uả táo.
"Phải hay không?" Anh hỏi lần nữa.
"Điện hạ. . . . . ."
"Trả lời anh." Anh chợt buông lỏng cánh tay ra, đặt cô xuống, anh muốn nghe được câu trả lời của cô.
"Nếu như anh thật sự là yêu em, như vậy em cũng là yêu anh." Cố Mạt Lị đứng trước mặt của anh, ngẩng mặt, bốn mắt cùng anh giao nhau.
Bốn phía trừ bọn họ ra bên ngoài cũng không có ai, cũng không có những âm thanh khác. Chung quanh một mảnh an tĩnh, chỉ có giọng nói của Cố Mạt Lị.
"Anh đương nhiên thích em!" Vẻ mặt Kiệt Tư La hết sức nghiêm túc, "Tiểu Mạt nhi, chẳng lẽ anh phải moi trái tim của anh ra, em mới tin anh hay sao."
Cố Mạt Lị vội vàng lắc đầu, "Không, Mạt Lị không cần anh giao trái tim ra, Mạt Lị chỉ là. . . . . . Chỉ là muốn anh thật sự thích em." Cô mở miệng than nhẹ: "Điện hạ, anh. . . . . . Thật ra một chút cũng không biết, Mạt Lị cũng chưa từng cùng bất luận kẻ nào nói qua, thật ra ngay từ lần đầu tiên nghe anh đánh đàn, Mạt Lị cũng đã. . . . . . Cũng đã. . . . . ."
"Cũng đã như thế nào?" Anh khẩn trương hỏi tới, lòng anh không ngừng nhảy loạn. Làm như anh đã dự đoán được cô sẽ nói những gì.
Cố Mạt Lị đỏ mặt, câu nói kế tiếp cô căn bản không thể nào nói ra được, chỉ có thể thẹn thùng đem đầu cúi xuống, không dám nhìn anh.
"Sẽ không phải là. . . . . . Sẽ không phải là em lần đầu tiên nghe anh đánh đàn em liền thích anh, có phải hay không?" Kiệt Tư La tâm tình sục sôi làm ra giả thiết, đáy mắt anh bắt đầu gợn sóng.
Mặt Cố Mạt Lị nhìn xuống đất, cô cực kỳ xấu hổ gật đầu.
"Ha ha, tiểu Mạt nhi, thì ra là lần đầu tiên em nghe anh đánh đàn thì em đã bị anh mê hoặc rồi." Tâm tình Kiệt Tư La cực kì hưng phấn, huơ tay múa chân nói: "Em lần đầu tiên nghe anh đánh đàn vậy cũng chính là lần đầu tiên em nhìn thấy anh, nói như vậy, chẳng lẽ em đối với anh cũng vừa thấy đã yêu hay sao?"
"Cũng?" Cố Mạt Lị sửng sốt, bật thốt lên hỏi.
"Ách. . . . . ." Anh tự biết mình nói nhiều lời, trong lúc vô tình lại tiết lộ bí mật của mình, không thể làm gì khác là nói với cô: "Đúng vậy, anh lần đầu tiên gặp em, cũng là đối với em vừa thấy đã yêu, tiểu Mạt nhi, chúng ta không phải rất ăn ý sao?" Ban đầu ở trong vườn hoa, lần đầu tiên anh nhìn thấy cô trong đám người, anh nhìn cô không ngừng, anh nhìn chằm chằm cô, chỉ là cô không biết mà thôi.
"Nhưng khi đó em mới mười hai tuổi!" Cố Mạt Lị đỏ mặt, lông mày cô khẽ nhíu lại.
"Mười hai tuổi thì thế nào? Nó có thể ngăn cản anh thích em sao?"
Lông mày Cố Mạt Lị hơi giản ra, ngay sau đó cô lộ ra nụ cười yếu ớt, kéo tay trái của anh, chuyên chú nhìn anh, "Điện hạ, anh biết không? Đôi tay của anh là đôi tay tuyệt vời nhất trên thế gian này, Mạt Lị lần đầu tiên nghe được đã bị anh thu phục mất tâm hồn, tiếng đàn của anh đi sâu lòng người, làm cho em cực kì xúc động."
Đem tay trái của anh đặt vào vị trí trái tim của mình, "Mạt Lị thích anh, nhưng là nhiều năm qua, Mạt Lị cũng chỉ dám vụng trộm thích anh, em không hi vọng đều gì, bởi vì em biết rõ khoảng cách của em và anh, em không dám thổ lộ."
"Anh thường nghe người ta đều nói đôi tay của anh cũng như vậy, tuy nhiên nó không làm cho anh vui vẻ nhưng hôm nay nay, anh cảm thấy rất vui, anh hiện tại rất may mắn, nhờ có đôi tay này, nó mới có thể thu phục được trái tim của em, anh thật là hạnh phúc." Kiệt Tư La mỉm cười, "Chỉ là, bây giờ em không cần vụng trộm thích anh nữa, em có thể công khai trắng trợn thích anh."
"Trắng trợn. . . . . . Thích?"
Kiệt Tư La dời tay trái của mình xuống thêm chút nữa, cầm một bên ngực cô lên, "Tỷ như bây giờ em và anh lên giường, em sẽ xem biểu hiện của anh, muốn biết anh có yêu thích em hay không, chỉ cần em xem biểu hiện của anh là biết được!"
Cố Mạt Lị đỏ mặt.
Anh bế cô lên. Anh cười, anh ôm cô về phòng, đẩy cửa phòng ra, đóng cửa lại.
Cửa phòng vừa đóng lại, Tắc Bố Lệ Na từ hành lang bên kia đi ra, nhìn Cù Diên Khiếu, "Anh đoán xem, bọn họ lúc nào mới có thể ra?" Cù Diên Khiếu lắc đầu.
"Em đoán là trưa mai." Tắc Bố Lệ Na tiếp tục nói: "Anh đoán xem, anh tư có thổ lộ với cô ấy chưa?"
Cù Diên Khiếu vẫn là lắc đầu.
"Đàn ông các anh, tại sao lại so đo với phụ nữ của chúng tôi chứ? Yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu, đơn giản cỡ nào, nhưng vì cái gì lại cứ cố ý muốn gạt người ta? Chẳng lẽ, làm như vậy, mới thú vị hay sao?" Tắc Bố Lệ Na nói xong lời cuối cùng tựa như có chút kích động, thanh âm cũng cất cao, ngoài mặt là nói Kiệt Tư La, nhưng lại đang ám chỉ một người khác.
Cù Diên Khiếu chỉ là lắng nghe, mặt không có chút biểu tình.
"Đi thôi." Cô nhìn căn phòng đang đóng cửa, cô chán nản quay người đi.
Bên trong gian phòng, hai người đang nằm trên giường ngủ cực lớn của Kiệt Tư La.
Hai thân thể chặt chẽ quấn vào nhau, thân hình nhỏ nhắn của cô bị đè ở phía dưới, cô cầu xin tha thứ, đối phương cũng không có dừng lại, mà lại càng ra sức tấn công mãnh liệt.
Người ở trên đang chủ động công kích, người phía dưới đang bị động chịu đựng, thỉnh thoảng truyền ra âm thanh nam nữ đang ân ái.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp chiếu khắp cả vùng đất, chim con vui sướng hát vang.
Trong hoàng cung những hoàng tử