vì lí do ý đồ chia rẽ Hải Thanh và Hạ Quyên đang hiện diện trong lòng cậu.
-Hơ, cô hiểu rõ tôi lắm nhỉ? Nếu Hải Thanh đã có lòng hiếu khách, thì tôi xin nhận.
Nguyên nhếch môi cười nửa miệng, tay nhẹ nhàng cầm lấy tấm thiệp. Liễu Phi mỉm cười dịu dàng đáp trả:
-Vậy xin chào!
Cô quay lưng đi thẳng, nhưng chỉ được hai, ba bước thì giọng nói đều đều của Nguyên vang lên ở đằng sau khiến cô khựng lại:
-Cô ko muốn tôi đến bữa tiệc vì lí do khi nãy, hay vì một chuyện khác......ví dụ như tình cảm riêng tư........
Ánh mắt quan sát nhạy bén của Nguyên nhắm thẳng vào người con gái trước mặt mình, ko để sót một li nào.
Liễu Phi ko ngoái đầu lại, cô vẫn đứng lặng im ở đó. Đôi mắt đen huyền cuốn hút của cô được tấm rèm mi kéo dịu xuống, làn môi hồng như màu dâu tây mọng chín từ từ hé ra:
-Có lẽ.....là điều thứ 2!
Nguyên đứng trầm ngâm nhìn theo bóng dáng Liễu Phi dần khuất phía cuối
hành lang. Tuy anh ko cảm nhận được sự cô đơn hay điều gì đó khác thường từ cô, nhưng vẫn có một sự lạc lõng đâu đó quanh đây......
-Rắc rối!
*23:17 p.m:
Đã gần nửa đêm mà khắp lòng những con đường vẫn tấp nập người qua lại.
Bước ra khỏi một quán ăn gia đình nhỏ, cô gái có mái tóc nhuộm màu cà
phê mệt mỏi lê từng bước một. Cô vừa tan ca làm thêm, giờ phải nhanh
chóng về nhà kẻo gia đình lo.
Hôm nay cũng là ngày Lan Du được
lãnh lương, cô háo hức định sẽ ghé vào một quán ăn nào đó mua chút thức
ăn ngon về cho gia đình. Giữa cái lạnh đầu đông có một sự ấm áp hiện
diện trên môi cô gái ấy.
Lan Du mãi bước đi nhanh nên ko biết
rằng có một chiếc xe hơi bám theo đằng sau mình. Bên ngoài thời tiết se
lạnh mà bên trong xe lại càng lạnh hơn bởi ánh mắt sau tấm kính cửa sổ.
Bảo Kim Thư ấn nút kéo tấm kính cách âm giữa khoảng xe với tài xế, từ
từ lấy ra chiếc điện thoại màu hồng kiểu cách do chính cô thiết kế
riêng. Lia tay trên màn hình ấn số, khuôn mặt cô lạnh tanh ko gợn chút
cảm xúc. Sau vài tiếng tút vô nghĩa, đầu dây bên kia vang lên giọng nói
một người đàn ông:
-Alo!
-Anh có phải là Khải Long, con trai của lão đại Khải Hoành ko?
-Phải, cô là ai?
-Tôi muốn nhờ anh một việc......tất nhiên khoản tiền công sẽ rất hậu hĩnh!
=============================================================
-Tiểu thư, cô định làm gì vậy? Tại sao lại có một đám mafia đi ra khỏi đây?
Minh Duy xông vào nhà một cách vội vã, ko cần biết đến lễ nghi gì nữa.
Cũng may là Kim Thư đã dọn về biệt thự 2 ở nên sẽ ko có việc anh bị
trách mắng ở đây.
Người con gái xinh đẹp ngồi vắt vẻo trên
thành ghế sofa, thản nhiên cầm một cái bánh quy hình hoa hồng đưa lên
môi nhấm nháp. Và cũng bờ môi đó, hé nở thành một nụ cười xảo quyệt:
-Chỉ là một chút trao đổi nhỏ thôi......tội ác của chúng ta sẽ ko bị lộ bởi bất cứ ai cả!
-Ý cô..... – Minh Duy sững sờ nhìn Kim Thư.
-Phải.....giờ cầm lấy cái này, khi bọn chúng xong việc, thì khử hết!
Kim Thư nhẹ nhàng tiến lại gần Minh Duy và đưa cho anh một khẩu súng
lục ổ quay – một trong những loại súng có tầm bắn chính xác và nhanh
nhất – và các dụng cụ đi kèm với nó. Minh Duy run người ko dám cầm,
nhưng người con gái trước mặt anh cứ đứng yên đó đợi anh nhận nhiệm vụ.
Cô nói khích:
-Sao, ko dám làm hả?
-Ko.....tôi..... Tôi sẽ làm!
Minh Duy lắp bắp nói rồi đưa tay giật lấy khẩu súng trước vẻ mặt đầy
hài lòng của Kim Thư. Bỗng cô lại gần anh thêm, rồi dần dần tựa đầu vào
lồng ngực rắn rỏi của anh. Như có một dòng điện chạy xẹt qua người, Minh Duy chỉ biết đứng yên tại chỗ. Mùi hương quyến rũ vương trên mái tóc
đen nhánh của Kim Thư như đang kích thích anh. Nắm chặt khẩu súng trên
tay, Minh Duy đẩy nhẹ cô ra, quay mặt đi nói:
-Cô ở nhà cẩn thận!
Dứt câu, anh bỏ đi thẳng ra khỏi nhà. Anh ko biết rằng trước khi anh đến, bọn mafia sẽ phải xử gọn thêm một người nữa........
Cầm trên tay túi thức ăn thơm phức, Lan Du vui vẻ thẳng tiến đi về nhà, chỉ mong sao cho thời gian trôi qua thật nhanh để cô có thể thấy nét
mặt rạng ngời vì hôm nay được ăn ngon một bữa của gia đình mình.
Chợt có tiếng rú ga ở đằng sau, Lan Du giật mình quay lại. Một đoàn xe
motor đang lao như tên bắn trên con đường trải nhựa thẳng tắp. Nghĩ là
dân đua, cô nép người sát vào vỉa hè để tránh. Một chiếc xe phóng thẳng
đến chỗ Lan Du, suýt tý nữa là va vào cô rồi. Đang định cong môi lên
mắng thì tên ngồi đằng sau chiếc xe lên tiếng hỏi:
-Cô là Diệp Lan Du?
Vốn là một cô gái dữ dằn nên Lan Du cũng có quen biết với ko ít giang hồ. Bọn này là lần đầu tiên cô gặp. Cô cảnh giác đáp:
-Rồi thì sao? Mấy người là ai?
Tên đó ko trả lời mà chỉ hừ lạnh một cái, sau đó ra hiệu cho hai tên ở sau lưng mình tiến đến giữ lấy Lan Du. Cô hét lên:
-Nè, làm cái quái gì vậy hả? Bỏ ra!!!
-Bình tĩnh nào!
Một giọng nam vang lên bên tai Lan Du, cô quắc mắt sang nhìn hắn. Một
thanh niên chỉ tầm 30 trở xuống bước lại gần cô. Trên cổ hắn có xăm hình một con rồng uốn lượn với toàn thân đầy máu. Đôi mắt sắc sảo nhìn lướt
qua cô, ko quá đẹp nhưng lại rất nam tính. Hắn nâng cằm cô lên, môi
nhếch lên cười đểu:
-Là ai
