Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323651

Bình chọn: 7.00/10/365 lượt.

y ra, biểu diễn tư thế “hổ vồ mồi” xông về phía Lâm Khả Nhi.

Lâm Khả Nhi lập tức biến sắc mặt, xoay người bỏ chạy, nhưng ngay lập tức bị Lý Tư Đặc từ phía sau ôm lấy: “Cô bé tinh nghịch, còn dám gọi anh là Phí Phí sao?”

“Em đâu có?”, Lâm Khả Nhi cố làm ra vẻ uất ức nhún nhún vai, không thừa nhận, thậm chí cái miệng nhỏ nhắn còn run run, chớp chớp đôi mắt ngấn nước, cúi đầu tỏ vẻ đáng thương.

“Không có? Thế không biết là vừa rồi con cái Phí Phí nào nói ra a. Tiểu mỹ nhân, em có muốn anh nhắc lại không?”, Lý Tư Đặc nâng cằm Lâm Khả Nhi lên, đôi mắt nheo lại uy hiếp cô.

“Không, khong cần. Lời này em chưa từng nói a, Vương tử thân mến, rốt cuộc không biết là ai nói a? Anh nói cho em là được rồi”, Lâm Khả Nhi ngây thơ cười khúc khích.

Lý Tư Đặc cười lạnh hai tiếng, ghé sát miệng vào tai Lâm Khả Nhi nói: “Không được ngụy biện. Hôm nay anh quyết định vị trí Phí Phí cái phải là của em. Lâm Khả Nhi, em chỉ có cách chờ làm Phí Phí cái của anh thôi”.

“Anh thừa nhận mình là Phí Phí đực, nhưng tôi không muốn là Phí Phí cái đâu. Tôi chỉ muốn làm người phụ nữ của Chá thúc thúc thôi”. Lâm Khả Nhi dẩu cái miệng nhỏ nhắn lên, bất mãn kháng nghị.

Mặc dù Chá thúc thúc đã khiến cô đau lòng, nhưng cô sẽ không dễ dàng từ bỏ giấc mơ từ thuở bé.

Lý Tư Đặc tà mị dính vào bên tai Lâm Khả Nhi: “Phí Phí cái, em hãy cam chịu số phận đi, cả đời này em chỉ có thể cùng anh thành một đôi mà thôi”.

“Tôi không phải là Phí Phí cái tôi là tiểu thiên sứ người gặp người thích a”, Lâm Khả Nhi khẽ cười phản bác lại. Hơi thở nóng bỏng của hắn trực tiếp phả lên cổ cô khiến cô cảm thấy nhột nhột.

Không được! Cô không thể thể Lý Tư Đặc khống chế tâm tình mình được. Nếu tiếp tục như vậy nữa, không biết cơ thể cô có phản bội lại lý trí của cô hay không.

Cô đột nhiên giơ chân lên hung hăng đạp về phía sau, lập tức đạp trúng chân hắn, chỉ nghe một tiếng hét giống heo bị chọc tiết kêu gào vang lên phía sau lưng.

“Lâm Khả Nhi, em thật tàn nhẫn, dám mưu sát chồng à?”, Lý Tư Đặc buông tay đang ôm chặt Lâm Khả Nhi ra, xoa xoa mũi chân, tức giận nói.

“Anh không phải là chồng tôi. Chồng tôi chỉ có thể là Chá thúc thúc thôi, nhớ lấy, vương tử thân mến của tôi, anh mau đi tìm Phí Phí cái của anh đi”, Lâm Khả Nhi quay người lại, nhìn gương mặt thống khổ của Lý Tư Đặc làm mặt quỷ nói.

“Lâm Khả Nhi!”, Lý Tư Đặc nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Lâm Khả Nhi, dáng vẻ hung tợn giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Lâm Khả Nhi vội vàng né tránh.

Trong lúc hai người đang đùa giỡn thì ở phía xa xa có một chiếc du thuyền đi tới. Chiếc du thuyền này so với du thuyền của Lý Tư Đặc còn xa hoa hơn. Đột nhiên, chiếc du thuyền kia lao tới phía trước, chắn ngang đường chiếc du thuyền của họ.

Lý Tư Đặc dừng bước, nghi ngờ nhìn chiếc du thuyền đối diện, thấy trên boong thuyền có một người đàn ông nét mặt nghiêm trang, hai tay đút trong túi quần, lạnh lùng nhìn Lâm Khả Nhi.

Lý Tư Đặc nghi ngờ nhìn hai người, hắn thấy Lâm Khả Nhi bĩu môi, vẻ mặt giận giữ nhìn đối phương.

Khi hai chiếc du thuyền chạm nhau, người đàn ông kia nhẹ nhàng nhảy một cái, đáp xuống chiếc du thuyền của bọn họ, Lâm Khả Nhi bất mãn chất vấn: “Đường Chá, anh đến đây làm gì?”.

Đường Chá tức giận nhìn Lý Tư Đặc, chỉ vào hắn nói: “Hai ngày nay ngươi ở cùng với hắn?”

Lâm Khả Nhi ngẩng mặt lên, kéo tay Lý Tư Đặc, kiêu kỳ nói: “Dĩ nhiên, chẳng lẽ không được sao?”

“Ngươi mới rời ta đi có một ngày đã cùng với hắn tạo scandal”, Đường Chá tức giận tiến lên, tách Lâm Khả Nhi ra khỏi Lý Tư Đặc, kéo tay cô: “Đi về nhà với ta”.

“Tôi không về!”, Lâm Khả Nhi bám lấy tay Lý Tư Đặc vùng vẫy, nói gì cũng không để cho Đường Chá dẫn cô về.

Đường Chá không vui tiến lên muốn đẩy tách tay hai người ra, lại bị Lý Tư Đặc nắm lấy.

“Đường tiên sinh, có chuyện gì thì từ từ nói, sao vừa mới tới đã đòi bắt người?”, Lý Tư Đặc nhướn mày, nheo nheo đôi mắt tà mị hỏi.

“Đây là chuyện riêng của tôi và Lâm Khả Nhi, không cần người ngoài xen vào”, Đường Chá bất mãn nhìn Lý Tư Đặc.

“Người ngoài? Tôi nghĩ anh mới là người ngoài chứ? Tôi vừa cùng tiểu mỹ nhân nhân này đính \ức cả đời, tôi chính là chồng yêu của cô ấy”, Lý Tư Đặc đắc ý liếc xéo Đường Chá.

Không đợi Đường Chá có phản ứng, Lâm Khả Nhi đã nóng nảy dí ngón tay vào ngực Lý Tư Đặc, bất mãn chất vấn: “Phí Phi, đừng có mà tưởng tượng! Tôi đồng ý cưới anh khi nào hả?”

Lý Tư Đặc bắt được ngón tay của Lâm Khả Nhi, đặt lên môi hôn, chớp chớp đôi mắt tuyệt đẹp nói: “Không phải vào năm phút trước sao? Thế nào, tiểu mỹ nhân, em lại mất trí nhớ à? Nhưng không sao, em đừng sợ, đã có anh nuôi em rồi”.

“Có quỷ mới để cho anh nuôi”, Lâm Khả Nhi dùng sức rút tay về, tức giận rời khỏi Lý Tư Đặc.

Nhưng cô đi chưa được hai bước đã bị Đường Chá chặn ngang ôm vào lòng.

“Buông cô ấy ra!”, Lý Tư Đặc căng thẳng ra lệnh.

“Rất xin lỗi, tôi không thể làm theo ý ông. Vương tử điện hạ tôn kính, đừng xen vào chuyện của hai chúng tôi nữa. Tôi mới là người đàn ông của cô ấy”, Đường Chá lạnh lùng ném lại mấy lới này rồi ôm Lâm Khả Nhi nhảy về du thuyền của mình.

“Bởi vì tôi mới là người đ


Ring ring