”
Mặc Lão Đại nói rất thản nhiên, mang theo kiên quyết và mệnh lệnh khiến người ta không thể phản bác. Đúng vậy, là mệnh lệnh, có lẽ ở bên ngoài kết giới nhân loại là cường đại, là chúa tể của thế giới này, nhưng ở trong này nhân loại lại thấp nhất. Theo Mặc Lão Đại thấy, Chu Phong và Vương Nham Chân vừa nhỏ vừa yếu, không nói Mặc Lão Đại là độc xà tộc trưởng, dù Mặc Lão Đại là độc xà bình thường thì ra lệnh cho hai người cũng là điều rất hiển nhiên. Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu muốn ở nơi này, Chu Phong và Vương Nham Chân vốn không có tư cách từ chối.
Chu Phong và Vương Nham Chân không để ý ngữ khí bất hòa của Mặc Lão Đại. Ngây người ở trong xà mộ mười bảy năm rồi, nếu ngay cả một câu đều nhẫn không được thì hai người bọn họ đã sớm chết không biết bao nhiêu lần. Huống chi so với việc đối mặt Mặc Lão Đại, Chu Phong và Vương Nham Chân càng muốn đối mặt với Ngân Tiểu Tiểu, mặc dù Ngân Tiểu Tiểu cũng là một con rắn, nhưng không biết vì sao Chu Phong và Vương Nham Chân lại cảm thấy Ngân Tiểu Tiểu rất thân thiết.
Vương Nham Chân nghĩ nghĩ, nói: “Ta đi lấy mền cho các ngươi.”
Mặc Lão Đại gật gật đầu, trên mặt nhìn không ra cảm xúc gì nhưng nội tâm lại có chút vui vẻ. Nếu nói đến nơi này có thứ gì đáng để được Mặc Lão Đại thích thú, có lẽ chỉ có cái “Mền” trong miệng Vương Nham Chân.
Mền trong miệng Vương Nham Chân là do những sợi xốp màu hồng nhạt làm thành, cùng giống với bông ở ngoại giới, vỏ chăn là do quần áo của những người chết lúc trước chắp vá lại, vật liệu may vá cũng tìm được từ chỗ người chết. Thật ra ở trên núi vốn không có chuyện đắp mền, dù sao vào buổi tối nhiệt độ không khí cũng hơn mười độ, nếu thật sự lạnh thì chỉ cần mặc nhiều vài bộ quần áo là được. Có một lần Vương Nham Chân và Chu Phong nhìn da thú mà thèm, đáng tiếc da của động vật có hình thể nhỏ thì phải chắp vá nhiều bộ lại—— nhưng phải có cốt châm, dựa theo năng lực của hai người thì đừng có suy nghĩ đến thứ này thì hơn, da của động vật có hình thể lớn—— hoàn toàn, từ đầu, luôn luôn bắt không được hoặc không dám bắt được chứ!
Bởi vậy, mền này trên thực tế là khi Ngân Tiểu Tiểu biết Chu Phong và Vương Nham Chân muốn làm mền thì mãnh liệt yêu cầu Chu Phong và Vương Nham Chân may một cái bằng sợi xốp hồng nhạt. Nói cách khác, cái mền này trên thực tế là của Ngân Tiểu Tiểu.
Như vậy, vì sao Mặc Lão Đại lại vui vẻ? Bởi vì cuộn tròn ở trên chăn rồi phủ mền lên người, Mặc Lão Đại sẽ cảm giác được độ ấm tương đối cao, xà đều thích ấm, cho dù là xà cường đại như Mặc Lão Đại cũng vẫn không thể làm trái bản năng. Nhưng Mặc Lão Đại tỏ vẻ, ấm áp thì ấm áp, nhưng quá mềm yếu, rất không thoải mái.
Vương Nham Chân ôm mền ra, sau đó đem tới phòng ngủ làm riêng cho Ngân Tiểu Tiểu và Mặc Lão Đại—— phòng này cũng do lúc trước Ngân Tiểu Tiểu mãnh liệt yêu cầu. Gian trong phòng ngủ này có một cái giường rất lớn, nhưng lại rất thấp bé.
Mặc Lão Đại dùng cái đuôi xoa bụng cho Ngân Tiểu Tiểu đang híp mắt lim dim, đợi lúc Ngân Tiểu Tiểu cảm thấy không no lắm nữa, Mặc Lão Đại mới cõng Ngân Tiểu Tiểu xuất phát đến phòng của hai xà, ta nói, nên để Ngân Tiểu Tiểu tự mình bò đến phòng ngủ thì tốt hơn chứ?
Ngân Tiểu Tiểu và Mặc Lão Đại đến đây thì đã là hoàng hôn, cộng thêm thời gian Ngân Tiểu Tiểu dùng cơm và Mặc Lão Đại giúp Ngân Tiểu Tiểu xoa bụng, thì đợi khi Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu chui vào trong chăn ngủ, trời đã rất tối. Vương Nham Chân cùng Chu Phong ở gian ngoài cũng dùng xong cơm nước, chưa thu dọn bàn liền trực tiếp sờ soạng rửa mặt rồi lên giường ngủ. Vì thế tìm kiếm vật chiếu sáng vào ban đêm lại bị nâng lên nhật trình.
Mặc Lão Đại ở trong chăn vây Ngân Tiểu Tiểu vào trong lòng mình, miệng tiến đến bên tai Ngân Tiểu Tiểu, tư thế thoạt nhìn có chút mờ ám: “Tiểu Tiểu, hình như ngươi gần trưởng thành rồi đúng không?”
Ngân Tiểu Tiểu gật gật đầu, nghiêm túc tính một chút: “Ừm, hình như còn hơn nửa năm nữa.”
“Vậy…” Mặc Lão Đại cuốn lấy Ngân Tiểu Tiểu chặt hơn, “Ngươi xem, nửa năm sau ngươi sẽ trưởng thành, mà ta thì đã trưởng thành gần mười tám năm rồi, cho nên…”
Ngân Tiểu Tiểu im lặng nghe Mặc Lão Đại nói nhưng đợi nửa ngày cũng không nghe được đoạn sau, vì thế mờ mịt hỏi: “Cho nên cái gì?”
Mặc Lão Đại sắp xếp từ ngữ, uyển chuyển nói: “Ta nghe Chu Phong và Vương Nham Chân nói, nhân loại vào mười tám tuổi là trưởng thành, có thể kết hôn, kết hôn ý là kết thành bạn lữ đó.”
Ngân Tiểu Tiểu bĩu môi, ta biết kết hôn là có ý gì, không cần ngươi nói cho ta biết! Mười tám tuổi trưởng thành thì có thể kết hôn? luật pháp bây giờ đã sửa lại sao? Mình còn nhớ rõ lúc mình vẫn là một nhân loại, nam muốn kết hôn phải hơn hai mươi hai tuổi, nữ không được sớm hơn hai mươi mốt tuổi. Không đúng, Hắc Thán rãnh rỗi đề cập đến vấn đề này làm gì? Nhân loại kết hôn có quan hệ gì đến xà chúng nó?
Vì thế Ngân Tiểu Tiểu thực bình tĩnh đáp một câu: “À.”
Mặc Lão Đại lặng lẽ một chút, sau đó quát: “Chừng nào thì ngươi kết thành bầu bạn với ta!”
Mặc Lão Đại thình lình rống lên một câu khiến Ngân Tiểu Tiểu khẽ run rẩy, một lát sau Ngân Tiểu Tiểu mới kịp phản ứng, tỉnh