“Ba, ba vừa nói gì?”
Trong một khu nhà cao cấp ở Dương Minh truyền ra một giọng nói mềm mại, thanh âm đáng yêu mới nghe qua còn tưởng là của bé gái 12, 13 tuổi, ai ngờ âm thanh đó lại được phát ra từ miệng một cô gái vừa tròn 20.
“Ba...Ba vừa nói...Ba giúp con tìm chồng...”
Chủ nhân khu nhà này, Kiều Nguyên Sinh ấp úng lặp lại lần nữa. Đối với cô
con gái này, ông vừa thương vừa sợ, ai biết chọc giận cô thì sẽ bị trừng phạt như thế nào.
Ông cũng đâu muốn cô nửa năm không để ý đến
mình nhưng lần này ông thật sự hết cách. Ai bảo ban đầu ông không nghe
cô khuyên nhủ, đem toàn bộ tiền đổ vào nhà máy ở đại lục, kết quả một
trận phong ba bất ngờ ập đến khiến mình tổn thất nghiêm trọng.
Tổn thất trên 100 triệu, trừ tuyên bố phá sản gần như không còn đường nào
khác. Lúc này, Phong thị đưa ra yêu cầu kết thông gia còn sẵn lòng giúp
đền bù tổn thất, ông như bị ma ám liền gật đầu đồng ý. Còn, còn định
luôn cả ngày cưới, là ngày 15 tháng sau nữa.
Hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn ông.
“Ba ở đại lục tổn thất tổng cộng bao nhiêu?”
Ba ngốc này, lúc đầu không nghe lời cô, cứ khăng khăng làm theo ý mình, giờ thua lỗ lại định bán nữ cầu vinh.
“Xấp...Xấp xỉ...Xấp xỉ...90 triệu....” Xấu hổ quá!
Ông vừa dứt lời, cô gái trẻ tuổi, con gái một của Kiều Nguyên Sinh, Kiều Nhung Ngọc liền nổi giận đạp ông một cái.
May mà mẹ lập tức kéo cô ra, nếu không thì một đá kia chắc chắn dừng lại
trên người Kiều Nguyên Sinh đang vừa xấu hổ vừa chột dạ. Còn ông đuối lý nên càng không dám tránh.
“Con gái yêu, bớt giận đi.”
Nữ chủ nhân nhà họ Kiều – Lâm Tuyết kéo con gái bảo bối ra vội vàng khuyên nhủ. Tuy bà không đồng ý với quyết định qua loa của chồng nhưng ai bảo
ông đã đáp ứng người ta rồi, mà lấy tiền tài cùng quyền thế của Phong
thị chắc chắn sẽ không cho phép bọn họ đổi ý.
“Ba được lắm, không nghe lời con đem toàn bộ tiền đầu tư vào đại lục, giờ thì tốt rồi, thua lỗ còn định bán con để đền bù thiệt hại.”
Thật tức chết cô mà!
“Ba...Ba đâu có bán con...”
“Ba còn nói nữa! Đây chẳng phải là bán con thì là gì!” Vẫn còn dám chối.
“Con gái à, con nghe mẹ nói, nghe xong lại tức giận tiếp được không?”
Đừng nhìn dáng người cô nhỏ nhắn, thanh âm đáng yêu như trẻ con, khuôn mặt
dễ thương như búp bê nhưng khi tức giận có thể so sánh với núi lửa phun
trào.
Nhìn mẹ đang cố gắng xin cho ba, cuối cùng đành gật đầu, nghe xem bà muốn nói đỡ cho chồng thế nào.
“Con à, tuy ba con đã đáp ứng Phong thị còn tự ý quyết định ngày cưới nhưng
ông ấy cũng đã nói trước sau khi con đi gặp đối phương nếu không đồng ý
liền hủy bỏ thỏa thuận, cùng lắm thì chúng ta tuyên bố phá sản rồi sống
khổ qua ngày. Nếu con đồng ý bọn họ mới tuyên bố ra ngoài.”
Bà vừa nói, Kiều Nguyên Sinh ngồi bên cạnh liền ra sức gật đầu.
“Ý mẹ là, muốn con đi gặp đối phương?”
Phong thị lại đồng ý yêu cầu của ông đơn giản thế sao? Ai, không đơn giản thế đâu....
“Đúng, đúng, đúng...” Dưới cái trừng mắt hung dữ của cô, lập tức im lặng chẳng dám nói chen vào nữa.
“Đúng vậy, con xem....” Lâm Tuyết dịu dàng nhìn cô.
Ai, nếu ba đã đáp ứng rồi thì đành vậy thôi.
“Được, con đi.”
Nói thật, cô không hề quan tâm đến 90 triệu kia, tự cô cũng có thể bù vào.
Thế nhưng, cô không muốn để ông biết mình làm gì ở nước ngoài nên mới
không hỗ trợ từ đầu.
Thật không ngờ, ông còn có thể dựa vào quan hệ thông gia để giải quyết vấn đề, quả là bội phục ông.
Quên đi, cứ đi gặp xem nếu không đồng ý sẽ nói sau. Phong cảnh thanh nhàn, Dương Minh Sơn vĩnh viễn là nơi người có tiền sống nhiều nhất Đài Loan, có thể bắt gặp rất nhiều biệt thự và xe thể thao nhập khẩu cao cấp ở
đây. Thế nhưng, với những người từ bé đến lớn rất ít sống ở Đài Loan mà
nói thì cũng chẳng mấy hiếm lạ.
Kiều Nhung Ngọc quanh năm đều
học ở nước ngoài, trừ kỳ nghỉ thì rất hiếm khi về nhà. Mà lần này, cô dự định ở lại Đài Loan lâu dài.
Ba ngốc, ban đầu không nghe cô cứ
cố chấp đem toàn bộ tiền đầu tư vào công ty đại lục, một trận phong ba,
thua lỗ hết để lại một đống hỗn loạn hại cô không thể không từ Mỹ quay
về. Giờ thì tốt rồi, vì không để ông phá sản cô đành phải tham gia buổi
xem mặt trá hình này.
Dựa vào tin tức thu thập được trong mấy ngày qua, cô đối với Phong thị cũng biết được chút ít.
Phong thị, do tổng giám đốc tiền nhiệm Phong Long Sinh tay trắng dựng lên.
Hiện nay đã tham gia vào giới tài chính, bất động sản, truyền thông, vận tải biển và nhiều ngành khác, mà mỗi sản nghiệp đều đứng đầu các ngành. Trong thời gian khủng hoảng tài chính, phần lớn công ty Đài Loan đều ít nhiều bị ảnh hưởng, chỉ có Phong thị tại thời điểm đó là thu vào không
ít lợi nhuận, được xem như một kỳ tích trong giới thương nghiệp.
Mà kỳ quái nhất là, sau khi Phong Long Sinh về hưu vị trí tổng giám đốc
liền giao cho con trai độc nhất của ông đảm nhận. Tuy vậy, nhưng Phong
Long Sinh vẫn nhận bốn người con nuôi thay phiên nhau ngồi lên vị trí
tổng giám đốc xử lý mọi chuyện.
Về chuyện này, bên ngoài có rất
nhiều lời đồn. Có người nói Phong Long Sinh một đời cơ trí lại sinh ra
một đứa bỏ đi;