oàng Cung Đa Lị muốn tuyển 30 người hầu.
Lần tuyển chọn này, điều kiện đi kèm rất hấp dẫn, chỉ cần người trong nhà nguyện ý, thậm chí người nộp đơn chưa đủ tuổi vị thành niên cũng được.
Nếu như. . . . . . Nếu như cô rời đi cái nhà này, mẹ sẽ không sợ cô bị ba mới khi dễ, cũng không cần lo lắng cô không thể tiếp nhận. Không cần cự tuyệt Lai Nhĩ nhiều lần cầu hôn như vậy.
Cái ý nghĩ này ở trong đầu Cố Mạt Lị rất nhanh biến mất, cô lại rất dứt khoác ra một quyết định trọng đại, cô muốn làm người hầu của Hoàng Thất!
Khi cô đem quyết định của mình nói cho cả nhà nghe, lại bị mọi người phản đối kịch liệt.
Cô dùng thời gian sáu ngày thiết phục mọi người mới miễn cưỡng đồng ý.
"Con chỉ là muốn rèn luyện mình, qua mấy năm sẽ trở lại, huống chi đợt tuyển chọn lần này, Hoàng thất đối đãi hậu hĩnh như thế, hưởng ứng lệnh triệu tập không biết bao nhiêu người, qua tuyển chọn gắt gao, con có trúng tuyển hay không còn không biết, mọi người hãy để cho con đi thử một chút, coi như để cho con làm quen đi." Cố Mạt Lị mặc dù mới mười hai tuổi, nói chuyện rất ra dáng người lớn.
Cuối cùng, cuộc tuyển chọn chấm dứt cô được lênh triệu tập, thuận lợi trở thành người hầu trong 30 người trúng tuyển.
Hoàng cung có đưa tới hiệp ước, bởi vì cô chưa đủ tuổi, thân là người giám hộ, mẹ cô liền kí tên cho cô.
Khi đó, có người hỏi cô muốn kí hiệp ước bao lâu, cô trả lời mười năm.
Như vậy khi kết thúc hợp đồng, cô lúc đó là hai mươi hai tuổi rồi, đã có một số tiền để dành, khi cô rời khỏi Hoàng cung về lại gia đình, cô cũng có thể cho mẹ khoản tiền này.
Mặc khác, đến lúc đó cô đã trưởng thành, mẹ cũng liền không cần lo lắng cho cô có bị cha ghẻ ức hiếp hay không hoặc là cô có chấp nhận người cha đó hay không.
Mười năm nay, không có cô ở bên cạnh mẹ, mẹ có thể cùng Lai Nhĩ tiên sinh kết hôn, sau đó hai người trải qua cuộc sống hạnh phúc.
Có Lai Nhĩ tiên sinh và dì ở cùng với mẹ, cô cũng không cần quan tâm nhiều, cô có thể chuyên tâm làm công việc trong Hoàng cung.
Lúc đầu khi cô mới vào cung, cô không quen cô luôn luôn nhớ mẹ, nhưng dần dần, cô liền thích ứng với cuộc sống bận rộn trong nội cung.
Chỉ chớp mắt, mười năm cũng sắp qua, trong cung cô vẫn an phận thủ thường, chớp mắt đã qua mười năm, bởi vì ăn ở đều ở trong cung, cơ hồ cô không có cái gì cần dùng tiền, công chúa trong cung bọn họ còn thường cho cô quần áo của các cô ấy, cho nên cô đem mỗi thánh tiền lương đều cất đi.
Hoàng thất đối với những người giúp việc rất tốt, mỗi vị bọn họ sẽ cho cô mười lăm ngày nghĩ, nhưng Cố Mạt Lị lại không sử dụng những ngày nghĩ này.
Không phải cô không muốn về thăm mẹ, trên thực tế cô ngay cả nằm mộng cũng muốn. Nhưng cô sợ chính mình gặp rồi, liền không muốn chia tay.
Vì vậy, cô thà không gặp, dù sao họ đều có tin tức lẫn nhau, biết cuộc sống của mẹ rất tốt, đối với cô như vậy là đủ rồi.
Cô không bao lâu nữa sẽ có thể trở về nhà, trở lại bên cạnh mẹ, đến lúc đó, cô sẽ không chia cách mẹ nữa.
Cố Mạt Lị không cầu gì hơn, chỉ là muốn người một nhà cùng nhau đoàn tụ.
Mười năm xa nhà, cô vẫn thủy chung như một.
Nếu như nói, có cái gì bất đồng, đó chính là ước hẹn bốn năm trước, ngày hôm đó sinh nhật mười tám tuổi của cô. Cô còn nhớ rất rõ ràng, khi đó cô đang quét dọn phòng của Tứ điện hạ, đột nhiên, có người ở phía sau ôm chặt cô.
"Tiểu Mạt nhi của anh, anh nghĩ muốn em, em có nguyện ý đem chính mình giao cho anh không?"
Là Tứ Vương Tử! Anh đột nhiên thổi khí nóng lên mặt cô, làm cho cô hoảng hốt.
Tim đập mạnh và loạn nhịp, cô liền gật đầu với anh.
Cô không cho là mình có thể cự tuyệt anh, cô chỉ là người hầu, mà anh là chủ nhân của cô. Bổn phận của người hầu không phải là làm vui lòng chủ nhân sao? Cô thủy chung cho là như vậy.
Cho nên, anh muốn cô, cô liền cho. Chỉ là, cô không ngờ kết quả sẽ là như vậy, anh không dịu dàng với cô, anh làm cho cô đau đớn.
Cô tuyệt vọng kêu anh hãy dừng lại, nhưng anh không ngừng tổn hại cô, cô liền chạy trốn, anh liền đuổi theo.
Sau đó, anh nhìn thấy cô khóc, anh hôn cô, anh bắt cô phải làm ra đảm bảo với anh, thân thể của cô chỉ có thể thuộc về anh.
Anh muốn lời cam đoan từ cô, cô cũng chấp nhận.
Từ đó về sau, ban ngày, khi không có ai cô sẽ bị anh kéo tới chổ không người điên cuồng ân ái; buổi tối, anh sẽ lẻn vào phòng của cô, cho Mai Địch ăn thuốc ngủ, cùng cô suốt đêm ân ái.
Cô vẫn cho là quan hệ của bọn họ sẽ không có người khác biết được.
Nhưng quan hệ của bọn họ chỉ kéo dài tới nữa tháng thì nhị công chúa tới tìm cô. Vào thời điểm đó, cô ấy tự nhiên kéo cổ áo cô ra, nhìn vào dấu hồng ngân trên ngực và cổ cô, cười ra tiếng, " Vết hôn nhiều như vậy, anh tư của ta thật mãnh liệt nha?"
Cô không biết tại sao nhị công chúa lại phát hiện ra chuyện đó, là trong lúc vô tình bắt gặp? Hay là Tứ Vương Tử nói cho cô ấy?
Cố Mạt Lị cúi đầu, đỏ mặt.
"Hai người tại thời điểm đó, anh tư có mang bao cao su không?" Bao cao su? Cố Mạt Lị nhìn cô không hiểu.
Tắc Bố Lệ Na nhìn vẽ mặt khờ dại của Mạt Lị, cô muốn trợn trắng mắt lên, cô không biết nha đầu này sẽ có bộ dáng như vậy.
Trong đám người hầu
