vật trung tâm của gia tộc Phong thị.
“Nếu lựa chọn những
người khác cháu sẽ không làm như vậy, nhưng nếu là anh ấy thì cháu muốn
bảo vệ anh ấy.” Cô tỏ rõ lập trường kiên định của mình.
“Tốt.”
Vỗ tay, cầm tờ chi phiếu trên bàn trà lên: “Chi phiếu này bác nhận, con dâu như cháu nhà họ Phong gia nhất định phải có.”
Mỉm cười, tiếp lời: “Cháu sẽ không bỏ chạy.”
“Vậy cháu có muốn chuyển vào Phong gia luôn không? Tiện thể bồi dưỡng tình
cảm với Vũ Vọng.” Như vậy, cô muốn chạy cũng chẳng được.
A, ông già gian xảo, song cô cũng không quan tâm.
“Có gì không thể chứ.” Dù sao cô cũng không định chạy, nếu chọn anh là
người đàn ông của mình thì cô dĩ nhiên muốn tự mình bảo vệ anh.
Hai người nhìn nhau cùng mỉm cười, có những chuyện chỉ cần tự hiểu trong lòng là được.
**********************************
Phong Long Sinh và Kiều Nhung Ngọc cùng nhau xuống lầu, mọi người bên dưới
khẩn trương nhìn họ, không biết rốt cuộc hai người đã nói những gì.
Phong Vũ Vọng thấy Kiều Nhung Ngọc đi xuống lập tức nhảy lên, chạy đến
bên cạnh, lôi kéo cô.
Mỉm cười nhìn anh, không hề giãy dụa mặc anh lôi kéo.
“Anh Phong...Anh cùng Ngọc Nhi...” Kiều Nguyên Sinh thu lại nụ cười, đứng lên, lo lắng hỏi.
Phong Long Sinh đi đến bên cạnh, nắm lấy tay ông dùng sức lắc: “Chú Kiều, sau này chúng ta chính là thông gia.”
“Hả?” Kiều Nguyên Sinh khiếp sợ, quay đầu nhìn về phía con gái.
Lâm Tuyết có chút ngạc nhiên, bà còn tưởng cô yêu cầu nói chuyện riêng với Phong Long Sinh là muốn từ chối đám cưới này.
Bốn người khác cũng cực kỳ kinh ngạc, liếc mắt nhìn nhau trong lòng đều nảy sinh nghi ngờ. Không phải cô chọn một trong bốn người họ đó chứ?
“Nhung Nhung...” Lắc tay cô, muốn cô chú ý đến mình.
Nhung Nhung? Sao cô vừa mới quay lại đã có thêm một tên gọi đáng yêu như vậy rồi?
“Sao thế?” Quay đầu thấy anh bĩu môi, trong mắt lộ vẻ khó hiểu.
“Thông gia là cái gì?” Anh chưa từng nghe qua từ này, anh hoàn toàn không biết ý nghĩa của nó.
Đưa tay nắm lấy mũi anh, cười nói: “Là em và anh kết hôn rồi trở thành người một nhà.”
Anh sẽ không hỏi cô kết hôn là gì chứ? Vậy cô có thể giải thích cho anh hiểu.
Mũi bị nắm không thể hô hấp được, hai tay liền quơ tứ tung song lại chẳng nỡ đẩy cô ra, đành phải tốn công vô ích giãy dụa.
“Ngọc Nhi, ý con là, con quyết định chọn Vũ Vọng?” Lâm Tuyết hoàn toàn không
ngờ con gái từ nhỏ rất có chủ kiến lại đồng ý đám cưới này.
Kiều
Nguyên Sinh đứng ngẩn người, còn Phong Long Sinh thì vô cùng vui sướng
cười lớn. Bốn người kia lại liếc nhau một cái, nghi ngờ trong lòng càng
sâu.
Cô ấy chọn Vũ Vọng? Không có ý đồ gì chứ?
Kiều Nhung Ngọc gật đầu, thấy anh bởi vì nín thở mà mặt đỏ bừng liền mỉm cười, buông tay.
Anh vội vàng dùng sức hút từng ngụm không khí, có chút ai oán nhìn cô, tủi
thân che cái mũi đỏ hồng: “Nhung Nhung bắt nạt người ta.”
“Anh biết kết hôn là gì không?” Thấy anh chẳng hề phản ứng với từ kết hôn, cô nghi ngờ hỏi.
Vuốt vuốt mũi, gật đầu, rầu rĩ trả lời: “Anh biết.”
Hả? Nở nụ cười, anh thật sự quá đáng yêu mà.
“Là gì, nói em nghe xem.”
“Là em về sau sẽ ở cùng một chỗ với anh, mãi mãi không rời xa.” Anh kiêu
ngạo ưỡn ngực, tay che mũi thả xuống chống ngang hông, hoàn toàn là dáng vẻ của một đứa trẻ đang khoe khoang bảo bối của mình.
Vẻ mặt cùng động tác đáng yêu của anh chọc cho mọi người cười vang.
Vỗ nhẹ tay anh ý bảo anh cúi xuống. Hết cách rồi, anh thật sự quá cao, có
lẽ trí lực anh có vấn đề nhưng thân thể thì hoàn toàn bình thường. Ít
nhất là 185cm, mà dáng người nhỏ nhắn 158cm như cô muốn chạm vào mặt anh hay làm gì đó quả thật quá khó khăn.
Ngoan ngoãn cúi đầu xuống, mở to mắt nhìn cô.
Từ trước đến giờ Kiều Nhung Ngọc toàn bị gọi búp bê, hiện tại cô lại cảm
thấy Phong Vũ Vọng so với mình còn đáng yêu hơn. Cô chỉ có vẻ ngoài dễ
thương chứ bên trong thì hoàn toàn ngược lại. Còn anh, đáng yêu từ trong ra ngoài khiến người ta yêu thích không muốn buông tay.
Cô nâng
mặt anh lên, đặt xuống một nụ hôn trên má rồi vội rời đi. Tuy chỉ đúng
một giây ngắn ngủi nhưng vẫn làm cho mọi người sững sờ đặc biệt là Phong Vũ Vọng. Hoàn toàn ngây người, chỉ có thể lấy tay che má, hai mắt mở
to, cười ngốc nghếch.
Nhung Nhung hôn anh, thật hạnh phúc quá.... Kéo tay anh đi đến trước mặt ba mẹ mình: “Ba, mẹ, chúng ta về thôi.”
“Được.” Lâm Tuyết sực tỉnh rồi đi đến bên cạnh kéo tay chồng.
Phong Long Sinh vẫn nắm chặt tay ông: “Chú Kiều, ngày mai tôi đến công ty chú để bàn chuyện hôn sự.”
“Được.” Kiều Nguyên Sinh vẫn còn khiếp sợ, chỉ có thể ngơ ngác đáp lại.
“Em phải về sao?”
Phong Vũ Vọng chợt tỉnh rồi vội vàng lôi kéo cô. Vừa nghe cô nói phải về nhà
anh liền hết sức khẩn trương, chỉ sợ không được gặp lại cô nữa.
Nắm lấy tay anh, nhẹ giọng dỗ dành: “Em quay về dọn đồ, ngày mai anh qua đón em.”
“Đón em?” Nhất thời không kịp phản ứng.
Bốn người kia lại liếc nhau lần nữa, càng thêm nghi ngờ. Cô muốn dọn vào nhà họ Phong ở?
“Ngốc ạ, ngày mai anh qua đón em, về sau chúng ta sẽ mãi ở cùng một chỗ không rời xa.”
“Thật chứ?”
Nghe xong, anh vui mừng đến khoa chân múa tay,
