Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221593

Bình chọn: 7.5.00/10/2159 lượt.

ặt: “Em là người phụ nữ của tôi.”

Mặc kệ Trịnh Thất Muội có tự nguyện hay không, lần đầu tiên của cô

là cho anh ta, bởi vì anh ta, cô mới trở thành như bây giờ, anh

ta có trách nhiệm phải bảo vệ cô không để cô bị tổn thương.

Trịnh Thất Muội đã sớm đoán được đáp án, lúc này thật sự nghe

được, lại cảm thấy có chút mất mát. Vì sao mất mát, cô cũng không rõ.

Cô không lý giải được kiểu tâm tình rối rắm này, liền nói sang

chuyện khác.

“Vì sao anh lại đi theo cái tên yêu nghiệt kia? Ba mẹ anh đâu?

Chẳng lẽ anh làm vào xã hội đen, bọn họ cũng không nói gì sao?”

Thang Á Nam nhìn cô, trong mắt hiện lên một chút bất ngờ, rất nhanh, lắc lắc đầu: “Long đường không thể xem là xã hội đen.”

“Chứ là cái gì?” Trịnh Thất Muội cười lạnh: “Tên yêu nghiệt đó,

anh ta muốn giết thì giết, muốn phạm pháp thì phạm pháp. Không phải xã

hội đen chẳng lẽ là trong sạch?”

“Chuyện này rất khó giải thích rõ ràng.” Thang Á Nam lắc

đầu, không biết phải nói như thế nào: “Long đường khởi nghiệp ở Mỹ,

đầu thế kỷ trước có vô số người Trung Quốc lưu vong ở nước

ngoài. Lúc đó, nhiều người trôi dạt khắp nơi, thậm chí tính

mạng còn khó bảo toàn. Long đường chính là được sáng lập vào

thời điểm đó.”

Tổ tiên dòng họ Hiên Viên, sáng lập Long đường là để bảo vệ an

toàn cho người trong nước. Đương nhiên, phải thu phí bảo hộ. Đó là

Long đường lúc đầu. Về sau, Long đường bắt đầu nhúng tay vào việc

mua bán vũ khí.

Dòng họ Hiên Viên nhờ chiến tranh thế giờ thứ hai mà thu được

khoản lời lớn, sau đó ngày càng giàu có. Long đường trở thành

người bảo hộ cho người Trung Quốc ở Mỹ. Đồng thời cũng thu lợi từ họ.

Sau này việc buôn bán vũ khí bắt đầu bành trướng, Long đường cũng

bắt đầu mở rộng sang những mối làm ăn khác, dần dần càng ngày càng

lớn mạnh, mãi cho đến hôm nay. Long đường có riêng tổ chức sát thủ,

tình báo, còn có chuyên giao dịch mua bán vũ khí, chợ đen bí mật.

Sòng bạc, khu vui chơi, câu lạc bộ đêm không biết bao nhiêu cái.

Mà người kế thừa Long đường đời sau lại càng lợi hại hơn đời trước. Ba của Hiên Viên Diêu chính là một người như vậy.

Dã tâm của ông ta rất lớn, kế tục sự nghiệp của cha mình,

một lòng muốn khuếch trương, bắt đầu bành trướng ra bên ngoài nước

Mỹ.

Bắc Mĩ, Nam Mĩ, châu Âu, sau đó là châu Á.

“Chuyện này cũng không thể che đậy được sự thật tên yêu

nghiệt kia không phải là người tốt.” Trịnh Thất Muội không muốn

nghe Thang Á Nam giải thích nhiều như vậy: “Các người chính là viện

cớ làm điều ác.”

Thang Á Nam trầm mặc, nhìn hai tay mình quả thật dính đầy máu

tươi, cho dù anh ta có tự nguyện hay không: “Tôi mười tám tuổi đã

đến Long đường.”

Đến nay cũng đã mười mấy năm, nhìn Hiên Viên Diêu từ một đứa trẻ trưởng thành đến bây giờ. Tính cách càng ngày càng cổ quái, càng ngày

càng khó đoán. Làm cho anh ta ngày càng không hiểu nổi.

“Có một số việc, tôi không biết phải nói với em thế nào. Trịnh Thất Muội, em vẫn nên đi đi, em không thuộc về nơi này.”

“. . . . . .” Trịnh Thất Muội trầm mặc, nhìn vẻ mặt thành thật

của Thang Á Nam, không biết vì sao, cô đột nhiên có cảm giác tin

lời anh ta nói lúc này là thật tâm, anh ta thật sự muốn cô rời khỏi

nơi này.

“Được. Chờ vết thương của anh khỏi, tôi sẽ đi.”

Thang Á Nam ngẩn ra, trên mặt hiện lên sự kinh ngạc, rồi nhanh

chóng khôi phục nét bình tĩnh: “Em không cần như vậy. Tôi không cần em

ở lại.”

“Tôi muốn ở lại.” Thái độ Trịnh Thất Muội rất kiên định: “Tôi

không phải loại người yếu đuối nhu nhược, anh gọi đến là đến,

bảo đi là đi. Anh nghĩ tôi là ai chứ?”

Thang Á Nam nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của cô, có chút bất đắc dĩ, suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Một tuần. Vết thương của tôi nhiều nhất một tuần là khỏi. Đến lúc đó em có thể đi.”

Trịnh Thất Muội cắn môi, gật đầu thật mạnh: “Được, một tuần, một tuần vết thương của anh khỏi tôi sẽ đi.”

Nét mặt Thang Á Nam giãn ra, nhưng trong lòng vẫn thấy bất an. Nhìn khuôn mặt Trịnh Thất Muội, thời gian ở bên cô chỉ còn lại

có một tuần thôi sao?

Anh ta hẳn là cảm thấy cô phiền phức? Hay là cảm thấy lúc này quá ngắn?

Thang Á Nam không có đáp án. Cũng không muốn nghĩ tiếp, tóm lại

là một tuần. Qua một tuần, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường như

trước.

Tả Phán Tình lại nhận được hồi âm thông báo phỏng vấn của một công ty khác. Thời gian hẹn vào tuần sau.

Không biết lần phỏng vấn thứ nhất có thuận lợi thông qua hay không, cô đều trả lời hết rồi. Hai so với một. Trong hai công ty

cũng sẽ có một cái phù hợp với cô chứ?

Một tuần sau, cô trải qua hai lần phỏng vấn, công ty thứ nhất có

vẻ có thể chấp nhận cho cô sang năm mới đi làm. Còn một công ty khác lại yêu cầu bắt đầu làm việc ngay lập tức.

Tính toán thời gian. Còn chưa đến nửa tháng nữa là đến tết. Tả

Phán