ta nữa, cho nên muốn chúng ta …”
“Em nói đủ chưa?!”
Âm thanh cuồng nộ khủng bố, biểu tình
lãnh lẽo hung tàn, không những dọa Phong Tông Tuyền nuốt luôn lại những
lời định nói, cũng làm An Tiệp Oánh sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt rồi
mới mở miệng nói:
“Đừng nóng, Tông Bình, chúng ta có thể nghĩ cách …”
“Nghĩ cách?” Phong Tông Bình cười lạnh.
“Còn có cách gì mà nghĩ? Mẹ trước kia nghĩ bao nhiêu cách rồi có ích gì
không? Toàn là SHIT! Con còn tưởng mẹ lợi hại, con mẹ nó ngay từ đầu
nghe con thì đã giết quách cái tên Phong Tông Hàn kia rồi, chúng ta cũng không cần ở đây nhặng xị lên thế này!”
“Chúng ta đã muốn động thủ rồi,” An Tiếp Oánh nhẫn nại nói: “Là nó bị tai nạn xe mới …”
“Con nói là lúc anh ta hôn mê!” Phong Tông Bình cắn răng gằn ra từng tiếng.
An Tiệp Oánh lắc lắc đầu.
“Con cũng biết khi xảy ra tai nạn xe
không biết có bao nhiêu người nghi ngờ chúng ta, tuy rằng là nó tự mình
tránh một con mèo mới gây ra tai nạn, người ta lại cho là bằng kỹ thuật
lái xe của nó làm sao có thể không tránh nổi một con mèo mà lại nghi ngờ có uẩn khúc khác, đến cảnh sát cũng yêu cầu chúng ta đến tường trình,
ai biết được liệu có phái người theo dõi chúng ta hay không. Tình hình
đó, chúng ta ra tay được sao?”
Phong Tông Bình nhíu chặt hai hàng lông mày.
“Là người khác ra tay, cũng không phải chúng ta tự mình động thủ.”
“Vậy cũng cần phải liên lạc với đối
phương không phải sao?” An Tiệp Oánh phản bác. “Nếu như là cảnh sát hoặc nhà họ Tang, thậm chí là Vu Khiêm cũng có thể cho người theo dõi chúng
ta, chúng ta lại không thông thạo chuyện này, mà đối phương cũng không
phải thực sự là sát thủ, nào dám chắc cách liên lạc đó là an toàn, không khéo chúng ta lại tự chui đầu vào lưới?”
Phong Tông Bình hết lời.
“Mà căn bản là ai biết nó tỉnh lại thì
biệt tăm biệt tích, vậy có muốn cũng không thể ra tay được?” An Tiệp
Oánh lai nói: “Tình hình sau đó thế nào con cũng biết rồi không phải
sao? Nó vừa trở lại chúng ta liền định ra tay rồi, ai biết được người
chúng ta thuê lại đang yên đang lành thì trả lại tiền cự tuyệt hành
động, tìm hai người khác cũng nhận tiền rồi lại trả lại, sau đó là Hải
Phong bắt đầu xảy ra chuyện, nọi người đều dồn hết tâm trí vào đây, còn
đâu thời gian nghĩ những cái khác nữa?”
An Tiệp Oánh thở dài.
“Lúc đầu là vì Tiểu Tuyền và Cốc Siêu
nên mới mở công ty này, thật không ngờ giờ đây lại biến thành con đường
sống duy nhất của chúng ta.”
“Không phải còn có cổ phiếu của Phong
Thị sao, mẹ, con có 10%, mẹ với anh hai mỗi người có 5%, chỉ cần nhận cổ tức thì chúng ta cũng có thể thoải mái mà sống rồi.” Phong Tông Tuyền
nhắc nhở.
Khóe miệng Phong Tông Bình nhếch lên, hừ lạnh một cái.
“Đàn bà đều nghĩ ngắn, me không đi hỏi
Cốc Siêu xem có phải làm một nhân viên tiểu tốt, nhận cổ tức của em thế
là hài lòng rồi sao?”
Phong Tông tuyền liếc mắt nhìn qua, chỉ
thấy Cốc Siêu bộ dạng không hài lòng, hai môi mím chặt, biểu hiện rõ
ràng không cam tâm tình nguyện.
“Vậy phải làm sao?”
Phong Tông BÌnh trầm lặng cả nửa ngày mới lạnh lùng mở miệng nói:
“Biện pháp tốt nhất, cũng là diệt cỏ tận gốc, giết anh ta.”
“Lại tìm người?” An Tiệp Oánh hỏi.
Phong Tông Bình lắc đầu.
“Tìm người, nếu như lại tìm không được
thì phải tự mình ra tay, dù sao thì cũng nhất dịnh phải khử hắn, nếu
không chúng ta chẳng còn hy vọng gì rồi.”
An Tiệp Oánh nghe vậy không khỏi thở hắt ra một hơi sợ hãi.
“Tự mình động thủ? Trời ạ! Nếu bị tóm thì phải làm sao?”
Phong Tông Bình xoa xoa cằm.
“Anh ta thích lái xe như vậy, nếu có xảy ra tai nạn xe lần nữa thì cũng không tính là gì.”
Hắn âm hiểm gian trá hé miệng. “Đến tiệm sửa xe tìm dây phanh sắp đứt giúp anh ta thay, cảnh sát cũng không tra được cái gì.”
An Tiếp Oánh giật mình a một tiếng.
“Phải, phải! Chỉ cần lúc thay dây phanh
cẩn thận một chút đừng cho người ta phát giác ra, thì chẳng ai có thể
nghi ngờ chúng ta cả.”
“Vậy không cần tìm người chứ?” Cốc Siêu
mở miệng nói. “Anh ta có nhiều xe như vậy, tìm một cái mà không phải
ngày nào anh ta cũng đi, tốt hơn là động thủ với cái xe thường dùng lái
đi chơi, chúng ta lập tức ra nước ngoài, đợi đến lúc xảy ra chuyện chúng ta căn bản không có mặt ở Đài Loan, như vậy thì có thế nào cũng khong
thể đổ lên đầu chúng ta được?”
“Ừ, ừ, có lý, như vậy là hoàn hảo rồi!”
Phong Tông Bình liên tục gật đầu tỏ vẻ tán thưởng, sau đó hỏi lại: “Vậy
Hải Phong cậu định xứ lý như thế nào cho phải?”
“Một là trực tiếp bỏ thôi, dù sao sau này cũng có Phong Thị, Hải Phong cũng không tính là cái gì cả.”
Phong Tông Bình gật đầu.
“Còn có hai sao?
“Hai là bán cổ phần Phong Thị của mọi người đi cứu Hải Phong, sau này có Phong Thị rồi, cũng có cơ hội lấy lại cổ phần.”
“Vậy thì bỏ đi,” Phong Tông Bình không suy nghĩ trực tiếp quyết định. “Không cần phí sức như vậy.”
“Tôi cũng nghĩ vậy,” Cốc Siêu đồng ý nói: “Như vậy chúng ta mới có thể chuyên tâm xử lý chuyện quan trọng.”
Phong Tông Bình hài lòng nở nụ cười.
“OK, theo như tôi biết, Phong Tông Hàn
bình thường đều lái chiếc BMW mui trần, nhưng lúc đi chơi cũng có một
hai