XtGem Forum catalog
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219603

Bình chọn: 7.5.00/10/1960 lượt.

như vậy lại đến đúng hôm nay! Tiểu Tiểu cảm động không thôi, ông trời có mắt a! Lần này, Phương đường chủ nhất định không còn đất diễn!”

Biểu tình của Thạch Nhạc Nhi cũng trầm tĩnh lại. Nàng vươn tay chỉ vào Phương đường chủ, nói, “Bắt hắn lại cho ta…”

“Dạ.” Người tới lập tức lĩnh mệnh, tung người công kích Phương đường chủ.

Ngay trong lúc đó, Phương đường chủ vung “Ế Sát” trong tay lên. Sợi tơ sắc bén vũ động, mọi người đều bị bức lui, không có cách nào tới gần. Sau đó, hắn tung người nhảy tới trước mặt Thạch Nhạc Nhi, vươn tay chế trụ cổ họng nàng.

“Ai dám tiến lên một bước, ta sẽ giết chết nàng!” Phương đường chủ hô.

Quả nhiên, thế công của mọi người ngừng ngay lại.

“Ngươi dám động đến một cọng lông tơ của thành chủ, nhất định ngươi sẽ không được chết tử tế!” Người nọ lạnh lùng nói.

“Hừ! Phô trương thanh thế!” Lực đạo trên ngón tay của Phương đường chủ tăng thêm một phần.

Thạch Nhạc Nhi không khỏi có chút rên rỉ.

Trong tinh thất hoàn toàn yên tĩnh.

Tiểu Tiểu cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Vốn cho rằng đã nắm chắc thắng lợi, tại sao lại còn phát sinh loại biến cố này a! Nàng đang cảm thán người xấu quả nhiên có mệnh sống lâu, đột nhiên phát hiện một chuyện vô cùng đáng sợ.

Ống tay áo bên phải của nàng đang bị túm chặt, mà người túm đó, chính là Thạch Nhạc Nhi.

Khóe miệng của Tiểu Tiểu co rúm lại. Nàng nhẹ nhàng giật lấy tay áo của bản thân, ý định tránh đi. Nhưng xui xẻo là, Thạch Nhạc Nhi túm quá chặt, căn bản không có cách kéo ra được. Vì thế, nàng đứng thẳng ở đó, vô cùng xấu hổ đứng bên trái của Phương đường chủ và Thạch Nhạc Nhi.

Phương đường chủ tất nhiên cũng chú ý tới nàng. Hắn lửa giận công tâm, tay phải chế trụ Thạch Nhạc Nhi, tay trái vung chưởng, chém thẳng về phía Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu nhanh chóng ngồi xổm xuống, tránh thoát một chưởng kia. Nàng khóc không ra nước mắt. Thạch Nhạc Nhi này cũng thật quá đáng, đến lúc này còn muốn kéo theo một cái đệm lưng.

Không được, bằng công phu của nàng, không có khả năng thắng được Phương đường chủ. Chuyện tới nước này, chỉ có kéo dài khoảng cách, khiến hắn không thể công kích bản thân.

Tay trái Tiểu Tiểu rút đoản kiếm ra khỏi vỏ, thuận tay chém về phía bụng của Phương đường chủ.

Chiêu thức âm ngoan độc ác như vậy, tất nhiên là khiến cho Phương đường chủ chỉ sợ mình tránh không kịp. Hắn vội kéo Thạch Nhạc Nhi, xoay người sang một bên.

Tiểu Tiểu vốn tưởng rằng như vậy là có thể thoát thân, cũng không biết rằng Thạch Nhạc Nhi vẫn nắm chặt tay áo của nàng như cũ. Thân hình nàng nghiêng ngả một cái, trực tiếp ngã về phía Phương đường chủ.

Tuy là Phương đường chủ kinh nghiệm giang hồ đầy mình, nhưng quỹ đạo công kích kỳ lạ như vậy, căn bản khó lòng phòng bị. Hắn kinh ngạc một cái, đoản kiếm trong tay Tiểu Tiểu liền đâm về phía ngực hắn.

Hắn miễn cưỡng nghiêng người né tránh, nhưng vẫn như cũ bị đoản kiếm đâm một nhát vào tay trái. Cổ tay hắn buông lỏng, Thạch Nhạc Nhi liền thoát thân.

Tiểu Tiểu nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng túm lấy Thạch Nhạc Nhi, vọt sang một bên.

Mọi người thấy vậy, lập tức tấn công lên.

Phương đường chủ nhổ đoản kiếm trên tay xuống, giận giữ nghênh chiến.

Tiểu Tiểu nhẹ nhõm thở ra một hơi. Đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời a.

Thạch Nhạc Nhi vẫn túm lấy tay áo của nàng như cũ, nhìn nàng, “Ngươi lại cứu ta một lần nữa…”

Tiểu Tiểu sửng sốt, “A?”

Ông trời chứng giám! Nếu không phải nha đầu này sống chết túm lấy tay áo nàng, nàng mới không đứng ở nơi nguy hiểm như vậy đâu nha… May mà nàng phúc to mệnh lớn, bằng không, với cục diện vừa rồi, có mấy cái mệnh cũng không đủ để nàng chết. Chỉ là, hiện tại, nàng có thể nói sao? Tất cả đều là hiểu lầm?

Tính tính, vẫn là đâm lao phải theo lao thôi… Ai…

Lúc Tiểu Tiểu đang bất đắc dĩ cảm thán, bên kia, Phương đường đủ đã dần dần bị đánh xuống thế hạ phong. Dưới trướng thành chủ thành Thái Bình, phần lớn đều là kỳ nhân dị sĩ trong giang hồ, võ công tất nhiên cũng không thể nói chơi. Huống chi, lúc trước Phương đường chủ đã hao tốn thể lực, lại cộng thêm thương tích do đoản kiếm “Phỉ” gây ra, căn bản không thể đối phó với nhiều người như vậy.

Phương đường chủ lui lại mấy bước, thở phì phò, tự biết không có phần thắng. Hắn đột nhiên nở nụ cười, “Hai mươi năm… Ta khổ sở lập kế hoạch suốt hai mươi năm! Thế nhưng đến bước cuối cùng lại thất bại trong gang tấc!” Hắn quay đầu, nhìn Tiểu Tiểu, “Ta thế mà lại bại trên tay ngươi…”

Tiểu Tiểu vô tội kinh khủng, có trời mới biết, từ lúc bắt đầu đến giờ, nàng cũng chưa từng nghĩ muốn phá hư “Kế hoạch hoàn mỹ” của hắn…

Phương đường chủ xoay người, đi vào trong tinh thất, lấy Phương Thiên họa kích kia lên.

“Tư Thần… Còn có chút nữa, còn có một chút nữa, ta có thể có được ngươi. Ta có thể lên làm bảo chủ Anh Hùng Bảo. Ta không bao giờ phải làm một kẻ tiểu bối vô danh nữa. Ta muốn thống nhất thiên hạ, xưng bá võ lâm!… Chỉ còn có một chút nữa thôi…” Thanh âm của hắn tràn ngập thê lương và không cam lòng.

Mà lúc này, Ngân Kiêu tấn công lên, một chưởng đánh mấy chiếc “Tôi Tuyết Ngân Mang” vào trong cơ thể của Phương đường chủ.

Ngân Kiê