Old school Swatch Watches
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323002

Bình chọn: 7.5.00/10/300 lượt.

goan ngoãn đừng chạy loạn sao? Giờ vẫn chưa thấy người đâu nữa.

“Hình như đang chơi ở trong vườn hoa.” Quản gia nhỏ tiếng nói.

“Tôi đi gọi cậu ấy vào.”

Xua xua tay: “Đi đi.”

“Tổng giám đốc Phong...” Kiều Nguyên Sinh cực kỳ khẩn trương, sợ hãi mở lời.

“A, anh Kiều, anh không cần lo lắng, hiện tại tôi đâu còn là tổng giám đốc Phong thị.” Phong Long Sinh cười nói.

“Tuổi tác hai chúng ta không chênh lệch lắm, anh cứ gọi tôi một tiếng anh là được rồi.”

“Phong, phong, phong...Anh...” Ông càng thêm lo sợ.

“Con gái tôi...”

Sao bảo đừng lo lắng ông ta ngược lại càng lo lắng hơn vậy. Cười mở miệng

cắt ngang lời ông, để tránh ông lắp bắp quá lại cắn phải đầu lưỡi của

mình.

“Để tôi nói, cô Kiều...”

“Bác Phong gọi cháu Nhung Ngọc được rồi, gọi cô Kiều, cháu không dám nhận.” Hợp lý nói.

“Được.” Hết sức hài lòng với thái độ của cô.

Bốn người kia đối với phản ứng của cô cũng thầm tán thưởng song nhà họ có

việc nhờ Phong thị thì vẫn nên cẩn thận một chút. Nếu cô là người khẩu

phật tâm xà thì bọn họ chắc chắn sẽ không để cô đến gần Vũ Vọng.

Kiều Nhung Ngọc sao có thể không nhìn ra ý đề phòng trong mắt bọn họ. Xem

ra, lời đồn về chuyện tranh đoạt gia sản chắc là sai rồi. Không chút để

tâm, song nhìn vẻ mặt khẩn trương của bọn họ khiến cô càng thêm hiếu kỳ

với vị tổng giám đốc thần bí kia. Có lẽ là một người không tồi.

“Chú Kiều, tuy bốn đứa này chỉ là con nuôi của tôi nhưng tôi coi chúng như

con ruột, luôn đối xử công bằng. Ý tôi là, nếu Nhung Ngọc vừa ý bất kỳ

đứa nào thì tôi vẫn bằng lòng giúp chú.” Tuy muốn tìm vợ cho con nhưng

cũng không thể ép buộc được, nếu con gái người ta thích người khác, ông

sẽ không ngăn cản.

“Cha!”

Bốn người nghe xong liền đồng

thanh rống to. Nếu Vũ Vọng chưa tìm được hạnh phúc thì bọn họ cũng sẽ

không kết hôn, đây là nguyện vọng chung của mọi người. Cô Kiều này, nếu

Vũ Vọng không thích thì bất kỳ ai trong bọn họ cũng sẽ không cưới cô.

“Đừng nói nữa, cứ quyết định vậy đi.” Con trai ngu ngốc, ông không thể vì

người khác gặp khó khăn mà lợi dụng khiến con gái người ta mất đi hạnh

phúc.

“Bác Phong, hay là cứ đợi cậu Phong đến rồi nói tiếp.”

Kiều Nhung Ngọc nhàn nhạt nói. Thật sự, một chút hứng thú với bọn họ cũng

không có ngược lại cô đối với Phong thiếu ngu dại trong lời đồn còn hiếu kỳ hơn. Cô vẫn thích người đơn thuần, đáng yêu, mấy người này, liếc một cái, vẫn là quên đi.

“Được.” Gật đầu rồi im lặng.

“Con gái à...” Kiều Nguyên Sinh kéo tay áo cô, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

Ông cứ tưởng rằng cô chỉ có thể gả cho đứa ngốc kia nhưng giờ nếu có lựa

chọn khác tốt hơn thì ông hy vọng cô sẽ chọn một trong bốn người này.

Người như thế mới xứng với cô, hơn nữa bọn họ cũng có quyền thế trong

Phong thị ông mới yên tâm.

Quay đầu lườm ông rồi không hề để ý

đến ông nữa. Sao cô không biết trong lòng ông đang nghĩ gì nhưng, đối

với người đàn ông của mình , cô đều có tính toán riêng.

“Cha, bác quản gia nói cha tìm con.” Một giọng nói dễ thương chợt vang lên rồi

một tượng đất nhỏ từ bên ngoài chạy vào. Quần áo dính bùn đất còn chưa

nói ngay cả trên mặt cũng nhem nhuốc hết.

Mấy người Kiều Nhung Ngọc nhìn về phía người đến, phản ứng khác hẳn nhau.

Phong Long Sinh nhíu mày nhìn con trai rồi liếc sang quản gia đứng bên cạnh, tạm thời không biết nên nói gì.

Mạnh Triết thì tức giận nhìn anh: “Em vừa nghịch bùn đất ở vườn hoa hả?”

Ngây ngốc gãi đầu, cười đến vô cùng rạng rỡ: “Em đang xới đất để trồng hoa.”

Ba người còn lại chỉ biết lắc đầu, thật hết cách với sự ngốc nghếch của anh.

Vợ chồng Kiều Nguyên Sinh chỉ nhìn lướt qua, tin chắc lời đồn Phong thiếu

là đứa ngốc là sự thật, sau đó lại nhìn về phía Kiều Nhung Ngọc, chờ cô

quyết định.

Kiều Nhung Ngọc nhìn thấy cả người anh toàn bùn đất

lại chẳng hề cảm thấy chán ghét, ngược lại còn thấy anh rất hồn nhiên,

dễ thương. Mỉm cười dịu dàng, hướng anh vẫy vẫy tay.

Phong Vũ

Vọng chỉ vào mình, khó hiểu nhìn cô gái trẻ tuối đang cười vô cùng dịu

dàng kia. Cô thật xinh đẹp, quần áo màu trắng, tóc dài nhẹ bay, trong

đôi mắt to toát ra vẻ ân cần, môi khẽ nhếch, gương mặt búp bê càng nhìn

càng thích.

Sau khi thấy cô gật đầu, mới sợ hãi bước đến gần.

Chưa từng có cô gái nào sau khi nhìn thấy anh còn cười dịu dàng như thế, cho dù nói chuyện rất nhẹ nhàng nhưng vẫn có mục đích riêng. Đứng cách

cô khoảng một bước, nhìn nụ cười của cô lại xấu hổ không dám tiến thêm

nữa.

Ngồi trên sofa, Kiều Nhung Ngọc ra hiệu bảo anh ngồi xổm xuống.

Quay đầu nhìn cha và các anh một chút, sau khi thấy cha khẽ gật đầu mới chậm chạp ngồi xuống trước mặt cô.

Chỉ thấy cô lấy khăn tay từ trong túi xách ra, một tay nâng mặt anh, tay kia từ từ lau sạch bùn đất trên mặt anh.

Động tác của cô hù dọa anh, ngoại trừ cha và các anh thì chưa từng có ai đối xử dịu dàng với anh như thế, anh không nhịn được liền đắm chìm trong nụ cười của cô. Bỗng nhiên, anh hy vọng có thể giữ cô bên mình mãi mãi,

nhưng vừa nghĩ đến tình trạng của mình lại thất vọng cúi đầu, nước mắt

đảo quanh hốc mắt có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Nhìn h