XtGem Forum catalog
Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323285

Bình chọn: 9.5.00/10/328 lượt.

này không thấy ngán sao? Vừa gặp nhau đã ôm chặt không buông? Ngõa Luân Nặc cười cười, nháy mắt nhạo báng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Khả Nhi đỏ bừng giống như một đóa hoa kiều diễm đang nở rộ.

Đường Chá hơi xấu hổ đẩy Lâm Khả Nhi ra, khép hờ mắt ngồi xuống ghế.

“Chú Ngõa Luân Nặc!”, Lâm Khả Nhi dậm chân phản đối. Cô thật vất vả mới có thể cùng anh thân thiết như vậy lại bị chú Ngõa Luân Nặc phá bĩnh.

Ngõa Luân Nặc cười ha ha xin lỗi Lâm Khả Nhi nói: “Cứ coi như chú không tồn tại đi, Khả Nhi, mấy người cứ tiếp tục đi!”.

“Hừ! Trở về con sẽ bảo chị Hoàn Nhi không để ý đến chú nữa”. Lâm Khả Nhi ngẩng đầu lên, ra oai ngồi xuống bên cạnh Đường Chá.

“Ngàn vạn lần không được! Tiểu công chúa của tôi, tiểu tổ tông của tôi, xin con đấy! Con không biết chú Ngõa Luân Nặc còn được gọi là “hiếu phu” sao?” Ngõa Luân Nặc hoảng sợ nói.

“Hiếu phu?” Nghe Ngõa Luân Nặc nói, Đường Chá không khỏi bật cười, anh không thể tưởng tượng được một tên trùm Mafia Ý lợi hại uy mãnh như vậy đứng trước một phụ nữ lại ăn nói khép nép sẽ ra cái bộ dạng gì nữa.

Lâm Khả Nhi che che cái miệng nhỏ nhắn cười, cô trầm ngâm một hồi rồi nói: “Nếu tâm tình của con không tốt thì nhất định sẽ khiến chị Hoàn Nhi ngủ cùng con một tháng”.

“Một tháng? Khả Nhi, như vậy thì thà con giết chú đi còn hơn”. Ngõa Luân Nặc khoa trương nói, giống như nếu một tháng không cho ông đụng vào vợ yêu là một chuyện vô cùng đau khổ vậy.

Lâm Khả Nhi chống nạnh, hung ác uy hiếp Ngõa Luân Nặc: “Không muốn con nói còn không chuyên tâm lái phi cơ đi! Chú chuyên tâm vào đi!”.

Ngõa Luân Nặc không nói tiếng nào nữa, Lâm Khả Nhi mới hài lòng rúc vào bả vai Đường Chá, nhấc chân gác lên chiếc ghế bên cạnh, thoải mái nói: “Ai da! Cuối cùng cũng được về nhà rồi”.

Đường Chá vuốt nhẹ mái tóc cô, trong đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng không dễ phát hiện: “Khả Nhi, nếu mệt thì nằm nghỉ đi, khi nào đến nơi thúc thúc sẽ gọi”.

“Chá thúc thúc, ôm người ta”. Lâm Khả Nhi từ trong ngực Đường Chá ngẩng lên, đôi mắt thông minh nhìn anh, ánh mắt như mê hoặc lòng người.

Đường Chá ôm thân thể cô vào trong lồng ngực, đặt lên chân mình, dịu dàng nói: “Ngủ đi!”.

Lâm Khả Nhi nở nụ cười hạnh phúc, nhẹ nhàng nhắm mắt lại ngủ.

Thật nhớ lồng ngực của Chá thúc thúc, lồng ngực rộng rãi này từ nay về sau chỉ thuộc về một mình cô mà thôi. Lâm Khả Nhi vừa bước vào cửa Đường gia thì thấy trong phòng khách có mấy người đang ngồi. Cô dụi dụi đôi mắt đang buồn ngủ, vừa mới nhìn rõ người thân trước mắt thì đã bị một siêu quậy nhỏ xíu nhào tới ôm chặt: “Chị hai, chị về rồi, em còn tưởng chị đã biến mất khỏi trần gian rồi chứ!”.

“Con quỷ nhỏ! Chị biến mất để em độc chiếm toàn bộ tài sản của cha sao?”, Lâm Khả Nhi véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt ranh mãnh trợn lên chất vấn.

Lâm Ngạo Phong gãi gãi đầu, ác ý cười hỏi: “Chị, em còn chưa nói mà, sao mà chị đã đoán được?”.

“Con quỷ nhỏ, đáng đánh đòn!”, thấy Lâm Khả Nhi giơ tay muốn đánh, Lâm Ngạo Phong lập tức tránh xa cô, chạy trốn sau lưng cha mẹ.

Lâm Khả Nhi giơ tay đuổi theo phía sau, miệng không ngừng kêu lên: “Tiểu ác ma, đứng lại cho chị!”.

Lâm Ngạo Phong lè lưỡi với Lâm Khả Nhi, nghịch ngợm làm mặt quỷ: “Lâm Khả Nhi, chị tới bắt em đi!”.

Hai chị em một người chạy, một người đuổi, chạy vòng xung quanh phòng khách.

“Hai đứa oan gia này, còn không đứng lại cho mẹ!”, Tần Phong đứng chống nạnh, thể hiện uy quyền người mẹ quát khẽ, Lâm Khả Nhi và Lâm Ngạo Phong cuối cùng cũng dừng lại.

“Cha mẹ! Khả Nhi thiếu chút nữa thì không về nhà được rồi!”. Lâm Khả Nhi làm nũng xà vào lòng mẹ.

“Mẹ cũng đã nghe Đường Chá nói qua. Con trở về là mẹ yên tâm rồi”. Tần Phong vỗ vỗ lưng cô.

Trong lúc hai mẹ con đang ôm nhau thì một người phụ nữ xinh đẹp bước ra từ phòng bếp, chính là Lệ Tây Á. Cô ta bưng một cái khay, dịu dàng cười nói với mọi người: “Ngài Lâm, chị Phong, uống ly cà phê thôi. Khả Nhi đã về nhà, chúng ta hãy ăn mừng nào. Ngày mai Đường Chá sẽ chiêu đãi xin lỗi mọi người”.

Nghe Lệ Tây Á nói, Lâm Khả Nhi từ trong ngực mẹ ngẩng đầu lên, nhanh chóng lấy ra trong túi xách phần tài liệu bí mật trộm được của cô ta. Xem cô xem, vừa nhìn thấy Đường Chá đã quên ngay một chuyện quan trọng như vậy.

Đường Chá đến bên cạnh Lệ Tây Á, nói với Tần Phong: “Phong, chuyện này là do lỗi của anh, tại anh bảo vệ Khả Nhi không tốt”.

“Mọi chuyện đã qua rồi, Đường Chá. Khả Nhi đã trở về an toàn, ngày kia chúng tôi có thể an tâm tham dự hôn lễ của anh rồi”. Tần Phong nháy nháy đôi mắt xinh đẹp cười nói với Đường Chá.

“Hôn lễ? Chá thúc thúc, người không thể cưới cô ta!” Lâm Khả Nhi cuống quýt nhìn Đường Chá. Bà cô Lệ Tây Á rắp tâm hại người này nếu thật sự cưới Chá thúc thúc thì mấy ngày vừa rồi cô cố gắng như vậy cũng trở thành vô ích. Phí Phí chết tiệt, hại cô không thể về sớm ngăn cản. Thật may là còn hai ngày nữa mới đến hôn lễ của Chá thúc thúc, còn kịp vạch trần bộ mặt thật của Lệ Tây Á.

Lệ Tây Á kéo kéo cánh tay của Đường Chá, mỉm cười quyến rũ, trong ánh mắt có một tia sắc nhọn: “Khả Nhi, cô yêu Đường Chá, Đường Chá cũng yêu cô, tại sao anh ấy không thể cưới cô?