hỏ đã mất đi cha mẹ, tóm lại sẽ cố chấp hơn người
thường.”
Mất đi cha mẹ… Tần Tuyên Tuyên bỗng dưng nghĩ đến, Đỗ Mộ Ngôn đã mất cha mẹ từ nhỏ, khi còn chưa thành niên đã đi làm công cho người ta. Hắn không
giống cô, từ nhỏ đã được sống trong một gia đình hạnh phúc, quá khứ khi
còn bé có lẽ sẽ tạo cho hắn một chút thói quen và suy nghĩ cố chấp, ham
muốn khống chế và giữ lấy của hắn chắc cũng vì thế mà hình thành.
Không, không đúng, sao cô lại bắt đầu tìm kiếm lí do biện hộ cho hắn rồi? Là
tin lời ba cô, cho rằng Đỗ Mộ Ngôn thật lòng với cô ư?
Tần Tuyên Tuyên hơi không hiểu tâm trạng của mình, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, cô còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng điều gì cả.
Sau khi nói chuyện với Tần Quốc Đống, cô cũng chưa ra quyết định gì ngay
cả, chỉ nói với ông chuyện mình rời khỏi Tụ Mỹ, hơn nữa đã tìm được công ty thiết kế khác, vài ngày nữa có thể đi làm.
Tần Quốc Đống cũng không ý kiến gì với công việc của Tần Tuyên Tuyên cả, chỉ quan tâm hỏi han vài câu rồi trở về phòng.
Tần Tuyên Tuyên nằm trên giường của mình, bắt đầu suy nghĩ đến toàn bộ
những chuyện đã xảy ra từ khi quen biết Đỗ Mộ Ngôn đến giờ.
Những chuyện vốn tưởng đã quên giờ lại lẳng lặng hiện về, so với bất cứ lúc
nào đều rõ ràng hơn. Nếu nói Đỗ Mộ Ngôn lắp đặt máy theo dõi sớm như
thế, vậy thì lần đầu gặp nhau của hai người là do hắn sắp đặt sao? Nhưng mà trước đó cô căn bản chưa gặp Đỗ Mộ Ngôn, cho dù Đỗ Mộ Ngôn nói vừa
gặp đã yêu là thật thì cũng phải là chuyện sau khi gặp cô chứ, cho nên
việc Lý Tái va vào làm bắn cà phê lên người cô, chắc hẳn không phải do
hắn bày ra…
Cố gắng nhớ lại từng chút một, Tần Tuyên Tuyên không xác định được cuối
cùng là việc nào Đỗ Mộ Ngôn cố ý, việc nào là trùng hợp. Ví dụ như vụ nổ mạnh Đỗ Mộ Ngôn cứu cô ở phim trường có phải là do Đỗ Mộ Ngôn sắp xếp
không? Hay như…
Tần Tuyên Tuyên gần như nhảy dựng lên, vẻ mặt kinh ngạc, sắc mặt hơi trắng bệch.
Nếu… Nếu những thứ Tống Kỳ nói với cô là thật thì sao? Nếu nói, Tống Kỳ thật sự bị người ta hãm hại… hơn nữa người hãm hại hắn lại là…
Tần Tuyên Tuyên không dám nghĩ tiếp. Nếu chuyện này thật sự là do Đỗ Mộ
Ngôn sắp xếp, vậy hắn thật quá đáng sợ, người đàn ông như thế cô nghĩ
mình nên tránh thật xa, tuyệt đối không muốn đi bên cạnh hắn. Nhưng thâm tâm cô lại từ chối đón nhận suy nghĩ này, tuy nói Đỗ Mộ Ngôn theo dõi
khiến cô rất giận dữ, nhưng cô không muốn nghĩ rằng hắn thật sự là kẻ vô liêm sỉ như thế. Không, không phải…
Một buổi tối này, Tần Tuyên Tuyên gần như là mất ngủ, đến gần hừng đông mới chợp mắt, cũng may hôm sau cô không cần đi làm, nằm trên giường đến tận giữa trưa, mãi đến khi Đường Vi gọi cô dậy ăn trưa cô mới rời giường.
Ăn xong cơm trưa, Tần Tuyên Tuyên giúp Đường Vi thu dọn bát đũa rồi cùng
nhau xem tivi ở phòng khách. Không lâu sau, chuông cửa vang lên, Tần
Tuyên Tuyên chần chừ một chút, liền ra cửa ngó qua mắt mèo, phát hiện
không phải Đỗ Mộ Ngôn mà là một cậu bé, liền hỏi một câu: “Xin chào,
không biết có chuyện gì không?”
“Là Tần tiểu thư phải không ạ?” Cậu bé kia nói, “Tôi là nhân viên của cửa
hàng hoa Nhan Nghệ, có một vị khách hàng ký gửi một bó hoa cho tiểu thư
ạ.”
Tần Tuyên Tuyên lập tức nghĩ đến, “khách hàng” kia nhất định là Đỗ Mộ Ngôn/
“Rất xin lỗi, tôi không muốn hoa này, mời cậu đi cho.” Tần Tuyên Tuyên không mở cửa, trực tiếp từ chối ở sau cửa.
Trên mặt cậu bé có vẻ khó xử, “Tần Tiểu thư, tôi còn là học sinh, đây là
việc làm thêm của tôi, đưa được một bó hoa sẽ được trích phần trăm, nếu
cô không thích, cũng không thể ký nhận rồi vứt bỏ được sao?”
Tần Tuyên Tuyên không muốn làm người khác khó xử, do dự một chút đành mở cửa.
Cậu bé nhất thời lộ ra nụ cười tươi, đưa bó hoa lớn vào tay Tần Tuyên Tuyên, đồng thời đưa một quyển sổ cho cô ký nhận.
Tần Tuyên Tuyên ký tên của mình rồi nhìn lên trên một chút, hoa này đúng là do Đỗ Mộ Ngôn tặng.
Như sợ cô trả lại hoa, cậu bé thấy cô ký tên xong liền đưa hoa cho cô rồi nhanh chóng chào tạm biệt.
Tần Tuyên Tuyên kinh ngạc nhìn bó hoa trong tay, xoay người về phòng.
“Là ai thế?” Đường Vi nhìn qua hỏi, thấy Tần Tuyên Tuyên ôm bó hoa trong tay, bà dừng một chút, “Là Tiểu Đỗ à?”
“Không phải,” Tần Tuyên Tuyên mệt mỏi lắc đầu, “Là cửa hàng bán hoa đưa đến.”
Tần Tuyên Tuyên đi vào phòng khách, muốn quăng bó hoa vào thùng rác, nhưng
bó hoa này quá lớn mà thùng rác nhà cô lại nhỏ, căn bản không nhét vào
được, cô đành phải quăng nó vào xó nói với Đường Vi, “Mẹ, hoa này tối
vứt ra đường nhé. Con hơi mệt, con về phòng ngủ trưa một chút.”
“Đi đi,” Đường Vi muốn nói lại thôi, không nói thêm chỉ nhìn Tần Tuyên Tuyên trở về phòng.
Hai ngày sau, Tần Tuyên Tuyên không ra khỏi cửa để tránh Đỗ Mộ Ngôn, nhốt
bản thân ở nhà suy nghĩ chuyện giữa hai người, cẩn thận nghĩ lại mục
đích tiếp cận cô của Đỗ Mộ Ngôn.
Nhưng Tần Quốc Đống và Đường Vi thì có gặp Đỗ Mộ Ngôn vài lần, nhưng hai
người đều biết Tần Tuyên Tuyên giận Đỗ Mộ Ngôn cỡ nào, vẫn không cho hắn vào nhà.
Đỗ Mộ Ngôn cách mấy giờ lại cho cửa hàng hoa giao đến một bó hoa lớn, các
loại hoa đủ màu sắc loại