em." Anh ôm chặt cô: "Anh vẫn luôn coi em như một đứa trẻ,
nghĩ rằng em vốn không hiểu về tình cảm, yêu và không yêu trong những lời em
nói đều là thuận miệng nói ra. Ba ngày trước, anh nhận được thư của em, anh mới
phát hiện ra em hiểu tình cảm là gì, là anh không hiểu..."
"Thư?" Mạt Mạt nghe thấy một chữ ấy, mới nhớ
ra bản thân mình ba năm trước đã từng gửi một bức thư. "Anh nhận được bức
thư ấy?"
"Đúng."
"Em... Em thật ngu ngốc!" Mạt Mạt chán nản
đánh vào đầu mình, An Nặc Hàn vội vàng kéo tay cô lại.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh: "Anh Tiểu An, có phải
vì anh biết em thích anh, nên lại từ bỏ người mình thích vì em không..."
Cô không nên viết bức thư ấy, một Tiêu Vi còn chưa đủ,
cô lại khiến cho bi kịch giống như vậy tái diễn.
"Không phải thế! Anh yêu em!" Anh vặn vai
của cô quay lại. "Điều này không liên quan đến những lời hứa hẹn. Anh yêu
em đã từ rất lâu rồi. Chẳng qua chỉ là ba năm trước, em đứng trước Tiêu Thành
che chở cho cậu ta, cầm mảnh vỡ thủy tinh đâm chính mình, dùng mạng sống của em
đe dọa anh... anh thật sự rất chấn động! Anh không muốn lại khiến em tự tổn
thương chính mình."
Mạt Mạt ngừng thờ chờ đợi câu tiếp theo.
Chiếc rèm cửa hơi lay động, mùi hương của hoa bỉ ngạn
thoang thoảng tràn vào trong phòng...
Chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng trượt xuống nửa bờ vai
trắng ngần như ngọc...
Đã không có câu sau...
Hai bàn tay An Nặc Hàn giữ chặt thắt lưng cô, khẽ
khoác lên vai cô, dịu dàng mềm mại mà trằn trọc yêu thương cô.
Tay Mạt Mạt bắt đầu đặt lên bờ vai anh...
Đôi môi của anh rơi xuống vai cô, đầu lưỡi nóng hổi
hôn đến nỗi khiến cơ thể cô rơi vào trạng thái hư vô mờ mịt.
***
Trong vườn hoa dưới tầng.
An Dĩ Phong vừa mới thức giấc thấy vali trong vườn,
vội vàng nhìn xung quanh. "Tiểu An đã về rồi sao?"
"Ừ, đang ở trong phòng Mạt Mạt."
Khoe miệng An Dĩ Phong khẽ nhấc lên một chút, lắc đầu.
"Hả? Thiếu kiên nhẫn thế!"
Hàn Trạc Thần lạnh lùng trừng An Dĩ Phong.
An Dĩ Phong cũng nhận ra bản thân đùa hơi quá, ngoan
ngoãn ngậm miệng.
Hàn Trạc Thần thông cổ họng, thản nhiên nói: "Lần
này Tiểu An quay về là muốn vãn hồi Mạt Mạt."
"Cái gì?" An Dĩ Phong cho rằng bản thân nghe
lầm. "Anh nói gì vậy?"
"Tiểu An nói nó muốn kết hôn với Mạt Mạt, không
phải vì hứa hẹn, cũng không phải vì trách nhiệm..."
"Nó đính hôn với cô gái khác rồi, hiện nay mới
nhớ đến vãn hồi?" An Dĩ Phong vừa muốn ngồi xuống đột nhiên đứng dậy, đi
vào trong biệt thự, gào lên trên tầng: "An Nặc Hàn! Anh chui ra đây cho
tôi!"
Hai người trong phòng vẫn đang ôm hôn đến động tình.
Đôi môi anh đào mềm mại dịu ngọt quét qua bờ môi mỏng,
đầu lưỡi của cô tìm kiếm bên trong, di chuyển cùng trêu ghẹo.
Anh nghiêng người đè xuống, lồng ngực ép trên cơ thể
mềm mại.
Nghe thấy tiếng gào giận dữ của An Dĩ Phong, An Nặc
Hàn kinh hoảng, vội vội vàng vàng đứng dậy, chỉnh trang lại áo sơ mi có chút
lộn xộn.
Anh ra đến cửa điều chỉnh lại hô hấp, sau đó mới đi
xuống tầng.
An Dĩ Phong vừa nhìn thấy trước ngực anh có một chiếc
cúc quên chưa cài, giận đến nỗi hai tay nắm chặt thành nắm đấm, giơ lên được
một nửa, lại căm hận buông xuống.
"Nếu anh không phải con trai ruột của tôi, thì
tôi không đánh chết anh không được."
"Bố, con..."
"Luôn mồm hứa hẹn với bố là lấy Mạt Mạt, nhưng
sau lưng lại nuôi một con đàn bà ở Anh. Mạt Mạt bảo tôi tác thành cho hai
người. Tôi tác thành rồi đấy, nhưng anh vừa mới đính hôn hai tháng, lại chạy về
đây trêu chọc Mạt Mạt... Anh coi Mạt Mạt là cái gì hả?"
"Bố, trước đây con không nghĩ Mạt Mạt thích con,
con tưởng rằng..." An Nặc Hàn muốn giải thích.
An Dĩ Phong vừa mới nghe thấy những lời này, lại tức
giận thêm: "Mọi người toàn thế giới đều biết, anh không biết?"
"..." An Nặc Hàn bị mắng đến nỗi không nói
lại được gì.
"Hôm nay anh nói rõ ràng cho tôi, cuối cùng là
anh muốn cái gì?"
"Bố, con yêu Mạt Mạt."
"Yêu nó, thế mà anh ở Anh không thèm trở lại? Yêu
nó mà anh để kệ nó sớm chiều bên thằng khác? Yêu nó mà anh đính hôn với người
khác? Tôi dạy anh lúc nào yêu phụ nữ phải yêu như thế hả?"
"..." An Nặc Hàn trầm mặc.
Trong lòng người nào đó nghĩ: May mà con trai ông
không học tập ông, luôn miệng nói yêu, trước thì lừa con gái nhà người ta lên
giường, làm bụng người ta to lên, sau lại vất bỏ vài chục năm.
"Bố! Con không muốn giải thích cái gì cả. Con
thừa nhận trước đây con từng sai rất nhiều, gây tổn thương Mạt Mạt. Nhưng con
thật sự yêu cô bé, hơn bất kỳ ai, con đều mong muốn cô ấy có thể hạnh
phúc..." An Nặc Hàn cứng rắn nói: "Từ hôm nay trở đi, con sẽ một lòng
một dạ yêu Mạt Mạt, để tâm chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy... sẽ không để cô ấy
chịu bất kỳ oan ức tủi thân gì nữa."
Mạt Mạt đứng ở đầu cầu thang, lặng lẽ lau đi giọt nước
vương trên khóe mắt.
Cô không quan tâm trong đoạn tình yêu này cô nỗ lực
bao nhiêu, cũng không quan tâm đoạn tình yêu một nghìn bước này, cô kiên trì đi
chín trăm chín mươi chín bước, điều cô muốn chính là An Nặc Hạn chịu bước một
bước cuối cùng, nói ra câu: "Từ nay về sau, một lòng một dạ yêu cô
ấy."
Bởi vì cô hiểu, An Nặc