cuộc sống của Vương Nham Chân và Chu Phong cũng coi như thật tốt đẹp. Bởi vì có quan hệ với tộc trưởng độc xà, xem như là bạn tốt của bầu bạn tương lai tộc trưởng, bởi vậy ở trên núi, chúng độc xà vẫn thực cho hai người bọn họ mặt mũi. Trao đổi với chúng độc xà cũng rất thuận tiện, bởi vậy phương diện ăn, mặc, ở, đi lại của hai người vẫn rất không tệ, so với chuyện lưu lạc đến hoang đảo lẻ loi một mình hoặc lạc đường ở trong rừng rậm nguyên thủy thì càng hạnh phúc như ở trên thiên đường .
Về vật Trường Sinh kia, trong mười bảy năm này hai người cũng có hỏi qua kể lại, lúc biết được toàn bộ nội tình rồi, hai người cũng chỉ phức tạp liếc nhau, tiếp tục thở dài một tiếng, việc này cứ trôi qua như vậy. Trường Sinh, nào có dễ đạt được như vậy? Nhưng dù Chu Phong và Vương Nham Chân có ở trong xà mộ cũng không nghĩ đi tìm vật Trường Sinh kia, chỉ đơn thuần trải qua cuộc sống của mình, nhưng điều làm bọn họ kinh ngạc là, mười bảy năm, dung mạo của hai người thế nhưng không hề xảy ra biến hóa! Lúc trước đi vào xà mộ thì hai người đều hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, qua mười bảy năm, như thế nào cũng phải hơn 40 tuổi, nhưng hai người vẫn giữ nguyên bề ngoài hai mươi mấy tuổi như trước! Vương Nham Chân và Chu Phong kinh ngạc hỏi Mặc Lão Đại Ngân Tiểu Tiểu, thật ra Mặc Lão Đại còn ngạc nhiên hơn hai người bọn họ: “Đúng thế, điều này không phải rất bình thường sao?”
Thật ra Ngân Tiểu Tiểu biết vì sao hai người lại kinh ngạc như vậy, vì thế tỏ vẻ tùy ý nói: “Xà chỗ chúng ta có thể sống đến hai trăm tuổi đó! Dung mạo của hai người các ngươi không thay đổi thì chẳng phải thực bình thường sao?”
Vì thế Vương Nham Chân và Chu Phong đoán rằng, có thể là vì ở bên trong kết giới đặc thù này nên ngay cả tuổi thọ cũng dài gấp đôi theo, mặc dù không tính là Trường Sinh, nhưng sống lâu hơn một trăm năm, còn gì chưa đủ?
Hai người cũng không quá tính toán chuyện này, có lẽ là đã trải qua nhiều chuyện lắm, hiện giờ gặp cái gì cũng không tiếp tục e ngại. Hơn nữa, hai người yêu nhau, đều ước gì có thể sống lâu dài với nhau! Sống lâu một trăm năm đã là cái gì!
Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu rất nhanh liền chạy tới chỗ của Chu Phong và Vương Nham Chân.
Vừa lúc hoàng hôn buông xuống, tại một tòa nhà gỗ trên núi, Ngân Tiểu Tiểu được Mặc Lão Đại cõng, lúc cách nhà gỗ càng ngày càng gần Ngân Tiểu Tiểu nhìn thấy nhà gỗ bị ánh hoàng hôn bao phủ, không khỏi cảm thán ở trong lòng, dù đã tới nơi này bao nhiêu lần vẫn cứ cảm thấy xây nhà gỗ ở trên núi này không được tốt lắm.
Giờ phút này Chu Phong và Vương Nham Chân đang ở nhà gỗ làm cơm chiều, Chu Phong phụ trách nhóm lửa quay đầu lại đi lấy bó củi, vừa quay đầu liền thấy bóng dáng Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu thì bị hù nhảy dựng.
“Các ngươi tới sao không nói một tiếng, đứng ở phía sau ta làm ta giật cả mình!” Chu Phong vỗ vỗ ngực, tỏ vẻ mình thật sự bị dọa.
Nếu là bình thường, Ngân Tiểu Tiểu nhất định sẽ chê cười hắn hai câu, như “Xì ——” chẳng hạn, nhưng Ngân Tiểu Tiểu vốn đau răng không muốn nói chuyện, vì thế chỉ nghe Mặc Lão Đại mở miệng nói: “Tiểu Tiểu sâu răng, các ngươi biết vì sao lại thế này không?”
“Sâu răng?” Chu Phong nhíu mày, răng nanh của rắn có thể bị sâu sao, “Ta xem xem.” Dứt lời, cúi xuống nhìn răng nanh của Ngân Tiểu Tiểu, Ngân Tiểu Tiểu cũng ngoan ngoãn há miệng ra cho Chu Phong xem.
Chu Phong cẩn thận nhìn, thì ra trên răng của Ngân Tiểu Tiểu có lổ nhỏ, nhìn thế nào cũng giống như ăn nhiều đường nên răng bị sâu! Nhưng rắn đâu có ăn đường? Chu Phong có chút không rõ, nghĩ nghĩ, hỏi Ngân Tiểu Tiểu: “Gần đây có ăn gì không?”
Ngân Tiểu Tiểu Trương ngậm miệng nhìn về phía Mặc Lão Đại, ý là bây giờ ta không muốn nói chuyện, ngươi nói cho hắn biết.
Mặc Lão Đại nói: “Thứ gì sao?” Mặc Lão Đại nhớ gần đây Ngân Tiểu Tiểu ăn nhiều nhất chính là mật, trước kia cũng không xà đi ăn thứ này, chẳng lẽ là vì nó sao? —— không thể không nói, Mặc Lão Đại là một con rắn thực thông minh.
“Mật tính không?”
“Mật?” Chu Phong lặp lại một lần, độc xà có ăn mật sao?
“Đã ăn bao nhiêu?”
“Hẳn rất nhiều.” Mặc Lão Đại nghĩ nghĩ, chần chờ nói, “Trước đó ta và Tiểu Tiểu tìm được một ngọn núi có rất nhiều tổ ong, Tiểu Tiểu thích ăn mật, cho nên chúng ta đừng ở chỗ đó rất lâu, ừm, ta nghĩ, lúc đầu mỗi ngày Tiểu Tiểu đều ăn một tổ ong.”
Chu Phong: “…”
Vương Nham Chân đứng ở bên bĩu môi, mình biết Ngân Tiểu Tiểu thích ăn mật, nhớ ngày đó mình sắp chết đói nó còn cho một chút mật! Làm sao có thể quên!
Chu Phong ho hai tiếng: “Cái đó, Tiểu Tiểu sâu răng, là vì ăn nhiều mật quá.”
“Ăn nhiều mặt sẽ sâu răng sao?” Mặc Lão Đại ngạc nhiên nói, dù sao trên ngọn núi này không sinh vật nào thích ăn mật giống Ngân Tiểu Tiểu, thật đúng là không ai biết ăn nhiều mật sẽ sâu răng.
“Đúng.” Chu Phong gật gật đầu, “Mật là ngọt, nếu ăn nhiều thì răng —— đây là cách con người chúng ta nói, thật ra cũng giống như răng nanh của Tiểu Tiểu, sẽ xuất hiện một lổ nhỏ, răng nanh của Tiểu Tiểu cũng vì vậy mới đau.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Mặc Lão Đại hỏi.
Chu Phong lại nói: “Nếu các ngươi có thể thay răng thì tốt r