Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224632

Bình chọn: 7.00/10/2463 lượt.

Phán Tình, em phải hạnh phúc đấy.”

“Dạ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Em chắc chắn sẽ hạnh phúc.”

“Tạm biệt.” Kỷ Vân Triển buông lỏng tay ra, ý bảo cô có thể rời khỏi. Tả Phán Tình đứng lên. Nhìn Kỷ Vân Triển. Trong đầu hiểu được bọn họ sẽ không thể quay về như trước kia.

Xoay người, rời xa, chẳng chút do dự.

Ra cửa, nước mắt vẫn không kiềm chế được muốn rơi xuống. Lúc này chiếc khăn tay được đưa tới trước mặt cô.

Edit: Hạ đỏ

Beta: Phong Vũ

Ngẩng đầu, cô liền thấy vẻ mặt Cố Học Văn ngưng trọng nhìn mình.

“Em nói tạm biệt anh ta xong rồi?”

“Dạ.” Tả Phán Tình gật đầu, sụt sịt mũi, nhận khăn tay lau nước mắt. Muốn nói gì đó, lại phát giác cô không nói nỗi.

Cố Học Văn nhìn gương mặt cô đầy nước mắt, sắc mặt nhiễm thêm vài phần tối tăm: “Sao? Rất luyến tiếc à?”

Tả Phán Tình ngẩng đầu, khóe mắt còn vài giọt lệ, cái mũi hồng hồng,

hốc mắt cũng đỏ lên, xem ra ban nãy khóc rất nhiều. Mắt Cố Học Văn hơi

tối sầm, nhìn chằm chằm khóe mắt ngấn lệ của cô, lại lấy thêm khăn giấy đưa tới trước mặt cô.

“Lúc này em không được khóc, có biết không?”

Mắt cô khóc sẽ khó chịu. Lời nói Cố Học Văn phân nửa là trách cứ, nửa kia là đau lòng. Nhìn Tả Phán Tình cứng người bất động, anh chủ động

đưa tay gạt nước mắt cho cô: “Đi thôi, mình về đi.”

Tả Phán Tình cứng đờ, mặc anh ôm mình ra ngoài. Ba mẹ Kỷ Vân Triển

luôn đứng bên cạnh nhìn, không dám nói gì. Nhìn hai người rời khỏi, họ

nhanh chóng vào phòng bệnh.

Lên xe, tâm tình Tả Phán Tình còn hơi khó chịu. Cái loại khó chịu này khiến tim cô đập hoảng loạn. Cô thật sự đã nghĩ, thà rằng Kỷ Vân Triển

xúc phạm mình, còn tốt hơn anh trả giá vô tư thế này, khiến cô thấy áp

lực rất lớn.

Mặt trời càng lên cao ngoài cửa sổ xe, người người đi trên đường, khuôn mặt ai nấy đều vui vẻ, nhộn nhịp.

Tương phản với bầu không khí đó là tâm trạng Tả Phán Tình, vẫn hết

sức suy sụp, nhất thời cô không biết nên nói gì, chỉ ngây ngẩn nhìn bên

ngoài.

Khi chiếc Hummer đi qua quảng trường trung tâm của khu phố, Cố Học

Văn đột nhiên dừng xe lại. Kéo tay Tả Phán Tình, đôi mắt thâm thúy mang

theo vài phần ngưng trọng. Nhìn gương mặt sa sút và hết sức mờ mịt

của Tả Phán Tình.

“Em cảm động?”

“?” Cảm động? Tất nhiên cảm động rồi, một người đàn ông vô tư trả giá như thế, làm sao cô có thể không cảm động?

“Em yêu anh ta?”

“Không.” Lắc đầu, cô đã sớm không yêu Kỷ Vân Triển nữa, ngay từ lúc đầu. Nhưng chỉ vì chuyện này, cô mới càng khó chịu.

“Vậy, khụ.” Mặt Cố Học Văn hiện lên một vẻ mất tự nhiên, hai tay chống trên ghế ngồi, nhìn Tả Phán Tình: “Anh ta vừa rồi nói gì với em?”

Có phải xin cô quay trở lại bên anh ta không? Có phải muốn Phán Tình xum họp với anh ta không? Có thể như vậy không?

“. . . . . .” Tả Phán Tình thoáng sửng sốt, nhìn vẻ mặt căng thẳng

của Cố Học Văn, vốn dĩ trong lòng đang suy sụp đột nhiên có chuyển biến

tốt hơn, là anh đang khẩn trương vì cô sao?

Lắc đầu, cô không biết phải nói sao: “Không có. Anh với em kết hôn rồi, làm sao có thể trở lại bên anh ấy chứ?”

“Bởi vì em không có cách nào tiếp tục ở bên anh ta nữa, cho nên em mới thương tâm như thế phải không?”

Giọng điệu Cố Học Văn hơi chua chát, anh không muốn vậy, chẳng qua khống chế không được loại ưu tư đau xót này vẫn toát ra ngoài

Tả Phán Tình đáng nhẽ nên phủ nhận, nhưng nhìn bộ dạng này của Cố Học Văn, cô bất thình lình không phủ nhận, cố sức gật đầu: “Đúng vậy, em

không có cách nào ở bên anh ấy, cho nên mới đau lòng.”

“Tả Phán Tình.” Một tiếng gầm nhẹ mang theo vài phần cảnh cáo, cô gái nhỏ này xác nhận không sợ chết sao?

“Nhưng mà không sao.” Tả Phán Tình thở dài, vẻ mặt tiếc nuối: “Đời

này thì thôi, em đã hẹn với anh ấy rồi, kiếp sau em sẽ vẫn chờ anh ấy.

Cho nên, anh có thể yên tâm.”

“Hả, kiếp sau?” Cố Học Văn là người vô thần, chưa bao giờ tin quỷ

thần, lại càng không tin luân hồi. Đối với loại thuyết pháp đời trước

đời này cũng vô cùng bài xích.

Đối với anh, chết là hết. Không nên có kiếp sau?

Nhưng lúc này nghe Tả Phán Tình nói vậy, trong lòng anh đột nhiên không tiếp thụ được

“Đúng vậy, kiếp sau.” Tả Phán Tình gật đầu, nghĩ tới Kỷ Vân Triển:

“Kiếp sau, em chắc chắn sẽ không kết hôn sớm nữa, em sẽ chờ anh ấy. Sau

đó cùng anh ấy——”

“Ơ.” Câu nói kế tiếp cũng không nói được. Đôi tay bá đạo nào đó đã ôm thắt lưng cô, đôi môi bá đạo nào đó đã che miệng cô lại. Một người độc

tài nào đó, vẻ mặt ghen ghét.

Nụ hôn vội vã, cướp bóc, không để cho cô một chút khe hở trốn chạy. hô hấp của cô đều bị nuốt toàn bộ.

Tả Phán Tình thoáng sửng sốt, nhìn đôi mắt đố kị của anh, trong lòng

nở ra từng đóa hoa. Hô hấp hơi dồn dập, lồng ngực bị cái ôm mạnh mẽ của

anh làm cho hơi khó thở.

Nhưng tâm tình hết sức tốt đẹp. Vươn tay, cô ôm cổ anh. Tiếp nhận nụ

hôn tỉ mỉ của anh. Mãi đến khi rốt cuộc hai người không thể thở nổi.

Cuối cùng anh mới buông lỏng tay ra, vẻ mặt anh mãnh liệt trừng mắt với khuôn mặt nhỏ nhắn vì anh hôn mà ửng đỏ của cô.

“Không được.”

“?” Hơi thở chưa ổn định, Tả Phán Tình còn chút hổn hển, nhất thời

chưa lấy lại được tinh thần. Nhìn mặt anh, không rõ anh có ý gì.

“Không được


Disneyland 1972 Love the old s