Ring ring
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226655

Bình chọn: 10.00/10/2665 lượt.

ạy vào đánh thức Tả Phán Tình, nói xin

lỗi cô. Nhưng bây giờ cô đang nổi nóng, e rằng không dễ dàng tha thứ cho anh như vậy.

“Chết tiệt.” Dùng sức đấm vào tường một cái, anh hoàn toàn chẳng quan tâm đến đau đớn.

Thảo nào Kỷ Vân Triển đánh anh. Anh thật sự xứng đáng mà.

Nắm chặt hai tay thành đấm, hiện tại không phải là lúc tự trách mình. Tả Phán Tình vừa sẩy thai, anh cần chăm nom cô thật tốt. Anh nhất định

phải cầu xin cô tha thứ cho mình. Nhất định

Cất bước vào phòng bệnh, di động lại reo.

Là Cố Học Mai. Cô đã đến thành phố C. Lúc này cô đang ở trước cửa nhà anh, gõ cửa nhưng không ai trả lời, cho nên đành phải gọi cho hai

người. Cố Học Văn trở vào phòng bệnh liếc nhìn Tả Phán Tình một cái,

thấy cô còn ngủ lúc này mới yên tâm đi đón Cố Học Mai.

“Chị?” Cố Học Văn dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà, tóc Cố Học Mai

hơi ướt, ngồi trên xe lăn nhìn anh. Bên chân cô là một va li hành lý.

“Sao vậy? Em có nhiệm vụ à? Phán Tình đâu?”

“Sao chị có thời gian sang đây?” Cố Học Văn hết sức bất ngờ, chưa trả lời câu hỏi của cô: “Chị cũng không báo sớm một chút, em đến đón chị.”

“Không cần.” Cố Học Mai lắc đầu: “Chị vừa tới thôi, mẹ nhớ các em, bảo chị tới thăm hai đứa.”

Cố Học Mai không nói bản thân cô đã ở thành phố C mấy ngày nay: “Sao? Không mời chị vô nhà à?”

“A.” Mở cửa để Cố Học Mai vào trong, Cố Học Văn bật đèn, nhìn quần áo trên người mình đã ướt hết cả.

“Chị, chị chờ em chút xíu, em đi tắm rửa, thay quần áo cái đã.”

“Ờ.” Cố Học Mai gật đầu: “Chị chờ em.”

Cố Học Văn đem hành lý của cô lên phòng khách, rồi về phòng mình lấy quần áo đi tắm rửa thay quần áo trên người.

Nhìn quần áo trên người, sắc mặt Cố Học Văn vô cùng ngưng trọng, suy

nghĩ nửa ngày, anh đem bộ quần áo ấy quấn lại trong cái túi to, sau đó

ném vào thùng rác bên ngoài.

“Học Văn?” Cố Học Mai nhìn thấy hành động của anh, hơi khó hiểu: “Em làm sao vậy? Phán Tình đâu?”

Đôi vợ chồng son này không phải cãi nhau đó chứ?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hiểu lầm này hai ngày sau sẽ giải quyết. Lập tức tiến vào đoạn truyện khác.

Ví dụ như: Học Văn sẽ làm chuyện冏 gì để Phán Tình tha thứ?

Ví dụ như cuộc sống sau khi về Bắc Đô.

Lại ví dụ như. Học Văn khi nào thì mới nói yêu Phán Tình?

Cùng Tâm Nguyệt, chứng kiến một đoạn tình yêu khác biết thế nhé. Còn Học Mai nữa. Cô khi nào mới biết mình hiểu lầm Đỗ Lợi Tân?

Đáp án sẽ nhanh chóng xuất hiện thôi. Các bạn chờ nhé.

Edit: Wynnie

Beta: Iris & Phong Vũ

Vừa rồi cô phát hiện khuôn mặt Cố Học Văn sưng vù, còn bầm tím cứ như bị người ta đánh vậy. Trên khóe miệng còn có vệt máu, bây giờ tắm ra

vết máu đã không còn, nhưng sắc mặt vẫn khó coi như cũ.

“Học Văn, mặt em bị sao vậy? Ai đánh em à?”

“Em không sao.” Cố Học Văn xoay mặt, có chút xấu hổ, hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện. Anh cũng không biết phải nói sao nữa.

“Chị. Chị ở đây nhé.” Trong lòng Cố Học Văn vẫn đang nghĩ đến Phán

Tình đang nằm viện: “Phán Tình ở bệnh viện, em phải đến đó chăm sóc cô

ấy. Trong tủ lạnh có đồ ăn, hôm nay chị nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau.”

“Phán Tình nằm viện sao?” Cố Học Mai rất bất ngờ: “Sao vậy? Em ấy bị bệnh sao? Bệnh gì vậy?”

“Cũng không phải.” Cố Học Văn không biết phải giải thích như thế nào: “Sáng nay cô ấy không cẩn thận gặp tai nạn giao thông, sau đó bị

thương.”

“Tai nạn?” Cố Học Mai vô cùng kinh ngạc: “Vậy bây giờ em ấy ở bệnh viện một mình sao?”

“Dạ.”

“Đi thôi.” Cố Học Mai ngồi không yên: “Chị không mệt, đưa chị đến thăm em ấy đi.”

“Chị, cô ấy đã ngủ rồi.” Cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.

Ngày nay liên tiếp dồn dập, cũng hơn nửa đêm rồi: “Phán Tình nghỉ ngơi

rồi, ngày mai chị đến thăm cũng được mà.”

“Em ấy không sao chứ?” Đang yên đang lành sao lại xảy ra tai nạn? Rốt cuộc là có nghiêm trọng không? Cố Học Mai thật lòng rất thích Tả Phán

Tình, trong lòng không muốn cô xảy ra chuyện.

Muốn nói là không sao nhưng cuối cùng Cố Học Văn lắc đầu: “Cô ấy sẩy thai.”

Chuyện này, người nhà Cố gia sớm muộn gì cũng sẽ biết, là lỗi của anh, anh sẽ không trốn tránh.

Cố Học Mai hoàn toàn ngây người, sẩy thai?

“Học Văn, em–”

“Đừng nói nữa, chị muốn đi thì đi. Trên đường em sẽ từ từ kể.”

“Được.” Tâm tình Cố Học Mai thoáng cái trở nên vô cùng sa sút, là một đứa bé. Nếu không bị sẩy, thì đó chính là đứa cháu đầu tiên của Cố gia.

Tại sao lại như vậy chứ?

Tả Phán Tình ngủ rất sâu. Có lẽ do mệt mỏi quá độ, có lẽ là đã bình

tĩnh tiếp nhận sự thật. Một đêm này, cô không mộng mị gì. Vẫn ngủ thẳng

giấc đến sáng hôm sau, mới mở mắt tỉnh lại.

Trần nhà màu trắng, tường màu trắng. Quay đầu đi, một giọng nói vô cùng ôn hòa vang lên.

“Phán Tình, em tỉnh rồi à?”

Giọng phụ nữ, Tả Phán Tình mở to đôi mắt nước. Ánh mắt chuyển đến bên cạnh, là Cố Học Mai sao?

“Chị?’

Sao Cố Học Mai lại tới đây?

“Sao chị lại ở đây?” Tả Phán Tình muốn ngồi dậy, Cố Học Mai đè vai cô lại: “Em đừng ngồi dậy. Thấy trong người thế nào? Có chỗ nào khó chịu

không?”

Tả Phán Tình muốn nói gì đó, lại cảm giác miệng khô khốc, Cố Học Mai

như hiểu rõ tình huống của cô, ró