ình đã từng tiếp xúc nhiều lần với một con
zombie có thể sánh ngang với vua của loài zombie, hắn đều kinh hồn táng
đảm mất ngủ cả đêm.
Năm đó không biết là từ chỗ nào mà tung ra
lời đồn đãi nói rằng trong thành phố Hi Vọng có nội gian zombie, thành
phố lập tức đóng cửa thành, lòng người rối loạn, tất cả mọi người đều ra sức bắt con zombie kia.
"Thật à, nếu tin tức lần này là thật,
tôi nghĩ Tiếu Bội Lỗ ông sẽ nổi tiếng ở khu Tây đấy, lần này có lẽ CEO
sẽ trao tặng vinh quang to lớn cho ông đấy." Vương Triều cười cười, Tiếu Bội Lỗ này là một kẻ hèn mọn, hình người dạng chó. Ba năm trước báo tin tức khiến hắn có hành động bỉ ổi đối với thiếu nữ trên đường, vệ binh
giận dữ mắng mỏ đều không ai nói hai lời.
Đúng vậy. Cuối cùng, là nhờ tin tức của Tiếu Bội Lỗ mà hắn vây khốn cô gái kia.
"Đội trưởng Vương Triều cứ nói đi đâu không, tiểu nhân làm sao có thể cùng
xuất hiện trước mắt quần chúng với nhân vật làm mưa làm gió như đội
trưởng được chứ." Vương Triều cười, Tiếu Bội Lỗ cũng đi theo cười làm
lành, vị quân gia này từ trước đến nay đều nghĩ một đằng nói một nẻo,
nổi tiếng là đâm dao sau lưng người khác. Nếu mình không biết phân lượng của bản thân, đừng nói vinh quang, mà cho dù ngay cả mạng nhỏ có thể
tồn tại cũng là một cái vấn đề.
Nhưng nói thật, bản thân hắn chưa bao giờ nghĩ tới thiếu nữ xinh đẹp kia lại không biết suy nghĩ, người
có việc thì sẽ không bao giờ có thể kiếm cơm được, cả đàn cùng xông lên, máu, tru lên, cảnh tượng zombie hoảng sợ. Tiếu Bội Lỗ híp mắt, nếu cô
gái này không phải là zombie, hắn thật đúng là rất muốn nếm thử chút
đấy... Ha ha.
"Tốt lắm, ông không nói cho quân đội khác chứ?"
Vương triều vẫn cười, tục ngữ nói tay không thể đánh được người có gương mặt tươi cười, bản thân hắn là đội trưởng yêu cười nhất ở khu Tây.
Nhưng trong nụ cười này có hàm nghĩa như thế nào, vậy thì không cần
nhiều lời rồi.
"Đội trưởng Vương Triều, sao ngài lại hỏi như thế
chứ! Ngài và tôi đều hi vọng thành nhân (nhân ở đây là nhân quả), phù sa không chảy ruộng ngoài, tôi sẽ không nói cho quân đội khác!" Không phải là không có quân đội thực lực siêu quần, nhưng nếu hắn nói cho quân đội khác, để cho người khác hưởng thụ phần công lao lớn này, chỉ sợ quân
đội vừa mới ra khỏi thành phố Hi Vọng, xác chết của hắn sẽ phơi thấy
ngoài hoang dã thôi.
"Được. Mọi người lên, đừng bứt dây động
rừng, cứ dựa theo phương án đã vạch mà làm!" Ánh mắt Vương Triều trang
nghiêm, các đội viên phía sau ngay ngắn trật tự chấp hành nhiệm vụ của
mình. Con cá to này, trừ Vương Triều hắn, còn có ai chứ? khà khà!
Tiếu Bội Lỗ khom người giao nhà trọ của mình cho quân đội Vương Triều. Nhưng sau khi đứng thẳng người dậy hắn lại tráo mắt nhìn.
Tiếu Bội Lỗ nhìn theo hướng bọn họ đi vào trong. Tên đội trưởng Vương Triều
này làm người thật sự là tàn nhẫn âm hiểm, nếu sau khi xong chuyện hắn
lau sạch công lao của mình, vậy hắn tìm ai khóc đây?
Lúc trước
hắn đã báo là Bạch Hi ở lầu hai, nhưng thằng nhóc đó cũng là Dị Năng
Giả, mới chín tuổi đã có thể kích phát dị năng, trình độ hôm nay không
cần nói cũng biết. Từ trước đến nay sắp đặt rõ ràng, Vương Triều kia đều sẽ không ỷ vào việc có nhiều người mà xông lên ồ ạt, như vậy rất không
có đẳng cấp, cho nên hắn sẽ mất mất mấy giờ bố trí chiến cuộc, vô luận
đối thủ có đáng giá hắn làm như vậy hay không.
"Tiểu Phân, đi
tiệm net trung tâm thành phố, công bố tin tức này, nhưng phải làm sao
cho người ta không biết được là do tôi công bố, cô có biết làm như thế
nào không." Tiếu Bội Lỗ dặn dò Tiểu Phân. Tin tức này là của tôi, tôi
muốn cho ai thì cho ai, các người tranh như thế nào, cướp như thế nào,
chẳng liên quan tới tôi, có thương vong gì, tôi đều là ngư nhân đắc lợi, ha ha.
Lúc này ở bên ngoài nhà trọ trong thành phố Hi Vọng, Ngọc Phong Tử đang làm gì đó.
"Đến, đến, đến. Đặt nào! Mua đi mua đi!"
"Mẹ nó! Nói mày rồi! Bỏ cái móng heo ra cho ông mày! Đừng chạm vào chén xúc xắc!"
"Sòng bạc cực kỳ náo nhiệt, ánh sáng lờ mờ, là nơi mà dân cờ bạc thích tới
nhất. Ở trong này, có thể một đêm anh phất lên như diều gặp gió, cũng
khả năng từ thân phận phú hào mà ngã xuống, thua đến nỗi ngay cả cái
quần cũng không còn. Toàn bộ đều dựa vào vận khí!"
Đây là báo tuyên truyền sòng bạc “Lai Nhất Phát”. Ngọc Phong Tử đang ôm một đống kim tệ có chút hưng trí tiêu sái ra.
"Thật chẳng vui gì, cứ nghĩ cái thứ xúc xắc này như thế nào, thắng ngần này
tiền để làm gì." Bĩu môi, thật sự không đã ghiền. Ngọc Phong Tử đưa hai
tay ném đi, lộc cộc giống như như tiếng mưa khiến đám người đi trên phố
điên cuồng cả lên!
"Oa! ! ! Mưa kim tệ kìa, mau nhặt đi!"
"Đồ thực vật! Tránh ra cho ông, nó đều là do ông đây làm rớt!"
"Con mẹ nhà mày, thúi lắm! Đây là đồ ông làm rớt! Mày giả bộ nhị đại gia cái gì!"
Ngọc Phong Tử móc móc lỗ tai, mắt xếch có chút khó chịu híp lại. Làm cái gì
thế, chút kim tệ kia đã làm cho người ta điên cuồng đến thế, vậy trong
miếu ông đây nguyên một hầm kim tệ thì là cái gì? Cứt chó sao!
Vở kịch nhỏ thứ nhất
"Sư phụ..."
"Hử." Ngọc Phong Tử chẳng thèm nhì
