Lisa Qun Liao(anchan: cái tên kỳ quái, nhưng là do
bản conver để vậy, ta cũng hết cách) là nữ nhân có đôi mắt màu nâu luôn
tươi cười thân thiết đi theo bên cạnh cô, giúp gội đầu, chăm sóc làn da, làm móng tay, sau đó cô giống như con búp bê bị một đám người có tròng
mắt giống như người ngoại quốc vây quanh.
Cô thiếu chút nữa bị họ làm cho mệ chết, này Bách Lăng Phong, muốn
chỉnh cô cũng không nên chỉnh như vậy chứ? Cô mệt chết đi, ai có thể để
cho cô nghỉ ngơi một chút, hiện tại cô chỉ nghĩ đến cái giường nhỏ trong gian phòng của mình.
Trời sinh cô tính nhẫn nại cao, chờ cho đến khi bọn họ tân trang
xong, từ từ kéo ra tấm vải mành, làm cho cô chỉ có thể giật mình trợn to hai mắt, nhìn cái gương thật lớn kia, trong gương xuất hiện khuôn mặt
nhìn thoạt quen thuộc nhưng lại xa lạ.
Này người trong gương là cô sao? Bàn tay khéo léo, tao nhã vén lên
sợi tóc, lộ ra vầng trán cao, mày liễu tinh tế, cô liếc nhìn qua ánh
mắt, chỉ là 1 chút phấn mắt, lại làm cho ánh mắt