rồi sao! Tuy rằng phản ứng hơi chậm, nhưng thôi, coi như đạt tiêu chuẩn!
“Yên tâm, anh tìm ba mươi năm mới được người vợ như em, sao có thể tùy tiện mà thay lòng đổi dạ được?”
“Nhưng...... Nếu anh chán ghét em thì sao?” Cô đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên của bọn họ ở khách sạn Nhật Bản, khi đó anh nói: Có lẽ một ngày hai ngày, cũng có lẽ là hai mươi năm ba mươi năm......
“Nếu như những lời thề thốt sáo rỗng có thể gạt đi nỗi bất an của em, thì anh xin thề với em, đời này kiếp này Nhâm Thiếu Hoài anh chỉ biết có một người vợ là em mà thôi, có điều anh khuyên em, tốt nhất nên bỏ chút tâm sức suy nghĩ xem phải dùng phương pháp nào để hiểu và lấy lòng ông xã đi, như vậy cáng bảo đảm anh vĩnh viễn sẽ không muốn bỏ đi, không muốn rời xa em.” Nói đến phần sau, anh càng thêm hứng trí.
Cô “a” một tiếng, liếc xéo bộ dáng cao hứng phấn chấn của anh, lười biếng nói: “Sao anh không thuận tiện đề nghị một số phương pháp để em có thể giữ chặt và lấy lòng anh luôn đi!”
“Rất nhiều nha! Thí dụ như: hãy suy nghĩ về anh và ở bên anh thật nhiều, mỗi ngày cho anh một cái hôn buổi sáng nồng nhiệt, đến công ty cùng anh ăn cơm......” Nhâm Thiếu Hoài hưng trí bừng bừng lại thao thao bất tuyệt nói cho cô biết làm sao để giữ lấy trái tim ông xã.
Y Đằng Ưu Nhi vụng trộm lè lưỡi, ngay trong lúc anh còn đang niệm kinh thì tay chân gọn gàng thu dọn hộp cơm trống rỗng, bắt đầu động não suy nghĩ xem nên lấy cớ gì để trốn được.
Bức tranh sơn dầu của cô mới vẽ được một nửa, ai thèm ở lại văn phòng mà đôi mắt to trừng đôi mắt nhỏ với anh chứ.
Buổi xế chiều trời cao không khí thoáng đãng, Y Đằng Ưu Nhi ôm bộ đồ vẽ ngồi ở đình nghỉ mát trong vườn hoa rực rỡ, chiếc khăn vuông trắng tinh trải lên bàn, bên trên đặt một bình trà lài cùng mấy đĩa nho nhỏ toàn điểm tâm.
Gió nhẹ từ từ thổi, cành lá phát ra tiếng xào xạc. Cô dừng bút, đôi mắt đẹp khẽ nhắm, mỉm cười cảm nhận niềm vui thích tinh tế khi làn gió mát lướt qua mặt.
“Ưu Nhi......”
“Mẹ?” Y Đằng Ưu Nhi mở mắt ra nhìn thấy người đến là bà mẹ chồng tinh lực dư thừa thì không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.
“Hôm nay là ngày thảo luận định kì của hội đọc sách mà, sao mẹ lại không đi tham gia ạ? Có phải mẹ thấy trong người có chỗ nào không khoẻ không ạ?” Càng nghĩ càng thấy có khả năng, cô bắt đầu lo lắng. “Mẹ, mẹ không thoải mái ở chỗ nào? Để con đưa mẹ đi khám bác sĩ.”
Đừng thấy người mẹ chồng này ngày thường cứ như tép nhảy, kỳ thật bà rất thích đọc sách, cũng sưu tầm rất nhiều sách hay. Trong số các hoạt động xã hội đoàn thể mà bà tham gia, chỉ có đọc sách là cái mà bà yêu thích nhất, cho nên bà nhất định sẽ không bỏ lỡ bất kì buổi họp nào của hội.
“Ưu Nhi.” Nhâm mẫu vội vàng giữ lấy cô con dâu đang xoay quanh mình, nhìn bộ dáng khẩn trương của cô, bà cảm thấy cực kì uất ức.“Mẹ không sao cả, con đừng lo lắng.”
“Nhưng.....” Cô sợ mẹ chồng sợ thuốc, có bệnh mà giấu không nói.
“Mẹ không đi đến chỗ hội đọc sách chỉ là vì thời gian của lần họp này đã sửa lại. Bà già này nghĩ gần đây phải vội vàng lo việc bán hàng từ thiện, mẹ con chúng ta đã vài ngày không tâm sự với nhau. Mới muốn thừa dịp cơ hội này tìm con nói chuyện một chút, không ngờ lại làm con sợ.” Nhâm mẫu cầm tay Y Đằng Ưu Nhi kéo lại ngồi lên ghế dựa.
“Hoá ra là...... Không trách mẹ được, là tại con tự ngạc nhiên quá thôi ạ.” Ưu Nhi đỏ ửng mặt, giơ tay rót cho mẹ chồng chén trà hoa hồng. “À, mẹ uống thử đi ạ, trà hoa hồng này là anh con gửi từ Nhật Bản sang, do chính xưởng của nhà con sản xuất, vị không tồi đâu ạ.”
Nhâm mẫu bưng cái chén đang bốc hơi nghi ngút lên, hít sâu, nhấp một ngụm nhỏ. “Ừm, đậm đà vừa miệng, rất ngon.”
“Thật tốt quá, mẹ cũng thích ạ.” Y Đằng Ưu Nhi cười tít cả mắt.
Nhâm mẫu uống trà, ra vẻ lơ đãng hỏi: “Gần đây Thiếu Hoài hình như phải xã giao rất nhiều, hai vợ chồng các con có tìm thời gian bồi dưỡng tình cảm không thế?”
“Có ạ, con sợ anh ấy mải làm việc, không ăn uống đều đặn nên giữa trưa còn chạy tới công ty giám sát anh ấy ăn cơm đấy ạ!”
“Vậy sao con không tranh thủ đi nhiều nhiều một chút, còn có thể cùng nó uống trà chiều, thuận tiện đi ăn một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, tăng cường tình cảm.”
“Anh ấy bận lắm ạ! Con chỉ sợ ảnh hưởng đến công việc của anh ấy thôi.” Cô âm thầm lè lưỡi.
“Mặc kệ nó, công việc thì làm mãi cũng không xong, mỗi ngày lúc nào cũng bận cái dự án lớn gì đấy. Thật là, phát triển công ty thành lớn như vậy để làm gì? Cả ngày đầu tắt mặt tối, tiền kiếm được nhiều như núi thì lại thế nào chứ? Người đã chết thì có mang được cái gì đi đâu!” Nhâm mẫu nói nhỏ, vẻ mặt ảm đạm.
“Mẹ, đừng buồn nữa.” Y Đằng Ưu Nhi đau lòng ôm lấy mẹ chồng, cô biết bà đang nhớ về người chồng đã qua đời.
Nhâm mẫu vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của con dâu, có chút cảm thán nói:
“Từ sau khi bố chồng con đột nhiên tái phát bệnh tim rồi qua đời, Thiếu Hoài liền tiếp nhận tập đoàn Lôi Phong đang lâm nguy, lúc ấy có rất nhiều người chờ để chế giễu nó. Thiếu Hoài thằng bé này từ nhỏ tính tình đã kiên cường, người khác càng không xem trọng nó càng phải làm bằng được. Những năm gần đâ