em ko trả lời mà ngồi thừ người ra vậy?
Giọng Nguyên là lạ vang lên bên tai làm tôi bừng tỉnh. Ngẩng mặt lên
nhìn anh ngơ ngác, trên tay là hai ly trà sữa trân châu cỡ trung. Tôi
cười xòa:
-Có gì đâu, đang suy nghĩ lát đi đâu tiếp thôi.
-Hì, rõ ngốc! Tối thế này thì đi đâu được nữa, 8 giờ 15 rồi. – Nguyên
phì cười, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh và đưa một ly trà sữa cho tôi –
Đây, trà sữa của em :).
-Em cảm ơn! – Tôi nhận lấy li trà sữa rồi đưa lên miệng hút liền một hơi.
Vị ngọt đậm đà của ly trà sữa dần dần hoà tan nhanh chóng khắp khuôn
miệng tôi, thích thật! Những viên trân châu dai dai nữa, nhai hoài cũng
chẳng thấy ngán.
-Oa, anh mua trà sữa ở đâu mà ngon thế?
-Hì, bí mật mình anh biết
-Thấy gớm! Đầy người biết ấy chứ ở đó mà có mình anh biết. Xạo láo!
-Ko tin thì thôi.
Tôi và Nguyên đùa nhau thêm vài câu rồi tiếp tục im lặng. Anh vô tư
uống trà sữa, cầm ống hút nghịch mấy viên trân châu dưới đáy ly. Tôi
cũng giả vờ ko để ý đến. Nhưng chẳng hiểu tại sao, sự tò mò về những
việc mình luôn thắc mắc lại cứ ào ạt xô đẩy muốn thoát ra.
Hỏi.....thì sẽ biết được tất cả.....
Không hỏi.....tất cả vẫn mập mờ như một ẩn số chưa được giải......
Chọn cái nào đây?
Sau một hồi đắn đo đấu tranh tư tưởng, ly trà sữa cũng vơi đi quá nửa,
tôi đánh bạo lên tiếng phá vỡ khoảng cách lặng im đang ngự trị giữa tôi
và Nguyên:
-Anh......
-Hửm?
-Từ lúc trở về
đây, em.....thường xuyên có những giấc mơ kì lạ.....về một chàng trai có mái tóc màu đỏ tía giống anh, cùng với một vùng biển lạ hoắc, nhưng rất đẹp......
Tôi chậm rãi nói, mắt len lén quan sát thái độ của
Nguyên. Khi câu nói vừa dứt, đôi mắt đen tròn của anh khẽ lay động,
thoáng ngạc nhiên. Chỉ trong giây lát, anh cất giọng với nụ cười hơi
gượng, tôi nghĩ vậy:
-Em nói tiếp đi!
-Rồi.....lúc nào hình ảnh anh chàng đó đều
bị mất mặt, hoặc trở nên mờ ảo ko xác định được. Nhưng có một lần em đã
được nhìn kĩ mặt anh ta, cũng là trong giấc mơ.....
-.....Là ai? – Nguyên trầm giọng hỏi cắt ngang.
Tôi ngập ngừng ko nói nên lời nào nữa......thấy run run thế nào ấy :(. Thôi thì liều luôn vậy......
-Nguyên! Anh.....có liên quan gì đến.....khoảng thời gian em bị mất tích ko?
~oOo~
“Quá khứ đã qua, thì cứ để cho nó qua. Đừng bận tâm gì cả. Bây giờ chưa phải lúc em cần biết những chuyện đó!”
Câu nói ngắn gọn cùng nụ cười nhạt phảng phất buồn của Nguyên cứ ám ảnh tâm trí tôi ko thôi. Sau khi nói xong câu đó anh cũng đứng dậy tỏ ý đưa tôi về. Khuôn mặt gầy trở nên đăm chiêu, lành lạnh khó diễn tả thành
lời. Tôi thấy vậy cũng ko nói gì thêm nữa.
Ánh mắt Nguyên lúc ấy chứa đựng điều gì đó, vừa hạnh phúc mà vừa thống khổ. Nghĩ đến nó mà tôi cũng xót xa theo.
Có lẽ tôi nên đến vùng biển mà lần trước Nguyên đã “bắt cóc” tôi một
lần nữa. Căn nhà của anh sẽ là manh mối đầu tiên. Anh ko nói tôi biết
thì tôi sẽ tự đi tìm hiểu. Dễ gì Hạ Quyên này bỏ cuộc khi chưa đạt được
mục đích.
.
.
.
Sáng hôm sau.........
*9:38 a.m:
Vì là chủ nhật nên tôi được vô tư thoải mái nướng thêm một tý, hôm qua
lo thức suy nghĩ “kế hoạch thám tử” mà..... Ghì chặt lấy con gấu bông,
tôi trở mình quay sang một bên. Ai ngờ bắt gặp ngay Nhật Anh nằm cạnh
đó, mắt mở trân trân nhìn thẳng vào tôi. Tôi chớp mắt vài cái rồi mới
hét toáng lên:
-AAAAAAAAAAA!!!!!!!
Nhật Anh nhăn mặt bịt tai lại khó chịu nhìn tôi làu bàu:
-Chị làm gì mà la lối um sùm lên vậy?
-Ai biểu.....tại em mà! Tự nhiên bất thình lình nằm trước mặt người ta, mắt nhìn thẳng ko chớp, y như quỷ ấy, ai mà ko hết hồn!
-Bớt cằn nhằn đi, có chuyện rồi kìa, mau rửa mặt rồi xuống nói chuyện, giải thích với đại ca (papa)!
-Chuyện gì? – Tôi khó hiểu chớp mắt lia lịa.
-Xuống rồi biết!
Thằng em yêu quý của tôi thản nhiên đáp rồi cắm headphone vào tai, nằm
lăn quay ra giường. Tôi chun mũi, chu môi lẩm bẩm rủa nó vài câu rồi
cũng mặc kệ, bỏ đi vào phòng tắm.
10 phút sau tôi ngáp dài một
cái rồi đi ra chải đầu, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn mình trong gương,
cười hì hì “tự kỷ” hỏi : “Con ai mà xinh thế?” =)) Xong xuôi, tôi tung
tăng đi xuống nhà.
-Hello everybody! Princess is coming!!!!! – Tôi cất cao giọng nhí nhảnh.
Nhưng trái với tinh thần tôi lúc này, phòng khách trước mắt bị bao phủ
bởi làn không khí vô cùng ảm đạm của 2 đấng sinh thành thân yêu. Mẹ tôi
gọi:
-Con xuống đây!
-Dạ….vâng!
Tôi e dè đi xuống…..vì có cảm giác ko lành tí nào!
“Xạch”
Ba đặt mạnh tờ báo xuống chiếc bàn thủy tinh, nghiêm giọng:
-Con hãy giải thích đi!
Tôi liếc mắt ngó tờ báo. Trang bìa của nó chính là khoảnh khắc tôi đút
đồ ăn dỗ cho Nguyên hết dỗi tại công viên Green tối hôm qua. Bên cạnh đó là dòng chữ màu đỏ to tướng: Nàng tiểu thư xinh đẹp của Hoàng gia bỏ
rơi chồng chưa cưới cặp kè trai lạ!??? :-O
Tôi như chết đứng ngay tại chỗ, tại sao.....?
Giọng nói uy quyền của ba vang lên lần nữa làm tôi giật bắn người mà ko biết nói thế nào:
-Cậu ta là ai?
-Dạ......
-Con nói cho ba mẹ biết xem nào, đứa con trai này là ai, có quan hệ gì với con mà trông hai đứa thân