tăm trên thương trường kinh tế.
Hạ Quyên thích thú lấy một cái dĩa vừa đủ để
gắp thức ăn vào đó. Một số cô bạn thời cấp 3 lại bắt chuyện với cô một
lúc rồi cũng ra sàn khiêu vũ. Các chàng trai lợi dụng việc Hải Thanh
đang bận tiếp khách liền nháo nhào giành nhau mời Hạ Quyên nhảy với mình nhưng cô đều từ chối vì lý do.....bận ăn.
Bây giờ chỉ còn một
mình Hạ Quyên ngồi kề cạnh cái bàn ăn khổng lồ. Vui thật! Cô cứ mãi lo
ăn mà ko hề để ý ở đằng sau có một bóng đen đang đến gần mình.
-Xin chào tiểu thư! Tôi có thể ngồi xuống cạnh cô ko?
Hạ Quyên giật thót người suýt đánh rớt cả dĩa thức ăn. Cô lấy lại bình tĩnh rất nhanh, khẽ mỉm cười đáp:
-Vâng, cứ tự.......
Cô ko thể nói thêm được gì nữa. Trước mặt Hạ Quyên là một anh chàng rất đẹp trai, đẹp hoàn hảo, cơ hồ ko có một khuyết điểm nào. Mái tóc rũ
xuống nhuộm màu đỏ tía rất hợp cạ với làn da trắng như bông. Toàn thân
chàng trai toát ra một ma lực gì đó, vừa bí ẩn, vừa cuốn hút. Anh
ta.....rất giống với người con trai mà cô đã gặp trong mơ ko ít lần.
-Cô ko ra nhảy sao?
-À...tôi đang bận ăn. Hì, có thực mới vực được đạo chứ!
Người đó nhìn Hạ Quyên một cách dịu dàng khó tả. Cậu đưa một bàn tay ra:
-Tôi tên là Đặng Thanh Nguyên, rất vui khi được làm quen với cô!
-Tôi là Hoàng Hạ Quyên, tôi cũng rất vui khi được biết anh.
Hai người bắt tay nhau theo kiểu làm quen xã giao. Sau khi đã nạp đầy
năng lượng cho cơ thể xong, Hạ Quyên mở chiếc ví của mình ra kiếm khăn
tay, nhưng lại ko có. Cô tự vỗ trán mình để trị tội đãng trí:
-Thật là.....tôi quên khăn tay trên phòng rồi.....giờ mà lên thì......
-Đây!
Nguyên lấy trong túi áo mình ra một chiếc khăn tay màu trắng thoang
thoảng mùi hương dịu nhẹ của loài hoa tử đinh hương. Hạ Quyên ngại ngùng từ chối:
-Thôi....để tôi lên phòng lấy cũng được!
-Cô cứ dùng đi, đừng ngại.
Nụ cười híp mí trên gương mặt Nguyên như tỏa sáng giữa khoảng ko gian ở đây. Hạ Quyên cũng cười đáp lại:
-Cảm ơn anh. Anh tốt quá! Lát tôi sẽ giặt chiếc khăn này rồi trả cho anh ngay.
-Cô cứ giữ, khi nào chúng ta gặp lại rồi trả cũng được!
Hạ Quyên cảm thấy như cô và Nguyên đã quen nhau từ trước vậy. Cô nói
chuyện với cậu rất hợp, và vui nữa. Cô thoải mái bộc lộ tính cách trẻ
tron, nhí nhảnh, hồn nhiên của mình mà ko bị gò bó gì.
Giai
điệu sâu lắng, nhẹ nhàng của bản Canon In D vang lên. Hải Thanh biết có
lẽ Hạ Quyên khi nghe thấy bài này chắc chắn rất muốn được khiêu vũ. Quan sát từ xa về hướng cái bàn ăn, Hạ Quyên vẫn ngồi ở đó. Anh chào nhanh
người phụ nữ trung niên trước mặt mình rồi chạy đi đến chỗ cô. Chỉ còn
cách khoảng 3,4m thì bỗng nhiên anh khựng lại, tròn mắt ngạc nhiên nhìn
chằm chằm vào người ngồi bên cạnh Hạ Quyên.
Người con trai tóc đỏ đó.....chính là người đi theo Hạ Quyên ở biển
Macdan khi cô còn trong tình trạng mất trí nhớ. Tại sao cậu ta lại ở
đây? Chẳng lẽ..........
-Anh Hải Thanh!!!
Tiếng Hạ
Quyên cất lên làm Hải Thanh hoàn hồn lại. Nguyên nghe vậy cũng quay đầu
sang xem. Ánh mắt cậu lạnh băng ko chút biểu cảm nhìn chàng trai đang
đứng trước mặt mình. Hải Thanh thoáng chau mày nhìn Nguyên, ko khí xung
quanh bỗng trở nên lạ lùng, nói thẳng ra là ko dễ chịu cho lắm. Nguyên
chỉnh lại cổ áo rồi đứng lên, đi lại gần Hải Thanh. Cậu đưa bàn tay ra
cười nửa miệng:
-Chào anh! Tôi là Đặng Thanh Nguyên, chúng ta đã gặp nhau một lần rồi!
Hải Thanh cảm thấy hơi khó chịu vì nụ cười và ánh mắt của anh chàng này. Nhưng anh cũng bắt tay cậu, gượng gạo cười đáp lễ:
-Tôi nhớ. Anh có vẻ thân với bạn gái tôi quá nhỉ?
-Oh, cô ấy rất đáng yêu. – Nguyên bắt đầu nhỏ giọng lại, chỉ đủ để cho
mình và Hải Thanh nghe – Tất nhiên là thân rồi, vì tôi và cô ấy đã từng
sống chung một nhà với nhau mà.....
Như có một luồng sét đánh
mạnh ngang qua tai, Hải Thanh trừng mắt lên nhìn Nguyên. Dù nổi tiếng là hiền lành nhưng anh cũng là đàn ông. Có người đàn ông nào lại vui vẻ
khi nghe những lời cợt nhã của kẻ từng có quan hệ mập mờ với bạn gái
mình ko? Nguyên thì vẫn giữ thái độ thản nhiên như ko có gì. Cậu cười
tươi rói với Hải Thanh, vô tình làm anh đã khó hiểu lại càng khó hiểu
hơn.
-Này, hai anh định nắm tay nhau đến bao giờ thế?
Hạ Quyên cười gian manh nhìn cảnh tượng khá thú vị trước mắt: 2 chàng
trai bắt tay nhau ko chịu buông, mắt thì ko rời khỏi đối phương. Nguyên
giờ mới nhận ra, bật cười bỏ tay ra trước. Cậu vui vẻ quay ra đằng sau
đứng đối diện với Hạ Quyên, nhẹ cúi người xuống đưa tay ra nói:
-Tôi có thể mời cô nhảy một điệu được chứ?
Hải Thanh liếc mắt nhìn Nguyên. Anh nghĩ chắc chắn cậu đã có tình cảm
với Hạ Quyên lúc cô ở cạnh bên khi bị mất trí nhớ. Cái ánh nhìn khó chịu lúc ở bãi biển Macdan cũng chứng tỏ được điều đó.
Hạ Quyên
phân vân ko biết có nên nhận lời ko vì dù sao người yêu mình cũng đang ở đây. Cô lén đảo mắt nhìn Hải Thanh nhưng anh vẫn đang đứng như trời
trồng, cứ như thân xác ở đây mà hồn thì ko biết ở đâu.
-Hạ Quyên?
Nguyên gọi vì nãy giờ cậu đợi cũng hơn 5 phút rồi. Bản nhạc cũng ngừng, các vị khách trong vườn xôn xao hẳn lên, tất c
