người lại nói bốn đứa con nuôi vì muốn tranh đoạt gia sản mà buộc ông từ chức nhường lại cho con trai để bọn họ dễ dàng khống
chế; thậm chí còn nói, bốn người kia tuy là nhận nuôi thực ra chính là
món nợ phong lưu thời trẻ, là con ruột của ông....Đủ loại tin đồn song
Phong thị lại chẳng có bất kỳ ai ra mặt giải thích.
Mà bốn người kia chỉ có thể nói 'Trường Giang sóng sau xô sóng trước', đem lợi nhuận cùng quy mô của Phong thị tăng lên gấp đôi.
Mạnh Triết, 31 tuổi là con cả của Phong Long Sinh. Vẻ mặt nghiêm túc, hiếm
khi cười, xử lý mọi chuyện tỉ mỉ cẩn thận, đối với mấy em trai khác họ
hết mực yêu thương. Trừ mỗi tháng thay phiên nhận chức giám đốc chi
nhánh thì bình thường đều là giám đốc tài chính của công ty.
Đỗ
Vũ, 30 tuổi vẻ mặt suốt ngày cợt nhả điển hình cho kiểu ‘khẩu phật tâm
xà’, thường tại lúc người khác buông lỏng cảnh giác cho một đao chí
mạng. Đảm nhận chức giám đốc bộ phận quan hệ xã hội, cũng thay phiên
nhận chức giám đốc chi nhánh hàng tháng.
Bạch Dật Phong, 30 tuổi, khôn khéo, nham hiểm, chỉ cần là người đã từng tiếp xúc với anh đều
đánh giá anh so với hồ ly còn giảo hoạt hơn. Bình thường, với tính cách
này nhận chức giám đốc bộ phận quan hệ xã hội là hợp nhất, kết quả anh
lại chạy đến giành chức giám đốc bộ phận khai thác khiến mọi người bất
ngờ.
Nhậm Ngã Hành, 29 tuổi, ngã hành ngã tố (tự làm theo ý
mình), người cũng như tên, ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy tuyệt không sợ đắc tội người khác nhưng có thể nói là người dễ nói chuyện nhất
trong bốn vị tổng giám đốc Phong thị. Bình thường giữ chức tổng giám đốc công ty hàng không.
Thật ra, cô không mấy để ý đến Phong thị ra
sao cũng chẳng quan tâm rốt cuộc là mình phải gả cho ai, cô đều có biện
pháp đối phó.
“Con gái yêu...”
Kiều Nguyên Sinh lo lắng
nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô. Nếu không phải vì gần 10 nghìn công nhân
kia thì ông sẽ chẳng đồng ý hy sinh hôn nhân của con gái bảo bối để giữ
lại công ty. Nhưng ông không thể ích kỷ như thế, để cho những người vất
vả hơn nửa đời người kia cứ như vậy mà thất nghiệp, mất đi chỗ dựa lúc
tuổi già.
Lâm Tuyết kéo tay chồng ý bảo đừng nói nữa. Con gái từ
nhỏ đã rất có chủ kiến, mới sáu tuổi đã kiên trì muốn một mình sang Mỹ
du học, đi suốt 13 năm, hiện tại cũng 20 rồi hẳn là biết bản thân muốn
cái gì.
Trong lòng thở dài không nói thêm gì nữa. Lộ ra nét mặt già nua, trong mắt tràn đầy không nỡ.
******************************
Xe tiến vào một biệt thự sang trọng, Kiều Nhung Ngọc xuyên qua cửa xe cẩn
thẩn đánh giá tất cả. Không hổ danh là Phong thị, ô tô đi từ cổng đến
nhà chính phải mất hơn 5 phút, ở nơi tấc đất tấc vàng như Dương Minh Sơn có lẽ cũng chỉ có vài người mới mua nổi một mảnh đất lớn như vậy.
Mà phong cảnh dọc theo đường đi thì khỏi phải nói. Một hàng tùng xanh dọc
hai bên đường khiến cho người ta cảm thấy vừa trang nghiêm lại không mất đi vẻ thân thiết.
Tuy không thấy rõ cảnh sắc phía sau hàng cây
nhưng cô vẫn có thể nhìn ra chúng được bố trí rất tỉ mỉ. Có cơ hội, cô
hy vọng có thể từ từ thưởng thức.
Xuống xe đi vào nhà chính, cô
đối với vẻ ngoài khí phách âm thầm tán thưởng. Toàn bộ tòa nhà chính là
phong cách châu Âu thời trung cổ, tường ngoài chỉ quét lớp sơn màu trắng làm cho người ta có cảm giác cổ kính xen lẫn hiện đại.
Ai, bề ngoài như vậy, tin rằng bên trong sẽ càng xa hoa.
Quả nhiên, vừa bước vào đã có người hầu dẫn bọn họ tới phòng khách. Dọc
theo đường đi, có thể thấy được đồ cổ khắp nơi, giữa đại sảnh chùm đèn
thủy tinh treo cao, sàn đá cẩm thạch trơn bóng khiến người ta âm thầm
tán thưởng. Trang trí bên trong cũng giống như bên ngoài thật khiến
người ta kinh ngạc. Quý khí mười phần song vẫn không cảm thấy phô
trương.
Nhà họ Kiều cũng xem như là công ty nổi tiếng Đài Loan
song so với Phong thị hoàn toàn không đáng nhắc đến. Vợ chồng Kiều
Nguyên Sinh bị tiền tài và quyền thế của Phong thị làm cho khiếp sợ.
Vừa bước vào phòng khách, đã thấy có người ngồi chờ. Kiều Nhung Ngọc nhìn lướt qua rồi thầm đánh giá địa vị của từng người.
Lớn tuổi nhất, vẻ mặt nghiêm túc, nói năng thận trọng hẳn là người sáng lập Phong thị - Phong Long Sinh, còn bốn người trẻ tuổi kia chắc là bốn
người con nuôi trong truyền thuyết của ông. Chỉ có điều chưa thấy vị
tổng giám đốc thần bí đương nhiệm của Phong thị đâu.
Sau khi ba
người ngồi vào chỗ của mình, ánh mắt quan sát của năm người kia đều
hướng về phía cô. Cô không mấy quan tâm, tự nhiên ngồi xuống mặc cho bọn họ đánh giá, ngược lại ba mẹ cô đều bị ánh mắt sắc bén dọa đến run sợ.
Phong Long Sinh mỉm cười, rất hài lòng với biểu hiện của cô. Cô gái này, có
gương mặt trẻ con, đôi mắt to, miệng anh đào nhỏ xinh, ngũ quan tinh xảo hoàn toàn là một kiệt tác của thượng đế.
A, ấn tượng đầu tiên
của người khác về cô là đáng yêu nhưng nhìn cô đối mặt với ánh mắt
nghiêm khắc của bọn họ mà mặt không đổi sắc, xem ra cô không giống như
bên ngoài, khiến người ta có cảm giác không thể khinh thường.
Ra hiệu cho quản gia đứng phía sau cúi xuống: “Cậu chủ đâu?”
Chẳng phải đã bảo nó hôm nay n