g để ý, anh thì có! ” anh bỗng cao giọng nói, làm cô giật mình một cái.
“Em chỉ là không muốn vì tiền mà làm anh phải phiền lòng. ” vòng mắt cô nhanh chóng ẩn đỏ, cúi đầu ấm ức.
“Xin lỗi! ” anh kéo cô vào lòng, ôm lấy cô nhẹ giọng xin lỗi.
“Em không phải vì anh có tiền chi trả chi phí cho chúng ta mà ở bên anh, tình cảm của em đối với anh là thật lòng, em thật lòng yêu anh, thật lòng muốn kết hôn cùng anh sống suốt đời. ” cô kìm không được rơi nước mắt.
“Anh biết! ” anh vỗ về an ủi cô.
“Em cũng muốn bỏ ra, tuy là số tiền của em không nhiều như anh, nhưng ít ra cũng có thể cầm cự một thời gian, cầm cự đến khi chúng ta nghĩ ra cách để giải quyết khó khăn mới thôi, đừng từ chối em có được không? ” cô ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn anh, “tiền của anh, tiền của em có gì khác nhau đâu? Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thì đó là tiền của chúng ta, không đúng sao? ”
Anh thắm thiết nhìn cô, không nói tiếng nào liền cúi đầu hôn cô.
Nước mắt có vị mặn, anh liếm khô nước mắt cô cùng cô chia sẻ vị của nước mắt.
Nụ hôn của anh dịu dàng thương tiếc, mỗi lần anh hôn cô, đều làm cô hồn phách bay bổng, từ dịu dàng trở thành nhiệt tình, từ thương tiếc trở thành cám dỗ, cơ thể cô cuối cùng thất thủ, không tự chủ được phát ra tiếng rên, sau đó cùng anh vương đến cao trào vui sướng.
Kết quả của việc làm tình quá mạnh mẽ là mệt mõi đến ngủ thiếp đi, khi thức giấc, trong phòng một màng tối đen, bên ngoài trời đã tối, chiếc giường to lớn chỉ còn mình cô.
Mở đèn trên đầu giường, đập vào mắt cô là tờ giấy của anh để lại trên bàn, trên đó đơn giản viết —
Anh phải về nhà một chuyến, đợi anh, yêu em Căng.
Nhưng cũng từ đó anh một đi không trở về.
***
Say qua thì biết rượu nồng, yêu qua thì sẽ biết được lòng đau.
Cô đã say rồi cũng đã yêu rồi, cho nên hiện tại cô tuyệt không đụng đến rượu, nhưng còn yêu ……
Ngôn Hải Lam bất giác đưa tay phủ lên nơi tim mình, cảm giác nhịp đập của nó, xác nhận trái tim cô hãy còn đó, nhưng cô cũng không biết tại sao, từ sau khi trả qua mối tình với anh, cô mất đi bản năng yêu.
Đã thấy biển cả nên chê nước thường ? Hay là một lần bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng.
Cho nên cô không muốn yêu tiếp là vì không muốn lại đau lòng nữa?
Thực sự mà nói cô cũng không biết tại sao, chỉ biết mấy năm nay tim cô như nước đã ngừng, sóng cũng không động, người theo đuổi nhiều đến mấy nhiệt tình đến đâu cũng không lay động được tim cô, nếu không cảm giác được trái tim đang đập từng nhịp trong cơ thể, cô còn tưởng là mình không có trái tim.
Chuyện ngày trước, cô không muốn tiếp tục nhớ nữa.
Lắc lắc đầu, cô ngồi dậy vào nhà tắm tắm bù lại cho hôm qua.
Hôm nay khí trời rất tốt, đương nhiên không thể ngủ nướng lại được, chút nữa đây sẽ giặt gra giường, tiện thể chà sàn nhà dọn dẹp nhà cửa luôn.
Cô vừa tắm vừa dự tính, khi cô tắm xong bước ra khỏi nhà tắm, thì đã lên xong kế hoạch cho hai ngày nghĩ cuối tuần nên làm gì, bao gồm cả dọn dẹp nhà cửa, ra siêu thị mua vật dụng, sau cùng là tối mai sẽ về nhà cha mẹ ăn cơm.
Đi đến một nửa, bước chân của cô bỗng ngừng lại, động tác dùng khăn lau tóc cũng dừng lại theo, Ngôn Hải Lam toàn thân cứng lại, không chút sắc máu nhìn chăm chăm vào người đàn ông không biết từ đâu hiện ra, lại còn ngồi ngay trên giường cô nhìn cô mỉm cười —
Khuất Căng !
“Hi! ” anh mỉm cười chào cô.
Cô trừng mắt với anh nửa giây, bỗng dịu mặt xuống lơ đãng nói với bản thân: “Ngôn Hải lam mày đang mơ đó, anh ta không thể xuất hiện trong nhà mày được, tỉnh lại đi. ”
“Em không hề đang mơ. ” anh lên tiếng.
Cô bỗng lập tức ngẩng mặt trừng mắt lại anh, sau đó sắc mặt cô từ từ trở nên lạnh lùng. “Yêu cầu anh lập tức rời khỏi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát nói anh tự ý xâm nhập gia cư người khác. ”
“Chúng ta nói chuyện một chút được không? Hải Lam! ” anh nhìn cô mắt không chuyển hướng, nhẹ nhàng yêu cầu.
“Tôi không quen anh. ” cô quay đầu đi sang chỗ khác.
“Hôm qua em còn níu lấy cổ áo anh nói chúng ta đã từng quen nhau, từng yêu nhau sâu đậm, sao em lại không quen anh được chứ? Hải Lam! Không được nói dối! ” Khuất Căng than thở nhìn cô.
“Nếu như chúng ta từng quen nhau, từng yêu nhau sâu đậm, hôm qua tại quán Bar, sao anh lại hỏi tôi chúng ta có quen nhau không? ” cô mỉa mai cong môi lên nói, lạnh lùng quay đầu lại nhìn anh, “Tôi không nói dối, hôm qua do tôi nhìn nhầm người, chúng ta không quen biết.”
“Nhưng em gọi đúng tên anh Khuất Căng, vậy giải thích sao đây?” anh chỉnh lý lại cô.
“Là trùng hợp thôi!” cô nhún nhún vai, mặc nhiên đáp.
“Ý vậy là anh chẳng những có hình dáng giống người mà em đã từng yêu sâu đậm qua, mà ngay cả tên cũng giống nhau? ”
“Trên đời này những việc trùng hợp xảy ra rất nhiều. ”
“Giống như anh và người ấy đều không thể thoát khỏi mê lực của em, đều bị hấp dẫn bởi em, không kiềm chế được bản thân mà động lòng vì em, đây cũng là trùng hợp sao? ” anh nhìn cô thắm thiết nhẹ giọng nói.
Nhịp tim bỗng chốc đập nhanh lên, nhưng Ngôn Hải Lam vẫn không lay chuyển sắc giọng, mặt không biểu cảm nhìn anh, chỉ nói một câu, “Mời anh
