ước. Nhưng cô cố nén
nước mắt lại, sau đó tiếp tục nhìn ngắm hai bên đường.
Người lui tới ở đây đa phần da rất đen,
đàn ông lưng đeo giỏ trúc, giắt dao dài, phụ nữ mặc váy đủ mọi màu sắc,
miệng nhai trầu, có khi cũng nhìn thấy thiếu nữ có làn da khỏe mạnh dáng người thướt tha.
Bên ngoài phố buôn bán, một vài bức
tường bên ngoài tòa nhà viết phiên hiệu của quân đội làm cho người ta
nhìn thấy mà tưởng là doanh trại quân đội.
Trên đường thỉnh thoảng lại có một chiếc xe lái qua, mà những chiếc xe ít ỏi này đều là loại xe việt dã vừa được nhập khẩu về, vừa to vừa uy mãnh. Phần lớn lái xe đều mặc quân phục, mà ngồi trên xe còn có rất nhiều cậu bé không hơn kém Nham Đương là mấy,
đều mặc quân trang, ai cũng súng vác trên vai, đạn lên nòng, võ trang
đầy đủ.
Sơ Vân không chớp mắt nhìn ra bên ngoài
cho đến khi xe ra khỏi trấn nhỏ, chạy cách trấn khoảng hơn 10km, cả trấn bị giấu sau cánh rừng.
“Còn khó chịu không?” Lục Tiến
chậm rãi cho xe chạy vào một căn biệt thự cực kì yên lặng được tường bao quanh, nhìn qua hết sức bình thường, sau đó xuống xe mở cửa bế Sơ Vân
xuống. Sơ Vân khẽ gật đầu, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt, có hơi buồn
nôn.
Nham Đương cũng khiêng vật dụng trên xe nhảy xuống, không nói một lời theo sau hai người.
Lục Tiến bế cô đi thẳng vào trong. Trước cửa lớn có một binh sĩ chạy xe vào bãi đỗ xe ngầm phía sau, cửa lớn
khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Bên ngoài trông mộc mạc nhưng bên trong
biệt thự lại vô cùng xa hoa, có vườn hoa, bể bơi, đài phun nước, khắp
nơi đều rất tinh sảo.
Con đường trong vườn hoa dọc theo biệt
thự được lát gỗ, Lục Tiến bế Sơ Vân lên phòng ngủ chính trên lầu hai của biệt thự. Sau khi nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường gỗ cực kì lớn rồi
chắp chăn mỏng lên, hắn đi chân trần đến bên cửa sổ sát đất kéo bức màn
ra, sau đó chỉnh đèn trong phòng tối lại.
Trên chiếc giường gỗ rộng thênh thang,
cô ngủ thật say, thân thể được đắp dưới tấm chăn mỏng vô cùng nhỏ xinh,
Lục Tiến khoanh tay nhìn ngắm rồi đóng cửa phòng lại ra khỏi phòng. Tâm tình của hắn vô cùng sung sướng. Con mèo nhỏ của hắn vẫn thích hợp với
nơi này hơn.
Sơ Vân không biết tình cảnh hiện giờ của mình là gì, từ sau hôm Lục Tiến đưa cô về đây chỉ nói cô hãy ngoan
ngoãn ở đây chờ hắn về.
Trong vườn hoa lúc nào cũng có thể trông thấy binh lính được trang bị vũ khí đầy đủ đi đi lại lại dọc theo tường bao. Ngay cả cửa chính của biệt thự cô cũng không được tới gần. Cô ở
trong căn biệt thự xa hoa, nhưng chỉ có một mình cô. Hai cô gái người
bản xứ phụ trách việc ăn mặc của cô nhưng hai người họ chỉ dám nói chút
ít tiếng phổ thông với cô.
Trong biệt thự không thiếu thứ gì, cô có thể xem TV, có thể đọc sách, có thể chơi trò chơi, nhưng cô hoàn toàn
không được biết tình hình bên ngoài biệt thự. Chiếc điện thoại đặt ở đầu giường cũng chỉ là số của Lục Tiến.
Lục Tiến đã hoàn toàn ngăn cách cô với
thế giới bên ngoài. Cách vài ngày hắn lại lái xe về biệt thự một lần,
nhưng lần nào cũng có vẻ phong trần mệt mỏi, đến đi vội vàng, trở về
cũng chỉ để ăn với cô một bữa cơm.
Khi cô hỏi Nham Đương cũng chỉ gãi đầu
nói hiện giờ hai bên đã khai chiến, Lục Tiến cùng vài cấp dưới tinh nhuệ trong quân đội đã vài lần tấn công mạnh mẽ thắt cổ quân địch. Sau khi
nghe xong Sơ Vân ngẩn người nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ suốt cả đêm.
Chiến tranh, đã từng là thế giới cách cô rất xa xôi, nhưng mà hiện giờ mỗi ngày lại xảy ra trên mảnh đất cô đang sống. Ở đây, thuốc phiện đại biểu cho sự tài phú, vũ khí đại biểu cho
quyền thế, có được hai thứ này nghĩa là đã có tất cả. Đây là khẩu hiệu
của bọn họ. Ở đây, có logic riêng của bọn họ. Thế giới của hắn cuối cùng cũng không thể giống với thế giới của cô.
***
Thời gian sống trong căn biệt thự xa hoa mà nhàm chán, mỗi ngày Sơ Vân đều ngồi ngẩn người trong vườn hoa, nhưng cuộc sống chán nản cũng không ngăn cách được sự phát triển của cô gái
trẻ. Thỉnh thoảng về nhà nhìn thấy cô, ánh mắt của Lục Tiến đều tĩnh
mịch không thấy đáy. Ngay cả cô tự nhìn mình trong gương cũng cảm thấy
hình như cách vài ngày mình sẽ khác đi. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng càng
ngày càng tinh tế, càng ngày càng yêu kiều. Cô tựa như một nụ hoa sớm
mai còn đọng hơi sương chờ nở rộ, một khi đã nở rộ sẽ như đóa hoa tươi
tắn, đẹp đến mức khiến người ta phải ngạt thở.
Ba tháng sau, rốt cuộc Sơ Vân cũng cầm chiếc điện thoại đầu giường lên gọi.
Tại một cứ điểm, Lục Tiến lại một lần
nữa mang quân đi bình định quân địch nhướn mày móc ra chiếc điện thoại
đang rung. Sau khi kêu người tiếp tục điều tra xem vài nơi hẻo lạnh có
còn người sống không, hắn vác súng ngồi lên đầu một chiếc xe quân dụng
nhấn nút nhận cuộc gọi.
Xung quanh hắn tất cả đều tường đổ vách
xiêu. Bên bờ tường, sau tảng đá, khắp nơi đều có thể trông thấy những
thi thể không còn trọn vẹn.
Nghe thấy lời thỉnh cầu có thể ra ngoài
dạo phố của cô được không, Lục Tiến nhíu chặt lông mày định cự tuyệt
nhưng hắn nhớ tới nửa tháng trước khi về nhà, dáng vẻ của cô tuy vẫn đẹp nhưng không có sức sống, điều này làm cho hắn thấy hơi bất an.
Mặc dù