ếng Trung của cô không tốt lắm nhé, muốn dạy cô
"yêu" hay là "làm yêu" hả?
Anh bế bổng cô đi lên trên tầng rồi vào phòng.
Mạt Mạt chỉ cảm thấy mọi thứ trước mặt vụt qua, cả
người cô đã bị đặt xuống chiếc giường mềm mại. Còn không đợi cô kịp phản ứng
lại, An Nặc Hàn đã đè lên trên người cô, đôi môi phủ lên bờ môi cô.
Cô “a" một tiếng, cả người mềm đi, không còn sức,
co lại giữa vòng tay anh, đáp lại nụ hôn dịu dàng của anh.
Giữa nụ hôn như gần như xa, tay anh đặt trên lưng cô
khẽ lướt... mỗi một lần đụng chạm đền khiến cô vui sướng đến run người.
"Anh yêu em!" An Nặc Hàn khẽ nói, thỏa mãn
cô.
Tay anh di chuyển từ eo cô xuống đùi, xuống thêm chút
nữa, vén cả bộ váy trên người cô đến ngang hông.
Đôi chân nhỏ nhắn nõn nà của cô khép chặt, kẹp bàn tay
đang mày mò giữa hai chân cô lại.
Càng kẹp chặt càng cảm giác được nhiệt độ nóng hổi của
bàn tay anh, truyền tới dưới thân cô.
"Thả lỏng chút nào." Trong tiếng dỗ dành khe
khẽ của anh, Mạt Mạt dần dần thả lỏng.
Anh cúi mặt thấp xuống, đôi môi làm ẩm ướt cần cổ
trắng nõn của cô.
Chiếc váy bị đẩy lên cao chạm đến tận hông, bờ vai của
cô... Áo con của cô cũng bị đẩy lên cao, vật che chắn giữa hai chân cũng bị anh
kéo xuống... Hơi lạnh phủ tới.
Cô nhắm mắt lại, cảm giác được một luồng nhiệt đang
ngậm lấy ... của cô. Anh nhẹ nhàng hơn lần đầu tiên, cũng tuyệt vời hơn lần đầu
tiên.
"Anh Tiểu An..." Cô thở gấp ưỡn thẳng người,
một cảm giác vui sướng cuốn trọn cả cơ thể.
Từng đợt khát vọng khiến cô quên hết mọi thứ...
Cô lần mò cởi khuy áo sơ mi của anh, đôi môi hướng về
phía cơ thể anh, học những nội dung trên sách viết, thử dùng cảm xúc của đầu
lưỡi ướt át chạm tới làn da vô cùng co dãn của anh.
Đầu lưỡi chạm tới cơ thể nóng bỏng của anh, trong tim
hơi nóng, Mạt Mạt không kìm được in một nụ hôn trên vai anh, cũng khẽ mút, lại
dùng răng khẽ cắn cơ thể rắn chắc kia.
An Nặc Hàn thở dồn dập, tiếng than hưng phấn thoát ra
từ làn môi.
Mạt Mạt được cổ vũ, bàn tay lần dò trên cơ thể anh,
môi ngậm phần gò lên trước ngực, vừa mút vừa liếm.
Cả người anh run lên, sửng sốt nhìn cô. "Em học
rất nhanh..."
Cô chớp mắt với anh, sự đắc ý trong lòng hiện lên trên
mặt. Cô bỗng nhiên muốn làm thật tốt, để An Nặc Hàn cả đời cũng không quên một
đêm này.
Cô mở miệng, đầu lưỡi liếm ngón tay cái của anh, ngậm
lại, từ từ mút...
Trong sách nói, cơ thể đàn ông rất mẫn cảm với độ ẩm
và nhiệt độ, cả đầu ngón tay cũng thích sự khiêu khích của nụ hôn.
Quả nhiên An Nặc Hàn rất hưởng thụ, nhắm mắt lại, khóe
miệng cong lên một nụ cười thỏa mãn.
Thấy chàng trai mình yêu mang bộ dạng hài lòng, Mạt
Mạt cực kì hưng phấn. vừa cố gắng nhớ lại mấy kỹ thuật khiến đàn ông muốn dừng
mà dừng không được, vừa hôn cổ anh, sau tai anh...
Chiếc rèm cửa màu mật, chiếc giường màu mật, ngọn đèn
màu mật, còn có cả cơ thể màu mật của thiếu nữ trên giường.
Mọi vật tối nay đều đẹp đến như vậy...
An Nặc Hàn không thể chờ đợi được nữa, tháo thắt lưng
cực nhanh...
"Em giúp anh." Mạt Mạt ngồi bệt trên giường,
tháo thắt lưng cho anh, kéo khóa quần, cởi xuống...
Vừa cởi, cô vừa khẽ khàng hôn bờ ngực của anh, đầu
lưỡi khéo kéo đưa dục vọng của anh lên tới đỉnh điểm.
Mạt Mạt run rẩy cởi xuống thứ cuối cùng trên người
anh, dục vọng cực lớn của đàn ông bừng bừng thoát ra, dọa cô đến nỗi không kìm
được hoảng hốt.
Cô rụt rè chuyển tầm mắt, không dám nhìn cái vị trí
kia của đàn ông nữa, nhưng vừa nghĩ đến đó là thứ thuộc về An Nặc Hàn, Mạt Mạt
lại không dằn được sự tò mò trong lòng, lén lút liếc một cái... Thảo nào trong
sách nói "Lần đầu tiên rất đau, cơ thể giống như bị xé rách, đau đến mức
chẳng còn cảm giác gì."
Nhỏ hẹp như thế làm sao có thể không đau.
Anh nắm cổ tay cô, đẩy cô nằm xuống giường, lấy tay
cầm đầu gối tách hai chân của cô ra.
Ngón tay chầm chậm lần dò vào trong, cơ thể của cô
căng thẳng run rẩy.
"Anh Tiểu An, anh có thể dịu dàng chút được
không?" Từ bé cô chỉ sợ đau. Hơn nữa cô đợi thật lâu mới tới đêm này, cô
cũng không muốn bị đau đến nỗi không còn cảm giác gì.
"Em... lần đầu tiên..."
Cô nghe nói, phụ nữ kinh nghiệm càng phong phú đồng
nghĩa với việc cô ta càng có sức quyến rũ.
Đàn không không thích làm với gái trinh, không nói đến
không có kinh nghiệm, còn phải lo lắng tới rất nhiều chuyện. Có một vài cô gái
chỉ biết kêu đau, chẳng gợi cảm chút nào.
Anh cười, xoa nắn khuôn mặt của cô. "À."
Cô nhìn anh một cách đáng thương. "Anh sẽ không
ghét em chứ?"
"Chấp nhận thôi!"
An Nặc Hàn cười nhẹ, hôn cô, đầu lưỡi luồn vào trong
miệng cô, từ từ khuấy đảo... giống ngón tay anh đang trên cơ thể cô vậy...
khiêu khích thần kinh mẫn cảm của cô.
Toàn bộ những tiếng rên vui sướng đều bị anh hút lấy,
Mạt Mạt bất lực run rẩy, cơ thể như nụ hoa đợi ngày nở rộ nghiêng theo tiết tấu
của anh...
Mạt Mạt ngẩng đầu, cô bị sự sảng khoái nguyên thủy vùi
lấp, đôi mắt cô nhiễm ánh sáng màu mật, không còn trong veo. Mái tóc đen bị lớp
mồ hôi mỏng dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng. Bàn tay nho nhỏ trắng trẻo
siết chặt lấy ga giường mềm mại...
Thấ