m Trụy Nhi giao cho Mã Thống đang chạy tới: “Đi thư viện Ni Sơn, giao nàng cho Bạch Hằng. Sau đó đi đại doanh Mã gia, dẫn người tới phía bắc đỉnh núi hội hợp với ta!” Nói xong, một tiếng huýt sao vang lên, một con ngựa đen phi tới, Mã Văn Tài phi thân lên ngựa, phóng về phía bắc.
“Thiếu gia!” Mã Thống nhìn bóng lưng thiếu gia nhà mình, lại nhìn Trụy Nhi hơi thở yếu ớt trong ngực, lòng căng thẳng, cũng không biết là lo lắng cho ai, cuối cùng chạy về phía thư viện Ni Sơn. Edit: Tiểu Ngân
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Diệp Quân Lan mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm thấy cả người đau nhức, nhất là phần cổ đặc biệt đau đớn. Ngọc Vô Hạ, Trụy Nhi. . . . . . Diệp Quân Lan sửng sốt, cười khổ, hình như nàng bị bắt cóc rồi, nhưng không bị trói. Đánh giá chung quanh một phen, gian phòng này hiển nhiên không so được với Thính Hương Thủy Tạ, nhưng cũng không tính là kém, ít nhất không phải nơi mà một tù nhân cấp bậc thấp như nàng có thể được ở, trong lòng lại suy nghĩ một phen.
Hơi híp mắt lại, thoáng cái đầu óc thanh tỉnh, kìm chế thương cảm trong lòng, thân thể buông lỏng, âm thầm cảnh giác.
“Mã phu nhân tỉnh rồi?” Một giọng nói hùng hậu vang lên, sau đó một người đẩy cửa đi vào.
Diệp Quân Lan ngước mắt, thấy một người mặc ác khoác lông, vóc người không cao nhưng lưng hùm vai gấu, tóc dài hơi xoăn, mắt đen xảo quyệt, người này xem ra không phải loại người thiện lương gì. Diệp Quân Lan ổn định cảm xúc trong lòng, hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Trong nháy mắt, người kia cười sằng sặc: “Mã phu nhân thật đúng là bình tĩnh, không sợ ta giết ngươi sao?” Lúc nói ra chữ giết, trong chốc lát sát khí bắn ra bốn phía, rồi lập tức biến mất.
Diệp Quân Lan lại cười khổ, nhẹ nhàng lắc đầu: “Ngươi sẽ không giết ta, ít nhất thì không phải lúc này.”
“Ha?” Người kia nhìn về phía nàng, cười nói, “Tại sao Mã phu nhân lại cho là như vậy?”
Diệp Quân Lan không nhìn hắn, giống như đang nhớ lại điều gì, ánh mắt có chút mông lung, nói: “Lấy mức độ căm hận của Ngọc Vô Hạ đối với ta, ta sớm phải chết rồi, nhưng bây giờ còn sống là vì ta còn chỗ hữu dụng với ngươi. Có đúng không? Khâu Nhẫn.”
Bốp bốp bốp ——
Khâu Nhẫn vỗ tay khen ngợi, tấm tắc đánh giá nàng, trong mắt nhiều hơn một phần thưởng thức: “Không trách được Mã Văn Tài xem phu nhân như bảo bối. Ban đầu ta nghĩ rằng phu nhân chẳng qua là dựa vào gia thế trong sạch cao quý, hơn nữa bộ dạng xinh đẹp, nên mới trói được trái tim của Mã Văn Tài kia. Nghĩ đến Mã Văn Tài đó cũng chỉ là một kẻ dung tục tầm thường, cho dù có mấy phần tài hoa, nhưng cũng không có gì đáng sợ. Chẳng ngờ được phu nhân lại là người thông tuệ, xem ra là ta đã coi thường phu nhân rồi.” Cũng coi thường Mã Văn Tài!
Diệp Quân Lan lần này thông qua lời nói khách sáo của hắn, trong lòng vốn cũng không dám chắc hắn là thủ lĩnh Bắc Sơn Khâu Nhẫn kia, nhưng nghe được lời này, lại càng khẳng định người nọ chính là Khâu Nhẫn, đáy lòng không khỏi cười khổ, Ngọc Vô Hạ ơi Ngọc Vô Hạ, ngươi đây chẳng phải là bảo hổ lột da sao!
Cảm khái xong, nàng cũng không nhiều lời nữa, chỉ nhắm mắt không nói gì, trù tính xem làm sao để chạy trốn, cũng tự biết tỷ lệ này không lớn hơn ba phần.
Khâu Nhẫn thấy nàng không nói thêm gì, thì bèn nói: “Mã phu nhân ở chỗ này nghỉ ngơi cho tốt, yến hội ngày mai ta sẽ phải mời phu nhân đến tham dự rồi. Cáo từ!” Sau đó nghênh ngang rời đi.
Cửa phòng đóng lại, Diệp Quân Lan ở trong phòng nghe được Khâu Nhẫn nói: “Trông coi cho tốt!” Thì biết ngoài cửa có người canh gác, dưới hoàn cảnh hiện tại, nàng sợ là ra không được rồi, cũng chỉ có chờ đến yến hội ngày mai mới có thể tính toán tiếp.
Nằm trên giường, ngưng mắt nhìn nóc màn, Diệp Quân Lan tỉ mỉ nghĩ tới Khâu Nhẫn kia.
Khâu Nhẫn, đã qua tuổi nhi lập, là thủ lĩnh Bắc Sơn. Thích giết chóc háo chiến, trọng nghĩa khí, tính đa nghi. Ý chí cao, muốn noi theo Trần Thắng Ngô Quảng (*), khiến nhiều người chê cười.
(*) Trần Thắng và Ngô Quảng là hai lãnh tụ khởi nghĩa nông dân nổi tiếng ở Trung Quốc, họ lãnh đạo cuộc khởi nghĩa nông dân có qui mô lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc vào thời cuối nhà Tần
Tuổi hai mươi, đúng lúc thôn gặp đại hạn, cha bị bệnh qua đời, mẹ treo cổ tự vẫn, không có huynh đệ tỷ muội, rời đi. Về sau, trong thôn không một ai thấy hắn nữa.
Giờ đây xuất hiện, lại là thủ lĩnh Bắc Sơn, dưới hắn có binh mã đông đảo. Đúng năm chính trị triều đình rối loạn, man di xâm phạm, các nơi rối rít nổi dậy. Hắn thuận thế chiếm núi làm vua, mới có thể kiêu hùng như hôm nay.
. . . . . .
Diệp Quân Lan đưa tay che mắt, nghe nói Khâu Nhẫn mấy tháng trước bị đánh phải trốn vào đại bản doanh, hiện nay xem ra người nọ hơn phân nửa là Tu Nhân rồi, khó trách Ngọc Vô Hạ có thể cùng hắn bàn bạc tính kế, chỉ sợ chính bản thân Ngọc Vô Hạ cũng không biết, mỹ nhân kế kia của nàng ta không tính toán được người khác, ngược lại đem chính mình tính toán vào.
Than nhẹ một tiếng, yến hội ngày mai chỉ e không phải yến tiệc bình thường, nàng liên lụy Tu Nhân rồi! Còn có Trụy Nhi, nha đầu ngốc kia e rằng dữ nhiều lành ít