Polaroid
Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327672

Bình chọn: 8.00/10/767 lượt.

ân là ai?” Ừm, hai cái tên này còn quái hơn cả tên của bọn nó!

“Nhân loại.”

“Nhân loại?” Chúng ấu xà cùng nhau kinh hô, “Núi này sao lại có nhân loại?”

Vì thế Ngân Tiểu Tiểu bắt đầu kể lại chuyện nhân loại xâm lấn hơn hai mươi năm trước cho chúng ấu xà nghe…

Kể chuyện xưa xong, một hàng xà nhà Ngân Tiểu Tiểu cũng đã tới nhà Vương Nham Chân và Chu Phong.

“Đây là cái gì?” Chúng ấu xà tò mò nhìn ngôi nhà trước mắt, vật này trông có vẻ không phải thứ nên có ở trên núi.

“Là nhà.” Ngân Tiểu Tiểu đáp, sau đó lớn giọng bắt đầu kêu, “Chu Phong! Vương Nham Chân! Ngân Tiểu Tiểu ta tới rồi đây!”

Vừa dứt lời, cửa nhà đã bị đẩy ra, Vương Nham Chân và Chu Phong đi ra khỏi cửa.

Chu Phong và Vương Nham Chân vừa muốn nói chuyện, ánh mắt đã bị chúng ấu xà phía sau Ngân Tiểu Tiểu Mặc Lão Đại hấp dẫn.

“Bọn nó là?” Vương Nham Chân chần chờ nói.

Ngân Tiểu Tiểu ngẩng đầu ưỡn thân: “Bọn nó là con của ta và Hắc Thán!”

—— được rồi, Ngân Tiểu Tiểu sẽ không thừa nhận mình vì nói ra những lời này mới không biết mệt từ cổ mộ xuống dưới vực rồi đến nhà Vương Nham Chân Chu Phong.

“Là con của Tiểu Tiểu ngươi?” Chu Phong và Vương Nham Chân mở to hai mắt nhìn, trăm miệng một lời hỏi.

Ngân Tiểu Tiểu gật mạnh đầu: “Đúng vậy! Là con của ta!”

Vương Nham Chân nhỏ giọng nói thầm: “Ta còn nói sao lần này hơn một năm còn không thấy ngươi lại đây, thì ra là chạy đi sinh con.”

Mặc Lão Đại thản nhiên liếc Vương Nham Chân một cái, Vương Nham Chân lập tức câm miệng, nghiêm túc nhìn thẳng phía trước, dường như vừa rồi không nói gì gì cả.

“Các con ta chưa từng gặp nhân loại đâu, lần này ta mang các con lại đây nhìn cho rõ nhân loại trông như thế nào, kiến thức rộng rãi rất quan trọng, nếu các con ta lớn lên trưởng thành mà chưa từng thấy nhân loại thì mất mặt biết bao nhiêu!”

Vương Nham Chân & Chu Phong: “…” Ta nói, sự hiện hữu của chúng ta là vì để đời sau và đời đời sau của độc xà nhận thức nhân loại trông như thế nào phải không?

—— Này! Ta nói nha Ngân Tiểu Tiểu, dù Cơ Khang Cơ Chiêu bây giờ là hồn phách không phải người, nhưng ít nhất cũng là hình người! Sao có thể nói chúng ấu xà không biết nhân loại trông như thế nào chứ!

Ngân Tiểu Tiểu nói xong, cứ thế đi vào phòng: “Chúng ta cần ở một buổi tối! Cũng để các con ta nhận thức ngủ chăn bông có cảm giác gì một chút!”

Ngân Tiểu Tiểu đã đi vào trong phòng đột nhiên lại quay ra cửa, cười híp mắt hỏi: “Ta nói này, khuya hôm nay chúng ta ăn cái gì?”

Chu Phong vừa muốn trả lời, thanh âm hờn giận của Mặc Lão Đại đã vang lên: “Ngân Tiểu Tiểu! Mặc kệ bọn họ ăn cái gì thì ngươi cũng không được phép ăn!”

Ngân Tiểu Tiểu bĩu môi, rút thân mình về, hừ, không ăn thì không ăn, có gì đâu!

Khuya hôm nay, lúc Chu Phong và Vương Nham Chân dùng cơm thì vô cùng xấu hổ và mất tự nhiên, một là Ngân Tiểu Tiểu nhìn thấy bọn họ ăn cơm thì mắt lóe ánh sao và hút nước miếng liên tục. Hai là Mặc Lão Đại cứ dùng ánh mắt “Ngươi dám cho Tiểu Bạch Si ăn cái gì ta sẽ cắn chết các ngươi” uy hiếp, còn có, ánh mắt tò mò của chúng ấu xà khi chưa từng thấy qua thức ăn của nhân loại. Chu Phong và Vương Nham Chân khóc ròng ở trong lòng, trời ạ! Ngân Tiểu Tiểu ngươi sau này ít tới thì tốt hơn! Cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta chịu không nổi a uy!

Thật vất vả mới cơm nước xong xuôi, Chu Phong và Vương Nham Chân vội vàng trải chăn bông cho chúng xà, ngay cả đồ ăn còn lại trên bàn cũng không xử lý, trực tiếp chui vào phòng của mình kiên quyết không đi ra.

Ánh mắt của Ngân Tiểu Tiểu dính chặt vào đồ ăn còn lại trên bàn, Mặc Lão Đại đành phải kéo Ngân Tiểu Tiểu trở về phòng.

Chăn bông làm dựa theo hình thể của Ngân Tiểu Tiểu và Mặc Lão Đại, tuy rằng lần này hơn chín ấu xà, nhưng vì hình thể chúng ấu xà thật sự quá nhỏ, có cũng như không nên chăn bông cũng đủ dùng.

Ngân Tiểu Tiểu quấn cùng Mặc Lão Đại có chút lo lắng nhìn chín ấu xà chen chúc ở một góc chăn bông, nói : “Buổi tối ngủ, chúng nó sẽ không bị chúng ta đè chết chứ?”

Mặc Lão Đại đè xuống cái đầu luôn luôn nhìn ra ngoài của Ngân Tiểu Tiểu, đem đầu của mình gác lên đầu Ngân Tiểu Tiểu, trầm giọng nói: “Ta ngủ không hay vật như ngươi.”

Ngân Tiểu Tiểu: “…”

Chúng ấu xà cho rằng không nghe thấy, tuy rằng a cha thật cường hãn, nhưng đôi khi, chúng nó thật sự cảm thấy a cha rất mất thể diện được chứ!

Không có gì bất ngờ xảy ra, Ngân Tiểu Tiểu lại là người dậy trễ nhất trong mười một xà và hai nhân loại, nhìn thấy mặt trời bên ngoài đã treo cao, Ngân Tiểu Tiểu không có… xấu hổ chút nào. Bởi vì nhìn thấy Chu Phong Vương Nham Chân ăn cơm mà mình ăn không được, sau khi thức dậy Ngân Tiểu Tiểu liền trực tiếp lôi kéo Mặc Lão Đại và chúng ấu xà đi rồi, mắt không thấy tâm không phiền!

Chu Phong đứng ở cửa: “Tiểu Tiểu đến là để nói cho chúng ta biết nó có con sao?”

Vương Nham Chân ngồi xổm ở cửa, bĩu môi, thầm nghĩ thì ra giống đực nơi này thật sự có thể sinh con, may mà mỗi lần mình đều không cho Chu Phong bắn vào bên trong, nếu không chắc bây giờ mình đã có mấy đứa con rồi! Nghĩ đến đây, Vương Nham Chân bất giác sợ run cả người.

Chu Phong thấy Vương Nham Chân run run, quan t