nhà hàng, An Nặc Hàn cởi bỏ âu phúc khoác
lên người Thâm Nhã, đỡ cô lên xe.
Bên bờ sông Yala, An Nặc Hàn nắm tay cô, cùng nhau đi
dạo ven bờ.
"Khi nào chúng ta quay lại Anh?" Cô hỏi.
"Em muốn khi nào?"
"Ngày mai được không?"
"Được!" An Nặc Hàn cười, vuốt ve mái tóc dài
của cô, ôm lấy vai cô. "Từ nay về sau em là người yêu của anh, bất kể
chuyện gì, anh đều làm theo em."
Thâm Nhã ngập ngừng một lúc rồi mới nói tiếp: "Có
thể về nhà em để gặp bố mẹ không?"
"Được!" Anh nhắm mắt lại, ôm cô vào ngực:
"Anh trở về xử lý xong chuyện của công ty rồi đi gặp bố mẹ em... Bàn về
việc cưới xin của hai đứa.
Cô còn nói: "Em muốn kết hôn tại nhà thờ mà hồi
bé em hay đi nhất."
"Được!"
"Em muốn đi Hy Lạp hưởng tuần trăng mật."
"Được."
Đêm đó, anh nói rất rất nhiều từ "Được!" Cô
ôm lấy cánh tay An Nặc Hàn, một khắc cũng chẳng muốn buông ra.
Lần đầu tiên cô cảm thấy hạnh phúc vốn tưởng rất xa
nay đã rất gần.
Yêu có đôi khi thật sực rất khổ, giữa cái khổ lại muốn
kiên trì thêm một chút, cuối cũng sẽ nếm được mùi vị hạnh phúc sau những lúc
đắng cay.
Nhưng nào có ai biết, tình yêu ngọt ngào như thế liệu
có thể duy trì được bao lâu?
17 năm trước.
Tại một thành phố nào đó của Australia.
Trong một biệt thự cách khá xa trung tâm ồn ào, năm
người đang ngồi cùng nhau ăn sáng, hai đôi vợ chồng trẻ tuổi cùng với một đứa
bé tầm mười tuổi.
Trong đó, một người đàn ông vừa khôi ngô nhưng không
hề mất khí phách buông đôi đũa trong tay, trên mặt nở một nụ cười xấu xa.
"Tiểu An, con hẳn là nên có một cái tên tiếng Trung, An Đông Ni, cái tên
này nghe có chút kì cục, để bố già chính thức đặt tên cho con đi."
Bé trai tên gọi Tiểu An giương mắt lên, một đôi mắt
trong suốt tràn ngập mong đợi.
"Bố là An Dĩ Phong, mẹ con tên Tư Đồ Thuần, lấy
họ của bố với tên của mẹ con ghép lại, An Thuần! Con thấy thế nào?"
"Chim cút?" Tiểu An khó tin nhìn ông, vẻ mặt
rõ ràng hỏi lại: ông thật sự là bố ruột tôi à?
(Trong
tiếng Trung, An Thuần (安淳) đồng âm với Am Thuần (鹌鹑), đều đọc là /ān chún/. Tuy nhiên một cái
có nghĩa là 'Yên ổn thuần phác', một tên có ý nghĩa là 'con chim cút', bạn An
nhà mình đã nghĩ thành chim cút).
Một người đàn ông khác tao nhã cầm lấy giấy ăn lau
miệng, mỉm cười: "Tên hai chữ không đủ đại khí, không bằng thêm vào một
chữ "Đạm 淡"
đi, đã tốt lại càng tốt hơn.
Con mắt Tiểu An lại trừng lớn hơn nữa. "An Thuần
Đạm?"
"Trứng chim cút?" An Dĩ Phong nghiêm túc
nghĩ ngợi, nói: "Thần ca, anh tài thật đó! Tên này quả thật rất có nội
hàm."
[An
Thuần Đạm(安淳淡) đồng âm với Am Thuần
Đản (鹌鹑蛋)tức là trứng chim cút.'>
Tiểu An mặt mày xanh lét, ánh mắt cầu cứu mẹ cậu.
Người mẹ hiền lành thiện lượng của cậu suy nghĩ một
chút rồi nói: "Không bằng ghép tên của em với họ của ba nó vào cùng nhau
là được được rồi."
An Dĩ Phong lại rơi vào trầm tư. "An, Tư Đồ, con
trai của hai chúng ta. Có rồi!"
Ông vỗ cái bàn. "An Đồ Sinh!"
Tiểu An hết cách, đứng dậy: "Con đi xem Mạt Mạt
đã ngủ dậy chưa đây."
...
Trong phòng trẻ sơ sinh, một bé gái mới hai tháng đang
ngủ rất say, khuôn mặt trắng nõn đến mức có thể thấy được mạch máu màu xanh
nhạt dưới làn da, lông mi dài nương theo hơi thở nhẹ nhàng rung động, đôi môi
phấn hồng tựa như trái dâu tươi mới.
Tiểu An len lén thơm lên má bé, hương sữa thơm nồng
xông vào mũi, ngòn ngọt, ngây ngấy.
"Tiểu An, con chẳng có tiền đồ gì hết, mới không
thấy vợ một lát đã nhớ!" An Dĩ Phong đùa cợt.
Tiểu An bị chọc, khuôn mặt tuấn tú đỏ hồng. "Bé
có phải vợ con đâu."
"Chờ đến khi con bé trưởng thành, bố già làm chủ,
gả Mạt Mạt cho con." Ánh mắt An Dĩ Phong chợt lóe lên. "Hàn Mạt... Bố
già con lại nghĩ đến một cái tên rất hay."
"Con không muốn! Anthony rất dễ nghe rồi!"
"'An Nặc Hàn', con thấy tên này thế nào? Tên này
hay nhất ở chỗ là lời hứa hẹn của con với Mạt Mạt!"
Tiểu An lập thức yêu thích cái tên này.
Cậu nhìn lại bé gái nằm trong chiếc nôi màu trắng thêm
một lần nữa, cô bé đã tỉnh dậy, mở to mắt nhìn cậu.
Cậu đưa tay ra với cô, bé gái lập tức vươn hai tay,
đợi cậu ôm lấy.
---
Dòng đời cứ trôi, năm tháng như thoi, năm nào mới gặp,
mắt nhìn ngóng trông.
"Anh Tiểu An, ôm một cái!"
"Được!"
"Anh Tiểu An, em muốn ăn kem ly."
"Được"
"Anh Tiểu An, xin anh đó! Anh để em ngủ thêm năm
phút đi, được không?"
"Được!"
"Anh Tiểu An, em không muốn đến trường, anh đưa
em đi chơi đi?"
"Được!"
"Anh Tiểu An, em muốn trốn nhà, anh dẫn em đi
đi."
"Được!"
"Anh Tiểu An, anh sẽ lấy em làm vợ sao... Bạn học
em đều chế giễu em không gả đi được!"
"Được..."
Thời thơ ấu của Mạt Mạt đã trôi qua như thế, từ khi cô
có trí nhớ đến tận bây giờ, tính tình của anh Tiểu An lúc nào cũng tốt, cánh
tay anh lúc nào cũng có lực, nụ cười của anh còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời, câu
trả lời của anh với cô lúc nào cũng là một chữ: Được!
Thế nên, bất kể chuyện gì người cô nghĩ đến đầu tiên
đều là anh!
Thuở còn thơ ngây dại, cô vẫn luôn cho rằng anh Tiểu
An mãi mãi thuộc về cô, tựa như bố, như mẹ...
Mãi c