ào đây cô chỉ
có 1 ý nghĩ rất hay: Vào chơi.
Chuẩn bị nhảy xuống khỏi cái cửa sổ thì Nguyên mới sực nhớ ra 1 điều – Oé….quên cái túi rồi!!!!!
Cậu quay phắt lại, cái túi đang ở trong tay của người phụ nữ kia.
Nguyên chạy cái vèo lại chỗ bà ấy, giựt phăng cái túi lại. Ko dừng lại ở đó, cậu còn khuyến mãi thêm 1 nụ cười thật tươi (nhưng hem thấy mặt
nha, Nguyên đội nón che nửa mặt :D), nháy mắt “đưa tình” với bà chủ nhà:
-Em xinh tươi! Phòng này rất tối nhưng sao nhìn em vẫn đẹp như ánh trăng sáng trên kia thế nhỉ? Em cho anh xin lại cái túi nhé! Anh có việc dông trước đây. Pipi cưng nghen! Mốt có gì anh quay lại!
Trân đứng nhìn Nguyên chằm chằm như sinh vật lạ, rợn cả da gà. Nguyên
chạy lại quăng cho Trân cái túi, bế cô lên rồi nhảy khỏi cái cửa sổ 1
cách nhanh nhẹn và an toàn. “Người bị hại” thì đứng ngẩn tò te, sau 5
phút nhập hồn lại thì õng ẹo qua 1 bên, tay đưa lên che khuôn mặt ửng đỏ tỏ ra ngượng ngùng: “Ôi, anh ý bảo mình xinh!” =.=
-Miệng nói hay dữ! “Phòng này rất tối nhưng sao nhìn em vẫn đẹp như
ánh trăng sáng trên kia thế nhỉ?” Nghe thấy gớm! – Trân lườm Nguyên, rồi ngúc ngắc cái đầu giả giọng nói lại câu nói lúc nãy Nguyên nói với bà
chủ nhà kia.
-Mặc kệ tôi nha, liên quan đến cô hả!? Ko nhờ tôi
làm thế thì làm gì cô đứng đây được! Hừm. Đúng là làm ơn mắc oán mà! –
Nguyên cũng ko vừa.
Họ lại tiếp tục cãi nhau, cho tới khi về
đến nhà. Sau khi đóng cửa lại cẩn thận, Nguyên cởi sợi dây buộc cái túi
ra rồi đổ xuống sàn, bắt đầu công việc “cao cả”:
-2 kim cương, 1…2…5 ngọc lục bảo, 1 ruby, 3 sapphire, 7 pha lê, 4 cẩm thạch…v..v…
-Nè, được bao nhiêu vậy? – Trân hớn hở nhìn xuống đống đá quý, mắt sáng rực lên.
-Tổng cộng 37 viên đá quý, 1 dây chuyền kim cương, 1 vòng ngọc trai, 3
vòng vàng, 2 nhẫn hột xoàn….nếu đem bán đi thì tính sơ sơ cũng được
khoảng trên 40 triệu.
-A, nhiều thế cơ àk?
-Ko biết!
Sáng mai đem bán rồi sẽ biết chính xác thôi! – Nguyên gom đá quý với nữ
trang bỏ lại vào túi, xong quay qua Trân - Giờ là 1g22 đêm rồi đấy, đi
ngủ đi!
-Ưm….tôi chưa muốn ngủ!
Trân mang ra 1 hộp kem vani rồi ngồi lên ghế sofa, bật tivi lên.
-Khuya rồi ko lo đi ngủ….TV cũng có gì đâu mà coi!? – Dấu chấm hỏi to đùng hiện ra trên đầu Nguyên.
-Anh buồn ngủ thì cứ ngủ đi, tôi cần nạp năng lượng. Hồi nãy chạy theo
anh mệt muốn chết, hao tổn ko biết mấy trăm calo rồi, giờ phải bồi bổ
chứ. – Trân ngoạm 1 muỗng kem thật to.
-Cô nghĩ sao vậy? Cô đang chiếm chỗ ngủ của tôi đấy!
-Ờ ha…..thôi nằm dưới đất đi! – Mắt Trân long lanh nhìn Nguyên, rồi quay đi nhìn vào TV nói.
-ASH!!!! May cho cô là tôi đang buồn ngủ đó, ngồi xích qua kia coi. Cái ghế này dài chứ ko ngắn đâu!
Nguyên vùng vằng, hùng hổ đi đến cái ghế, đẩy Trân qua 1 đầu ghế rồi
cậu nằm xuống, lấy 1 cái gối đệm gối đầu. Chưa đầy 5 phút sau Nguyên đã
đi du lịch trong mơ rồi. Cậu thức khuya thì thức thôi chứ nếu đã buồn
ngủ thì vừa nằm xuống là ngủ ngay.
Trân ngừng việc ăn kem lại.
Quay xuống nhìn Nguyên, 1 sức hút vô hình đang cuốn lấy cô. Đôi mắt đen
láy với hàng mi dài của Nguyên nhắm lại yên bình làm Trân ko sao rời mắt được.
-Sao hắn ngủ thôi mà cũng đẹp thế nhỉ? – Trân cắn cắn cái muỗng lẩm bẩm.
Đặt hộp kem lên bàn, Trân dùng 2 tay chạm vào má Nguyên. Cô ngạc nhiên, hắn là con trai mà sao da mặt mềm mịn quá vậy? Ko thể nào tin được.
Trân lấy 1 ngón tay chọc chọc vào má Nguyên, cứ như da em bé ấy, Trân
thấy thích lắm. Nghịch 1 hồi đến chán, cô tắt TV rồi đem cất hộp kem vào tủ lạnh. Cầm lấy remote điều chỉnh quạt mát ở mức độ vừa phải, Trân
nhìn Nguyên nhoẻn miệng cười rồi đi vào phòng ngủ.
*Quán bar Raiyi:
Tiếng nhạc xập xình náo nhiệt vang lên.
Những cô gái vũ công nhảy múa, uốn ** trên sàn mãi như ko biết mệt.
Trong 1 góc tối của quán, có 2 người con trai đang ngồi nhâm nhi 2 ly
rượu Sherry và rum vang. 1 người lịch lãm điển trai, đầy sức sống của
tuổi đôi mươi, người còn lại cũng đẹp ko kém với 1 vẻ đẹp lạnh lùng băng giá.
-Em về từ khi nào vậy Nhật Anh? – Hải Thanh lên tiếng.
-Tuần trước!
Nhật Anh ngả lưng vào ghế trả lời gọn lỏn. Cậu vốn là người ít nói, nên cũng đừng thắc mắc nhiều.
-Hì, 3 năm ko gặp, em đã lớn hơn nhiều rồi, cũng đẹp trai hơn. Ở bên đó thế nào? Có làm thêm gì ko?
-Đi học, làm người mẫu. Em sống cũng ổn!
-Thế àk? Vậy tốt rồi.
Hải Thanh cười nhẹ, lảng tránh đi đôi mắt của Nhật Anh. Vì khi nhìn vào đó, anh sẽ lại nhớ đến Hạ Quyên mất.
Như đọc được suy nghĩ của Hải Thanh, Nhật Anh nhắm mắt lại thả lỏng
người. Cậu hiểu cảm giác bây giờ mà người con trai ngồi đối diện cậu đây đang gánh chịu. Mãi 1 lúc sau bầu ko khí ngột ngạt đó mới bị phá vỡ.
-Hải Thanh này….việc chị Quyên….
Nhật Anh lên tiếng định nói gì đó thì bị 1 giọng nói cắt ngang.
-A, anh Hải Thanh, tình cờ nhỉ?
*Tiểu sử Bảo Kim Thư: 1 tiểu thư kênh kiệu, ngạo mạn, đầy nham hiểm,
18 tuổi. Con gái của Chủ tịch tập đoàn Thời Trang Bảo Minh. Yêu Hải
Thanh và luôn tìm cách chia rẽ anh và Hạ Quyên.
-Ờ, chào Bảo
tiểu thư! – Hải Thanh đáp lại cho có lệ, thật sự anh chẳng ưa Kim Thư